Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Chúng tôi về đến nhà khi trời đã tối hẳn, Đa Đa mệt đến mức ngủ thiếp đi ở ghế sau, tôi bế thằng bé lên lầu đặt vào giường nhỏ của nó.
Vừa làm xong mọi việc, điện thoại của mẹ chồng liền gọi đến.
"Vương Đan Đan, cô làm vợ kiểu gì thế?
Chồng bỏ nhà đi mà cô cũng không biết đường ngăn lại à? Cô có biết Tu Viễn về nhà đã buồn bã cả buổi chiều không?!"
"Chẳng qua chỉ lấy của cô năm vạn tệ thôi mà, cô có cần phải thế không?"
"Cô là chị dâu, bỏ tiền cho em gái chồng tiêu thì chẳng phải là điều đương nhiên sao?"
"Nhà ai có người chị dâu hẹp hòi như cô, chỉ vì chút tiền lẻ mà làm ầm ĩ đòi sống đòi ch*t."
"Tôi cho cô một tiếng, mau đến xin lỗi đi, nếu không thì, hừ!"
Tôi còn chưa kịp nói một chữ nào, bên kia đã cúp máy.
Được thôi, đỡ tốn công tôi phí lời.
Sau khi tắm rửa xong, tôi liền lăn ra ngủ.
Tôi bị đá/nh thức bởi tiếng đ/ập cửa dồn dập.
Trong cơn mơ màng, tôi dậy mở cửa, vừa đối diện đã bị người ta t/át một cái, t/át thẳng cho tôi tỉnh cả ngủ.
Tôi trừng mắt nhìn người đó, chà, chính là bà mẹ chồng đã gọi điện cho tôi tối qua.
Bà ta gi/ận dữ trừng mắt nhìn tôi: "Cô vẫn còn mặt mũi mà ngủ à, Tu Viễn mất ngủ cả đêm, mắt đỏ hoe suốt đêm, còn cô thì hay rồi, ngủ như con lợn, gọi thế nào cũng không tỉnh."
Vừa nói, bà ta vừa đẩy mạnh tôi ra, hằm hằm đi vào trong, đặt mông ngồi xuống ghế sofa.
Trần Tu Viễn đi theo sau bà, cúi đầu không nói một lời, mắt đỏ hoe.
"Cô, quỳ xuống xin lỗi Tu Viễn cho tôi." Mẹ chồng chỉ tay ra lệnh.
Hả? Tôi ngẩn người. Tôi dựa vào cái gì mà phải quỳ xuống xin lỗi hắn?
Là hắn giấu tôi lấy tiền trong nhà đi phụ giúp em gái, giờ ngược lại lại thành lỗi của tôi à?
Tôi chỉ tay vào mình: "Bà nói tôi? Quỳ xuống? Xin lỗi hắn?"
Mẹ chồng hừ mũi một cái: "Sao? Không được à?"
"Có phải bà chưa tỉnh ngủ không? Đang nằm mơ à!"
"Ái chà, cái con đàn bà này, mày nói ai nằm mơ đấy!" Mẹ chồng vừa nói vừa đứng dậy định đá/nh tôi.
Tôi lách người né sang một bên, thật sự không phải tôi sợ bà ta, chỉ là tôi không muốn động tay với phụ nữ, nhất là phụ nữ già.
"Được rồi, mẹ, mẹ bớt lời đi." Ngoài cửa truyền đến giọng nói quen thuộc, tôi quay đầu nhìn lại, là Trần Tú Tú.
Sau lưng cô ta là em rể và Tinh Tinh.
Khá lắm, cả nhà đều đến đông đủ.
Cả gia đình họ ngồi ngay ngắn trên ghế sofa nhìn tôi, chẳng khác nào đang mở phiên tòa xét xử.
"Haizz, em nói này chị dâu, chị cũng quá hẹp hòi rồi, chẳng qua chỉ là năm vạn tệ thôi mà, coi như em v/ay chị được không?" Trần Tú Tú tỏ thái độ không chút quan tâm.
"Được." Tôi nói: "Lần này m/ua xe năm vạn, kết hôn hai mươi vạn, m/ua nhà ba mươi vạn, tổng cộng là năm mươi lăm vạn."
"Còn lần trước cô muốn m/ua máy tính, tám nghìn tám, cũng là anh trai cô móc tiền túi."
"Lại còn lần trước nữa, cô muốn m/ua đôi giày, một nghìn tám, tôi nhớ là cô gửi link cho anh trai cô bảo anh ấy m/ua cho cô mà nhỉ."
"Học phí học thêm của Tinh Tinh, lớp piano, một buổi 300, cô m/ua một lần 20 buổi, 5888."
"Còn nữa..."
"Đủ rồi!" Mẹ chồng lên tiếng ngắt lời tôi: "Vương Đan Đan, chỉ mấy nghìn mấy nghìn thế mà cô cũng nhớ rõ thế à, cô giỏi tính toán thế sao không đi làm kế toán đi!"
"Con trai tôi từ khi cưới cô về, một người đàn ông đường đường chính chính, ở nhà làm đầy tớ cho cô."
"Cô có đi hỏi thử xem, bảo mẫu nhà ai lương tháng không đến tám chín nghìn, bao nhiêu năm nay, cô đã từng trả lương cho Tu Viễn chưa?"
Tôi bật cười, hóa ra tôi lấy phải một bảo mẫu, chứ không phải chồng à.
Còn phải trả lương nữa cơ đấy.
Chưa kể, bà ta quên rồi sao, lúc đầu chính Trần Tu Viễn là người tự quyết định làm nội trợ.
Có lẽ do cuộc cãi vã quá to, đã đá/nh thức Đa Đa.
Thằng bé dụi mắt đi ra từ trong phòng, thấy một đám người bên ngoài, có chút ngơ ngác.
"Mẹ." Thằng bé khẽ gọi tôi, chạy lon ton đến bên cạnh tôi.
Mẹ chồng vừa nhìn thấy Đa Đa, mắt đảo ngược lên, lời lẽ liền tuôn ra: "Đúng là không có giáo dục, bao nhiêu người ở đây mà chỉ thấy mỗi mẹ mày thôi à."
"Tối qua bố mày không ở nhà, có phải mẹ mày nói x/ấu bố mày với mày không? Bảo mày không được gọi chúng tao à?"
Đa Đa vội vàng thanh minh giúp tôi: "Không có ạ."
"Ái chà, cái thằng ranh con này, còn dám cãi lại à! Đúng là không có giáo dục!"
Ngay cả Trần Tu Viễn cũng quở trách: "Đa Đa, không được nói chuyện với bà nội như thế."
"Bà nội là bề trên, phải tôn trọng, nghe chưa."
Ha ha, tôn trọng, thì cũng phải xem đối phương là ai.
Đa Đa từ lúc sinh ra đến giờ, chưa từng được đến nhà bà nội.
Ngày lễ tết, Trần Tu Viễn về quê chưa bao giờ mang hai mẹ con tôi theo.
Hắn nói đưa Đa Đa đến nhà bà nội sẽ làm tổn hại đến vận thế của Tinh Tinh.
Chẳng biết nghe lời xàm ngôn ở đâu mà hắn tin sái cổ.
Lúc đầu tôi còn cãi nhau với hắn, về sau số lần nhiều quá, tôi cũng lười phí lời.
Cho nên, mỗi năm Trần Tu Viễn về chỗ mẹ chồng, tôi đều đưa Đa Đa về quê ngoại.
"Được rồi, Vương Đan Đan, chuyện hôm nay, cô cứ xin lỗi anh trai tôi cho tử tế, chuyện này coi như xong."
"Vợ chồng thì làm gì có th/ù qua đêm, người một nhà cả, đừng có so đo chuyện tiền nong như thế. Tiền mất thì còn ki/ếm lại được, chứ tình m/áu mủ mà mất đi thì đúng là mất thật đấy." Trần Tú Tú nói.
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 11
Chương 8
Chương 19
Chương 8
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook