Người phụ nữ tỉnh táo trong hôn nhân

Người phụ nữ tỉnh táo trong hôn nhân

Chương 2

07/07/2026 04:05

Sau lần đó, tôi không bao giờ chủ động tìm ông ấy nữa.

Năm mười ba tuổi, mẹ tôi gửi tôi đến nhà bác cả.

Mẹ bảo bác dâu là người lợi hại, bảo tôi theo học hỏi bác ấy.

Lúc đó tôi không hiểu "lợi hại" nghĩa là gì, đến nơi rồi mới biết, bác dâu quả thực rất lợi hại, lợi hại đến mức khiến người ta phải lạnh sống lưng.

Bác cả cũng giống bố tôi, có tiền rồi là bắt đầu nuôi nhân tình bên ngoài.

Thậm chí bác cả còn quá đáng hơn bố tôi, không những nuôi, mà còn nuôi tận mấy người.

Người trong công ty đều biết, bác dâu cũng biết, nhưng bác chưa bao giờ cãi vã hay làm ầm ĩ, trên mặt lúc nào cũng treo nụ cười chuẩn mực, như thể những người đàn bà kia hoàn toàn không tồn tại.

Ngày đầu tiên tôi đến nhà bác, tối hôm đó cùng bác xem tivi, bác đột nhiên hỏi tôi: "Mẹ cháu giờ thế nào rồi?"

Tôi nói: "Không hay ra ngoài, suốt ngày chỉ ở trong nhà."

Bác dâu im lặng một lúc, rồi nói một câu khiến tôi nhớ suốt hai mươi năm.

"Mẹ cháu chỉ là quá ngốc thôi."

Tôi không đáp lời, vì tôi không biết nên nói gì.

Bác dâu tắt tivi, quay người nhìn tôi, đôi mắt ấy không có bất kỳ cảm xúc nào, chỉ có sự bình tĩnh sau khi đã tính toán kỹ lưỡng.

Bác nói: "Mẹ cháu lúc trước làm ầm ĩ như thế, cuối cùng nhận được cái gì? Chẳng được gì cả. Đàn ông nếu muốn đi, cháu có làm ầm lên cho ch*t nó cũng vẫn đi thôi, thay vì làm ầm ĩ, chi bằng nghĩ cách làm sao để bản thân không chịu thiệt."

"Bác cả cháu có người bên ngoài, bác biết, cả thiên hạ này đều biết, nhưng tại sao bác không lên tiếng? Vì nếu bác lên tiếng, ly hôn rồi, mấy ả đàn bà đó sẽ đường hoàng bước chân vào cửa, lúc đó bác là gì? Chị họ cháu là gì? Số tiền đó, công ty đó, nhà cửa đó, tất cả đều thành của người khác."

"Bác nói cho cháu biết, đàn ông đều như nhau cả thôi, có tiền rồi thì không ai là không mèo mả gà đồng, nên cháu hãy nhớ kỹ, đừng bao giờ trông chờ vào sự chung thủy của đàn ông.

Thứ cháu cần trông chờ là tiền của ông ta. Tiền sẽ không chạy, không thay lòng, cũng sẽ không đ/á bay cháu khi cháu già đi hay x/ấu xí."

"Thứ cháu cần học, là làm thế nào để biến tiền của đàn ông thành tiền của mình."

Đêm đó nằm trên giường, tôi nghiền ngẫm lời của bác dâu hết lần này đến lần khác.

Ánh trăng ngoài cửa sổ rất sáng, soi lên trần nhà như một lớp sương mỏng.

Tôi nhớ đến đôi mắt đỏ hoe của mẹ, nhớ đến biểu cảm không thể tin nổi khi bà bị đá/nh ngã xuống đất, nhớ đến đôi bàn tay r/un r/ẩy khi bà cầm bản án.

Tôi nhớ đến hành động bố tôi tùy tiện nhét tấm thiệp vào túi, nhớ đến ánh mắt coi thường của người đàn bà kia khi nhìn tôi.

Tôi nhớ đến biểu cảm bình tĩnh đến cực điểm của bác dâu khi nói chuyện, đó không phải là sự dung túng của người vợ dành cho chồng, đó là sự lợi dụng của một người đàn bà tỉnh táo đối với một người đàn ông không đáng giá.

Khoảnh khắc đó, tôi chợt hiểu ra một chuyện.

Thứ đáng tin nhất trên đời này không phải tình yêu, không phải hôn nhân, cũng chẳng phải lời hứa của bất kỳ ai.

Mà là thứ nằm trong tay bạn.

Cổ phần, bất động sản, tiền gửi tiết kiệm, bất cứ thứ gì đứng tên bạn, thứ mà không ai có thể cư/ớp đi, thứ thực tế nhất.

Từ ngày đó, tôi bắt đầu học.

Bác dâu dạy tôi xem báo cáo tài chính, dạy tôi tính toán, dạy tôi cách tìm ra số tiền bị tẩu tán trong sổ sách công ty.

Bác bảo những thứ này đều là tự bác mày mò ra trong suốt những năm qua, vì bác không tin bất kỳ ai, chỉ tin chính mình.

Bác còn dạy tôi cách đàm phán, cách khiến đối phương nhượng bộ mà không để lộ ý đồ thật sự, cách đưa ra điều kiện vào thời điểm then chốt khiến đối phương buộc phải chấp nhận.

Bác nói những thứ này không thể học trong sách vở, đây là những bài học đá/nh đổi bằng xươ/ng m/áu.

Tôi học rất nghiêm túc, nghiêm túc đến mức bác dâu cũng phải kinh ngạc.

Bác bảo cháu thông minh hơn mẹ cháu nhiều, mẹ cháu chỉ là quá thật thà, cái gì cũng tin.

Tôi nói cháu không phải thông minh, cháu chỉ là không muốn sống cuộc đời như mẹ cháu thôi.

Bác dâu nhìn tôi, không nói gì, nhưng ánh mắt đó tôi hiểu được -- đó là sự công nhận, cũng là sự xót xa.

Bác cả phát hiện u/ng t/hư vào năm tôi hai mươi tuổi.

Lúc phát hiện ra đã là giai đoạn cuối, bác sĩ nói nhiều nhất chỉ còn nửa năm.

Khi bác cả nghe tin này, cả người ông ta sụp đổ.

Trước đây ông ta phong quang biết bao, đi đứng đầy khí thế, bên cạnh lúc nào cũng có một đám người theo đuôi, đi đến đâu cũng được kẻ đón người đưa.

Vậy mà giây phút đó, ông ta trở thành một ông già bình thường, sợ hãi cái ch*t.

Phản ứng của bác dâu rất thú vị.

Bác ấy khóc.

Khóc rất chân thật, nước mắt chảy dài từng giọt từng giọt, giọng nói khản đặc, nắm ch/ặt tay bác cả nói tại sao ông không đi kiểm tra sớm hơn, tại sao ông lại không biết quý trọng cơ thể mình, nếu ông có mệnh hệ gì thì mẹ con tôi biết làm sao.

Nếu không phải tôi đã sớm biết bác ấy đang đợi ngày này, có lẽ tôi cũng bị bác ấy lừa rồi.

Nhưng kể từ ngày đó, ngày nào bác dâu cũng đến b/ệnh viện.

Bác đưa cơm, lau người, dìu ông ta đi vệ sinh, đêm thì ngủ trên chiếc ghế xếp cạnh giường b/ệnh.

Bác chăm sóc tỉ mỉ đến từng chi tiết, ngay cả hộ lý cũng nói chưa từng thấy người vợ nào tận tâm đến thế.

Còn những người đàn bà của bác cả thì sao? Một người cũng không xuất hiện.

Họ lấy được tiền rồi, sớm đã chạy mất tăm mất tích.

Danh sách chương

4 chương
03/07/2026 13:41
0
03/07/2026 13:41
0
07/07/2026 04:05
0
07/07/2026 04:01
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu