Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Buổi tối bày bốn bàn tiệc.
Mẹ tôi tất bật cả nửa ngày, c/ắt gà, m/ua cá, còn cất công từ huyện lị xách về hai chai rư/ợu ngon. Bác cả tôi ngồi giữa bàn chính, hai bên là các bậc cao niên trong làng và bố tôi. Tôi ngồi đối diện, nhấp trà, lắng nghe bác nói.
Cứ hễ uống rư/ợu vào là bác nói không ngừng nghỉ, bắt đầu kể về nước Mỹ.
Nào là đường sá bên Mỹ rộng thế nào, không khí trong lành ra sao, những người bạn bác quen đều là người giàu có, rồi ở Mỹ, người thường sống thế nào cũng thoải mái hơn trong nước. Nói đi nói lại, cốt lõi chỉ có một ý: Bác ở Mỹ, sống rất ổn.
Người trong làng nghe đến sáng cả mắt, liên tục chen lời: "Anh Kiến Quốc ơi, bên Mỹ chỗ nào cũng là nhà cao tầng cả ạ?", "Chú Kiến Quốc, cơm bên Mỹ có ngon không ạ?"
Bác lần lượt giải đáp, giọng điệu kiểu người bề trên dày dặn kinh nghiệm đang chỉ đường dẫn lối. Thỉnh thoảng bác lại chêm vài từ tiếng Anh, ví dụ như nói đến tên con phố nào đó, bác lại đọc bằng tiếng Anh một lượt, người xung quanh phát ra tiếng "Ồ, ồ, ồ", bác lại tựa lưng vào ghế, hài lòng nhấp một ngụm rư/ợu.
Nói được một lúc, bác chuyển sang chuyện anh họ tôi, biểu cảm chuyển sang kiểu khoe khoang một cách khiêm tốn:
"Con trai tôi giờ làm việc bên Mỹ, một tháng 3.000 đô la, đổi ra tiền Nhân dân tệ cũng hơn hai vạn chút đỉnh. Haizz, bên đó cũng chỉ đến thế thôi, không tính là nhiều."
Nói xong, bác dừng lại một chút, ánh mắt quét một vòng quanh bàn, đợi người ta nói "Oa, thế cũng nhiều rồi ạ".
Tôi đang gắp thức ăn, đầu cũng không ngẩng lên, tiện miệng đáp một câu:
"Thế đúng là khá ít thật."
Cả bàn im lặng mất khoảng ba giây.
Tôi ngẩng đầu lên, biểu cảm của bác cả khựng lại, độ cong nơi khóe miệng dừng ở đó, giống như một người đang chờ đợi tiếng vỗ tay nhưng micro lại không có tiếng.
Bố tôi hắng giọng, cúi đầu húp canh.
Một bà thím bên cạnh lập tức c/ứu nguy: "Hai vạn tệ mà ở làng mình thì là số tiền lớn đấy chứ", rồi cả bàn theo đà đó mà náo nhiệt hẳn lên, nhấn chìm câu nói vừa rồi của tôi.
Bác cả nâng ly rư/ợu lên lần nữa, tựa lưng vào ghế, hắng giọng rồi tiếp tục diễn thuyết:
"Haizz, hơn hai vạn ở Mỹ thực sự không đủ tiêu, chi phí sinh hoạt bên đó cao lắm."
"Đúng vậy ạ," tôi gắp một miếng th!t gà, gật đầu, "Cho nên mới nói, đúng là ít thật."
Bác không tiếp lời chủ đề đó nữa.
Uống đến ly thứ hai, bác lại nói đến chuyện xe cộ.
"Con trai tôi năm ngoái m/ua chiếc xe, trả thẳng, 30.000 đô la. Không phải xe gì xịn lắm, chỉ để đi lại thôi. Ở Mỹ mà, không lái xe không được, haha."
Khi nói đến từ "trả thẳng", giọng bác nặng hẳn xuống, gõ gõ lên mặt bàn.
Tôi đặt đũa xuống, suy nghĩ một chút rồi hỏi:
"30.000 đô ạ? Sao không m/ua loại tốt hơn chút? Chẳng phải m/ua Mercedes hay BMW bên Mỹ rẻ hơn trong nước nhiều sao? Con nhớ vì thuế nhập khẩu nên m/ua xe sang ở Mỹ mới là hời nhất, sao anh ấy lại không m/ua loại tốt hơn ạ?"
Động tác tay của bác khựng lại.
"Cái đó... xe sang bảo dưỡng đắt, tiền xăng dầu, bảo hiểm cộng lại..."
"Ồ," tôi gật đầu, "Vậy là ngân sách không đủ ạ, m/ua loại đi lại bình thường thôi cũng được, cũng thực tế."
"Cũng không phải vấn đề ngân sách, chỉ là không cần loại tốt như thế thôi."
"Vâng, 30.000 đô cũng chỉ tầm hai mươi vạn tệ, m/ua xe sang thì hơi cố quá, m/ua loại đủ dùng là đúng rồi ạ."
Bác cả cầm ly rư/ợu, không nói tiếp chuyện xe cộ nữa, ngửa cổ uống một ngụm lớn.
Ông chú bên cạnh tiếp lời: "Xe sang ở nước ngoài cũng đắt lắm", rồi đá/nh trống lảng sang chuyện khác.
Ăn được một nửa, bác đứng dậy, bảo đợi bác một lát rồi vào trong nhà.
Khoảng năm phút sau, bác bước ra.
Trên tay cầm thêm một phong bì giấy kraft, căng phồng, bác nâng bằng cả hai tay, đi đứng cẩn thận, như đang bưng một thứ gì đó vô cùng quý giá.
Đi đến giữa gian nhà chính, bác dừng lại, lật ngược phong bì, đổ ra bàn--
Loảng xoảng một tiếng.
Đô la Mỹ.
Từng xấp, từng xấp một, trải ra phủ kín hơn nửa mặt bàn, màu xanh lá, mới tinh, còn vương lại cái mùi đặc trưng của tiền mới, dưới ánh đèn trông vô cùng dày dặn, chân thực và đầy sức hút.
Cả bàn tiệc im phăng phắc.
Rồi bùng lên một tiếng, tất cả vỡ òa.
"Oa!", "Đây là bao nhiêu tiền thế!", "Toàn là đô la!", "Anh Kiến Quốc!", "Đây là đô la đấy! Đô la!!"
Mẹ tôi nghiêng người về phía tôi, huých nhẹ một cái, hạ thấp giọng: "Bác cả con định làm gì thế này?"
Tôi cũng không biết, cứ đợi bác nói thôi.
Bác đứng bên bàn, hai tay đút túi quần, nhìn xuống đống tiền, khóe miệng treo nụ cười--kiểu nụ cười đã sắp đặt xong xuôi chỉ đợi người ta kinh ngạc. Sau đó, ánh mắt bác chuyển hướng sang tôi, cằm hơi hất lên:
"Cháu gái, nghe nói cháu đang lăn lộn ở Thâm Quyến, hiểu thị trường, bác có 100.000 đô la này, cháu giúp bác ki/ếm một căn hộ rộng trong khu trung tâm Thâm Quyến nhé, phải có ban công, phòng khách lớn, còn dư tiền thì m/ua cái xe, số còn lại bác để dưỡng già. Nửa đời sau của bác cả sẽ an cư ở chỗ các cháu, sau này để các cháu được thơm lây."
Cả khán phòng nhiệt liệt vỗ tay.
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 11
Chương 8
Chương 19
Chương 8
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook