Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
06/07/2026 19:48
"Em không sợ đâu, em rất đáng yêu."
Và mỗi lần như vậy, Lâm Tân đều trực tiếp cong đuôi lên.
"Chị ơi, chị có muốn thử cảm giác với đuôi em không?"
Lần nào tôi cũng bị cậu ấy trêu đến đỏ bừng mặt.
Nhưng cuối cùng vẫn sẽ chiều theo ý cậu ấy.
Thậm chí chủ động kéo đuôi cậu ấy lên, quấn quanh đùi mình, để giúp cái đuôi còn cử động chưa thật linh hoạt của cậu ấy dễ dàng hoạt động hơn.
Cứ thế, thời gian thấm thoắt trôi qua, lại thêm một năm nữa.
Lâm Tân cuối cùng cũng có thể tự đi lại được.
Và sau đó, Lâm Tân càng trở nên dính dính lấy tôi hơn.
Bất kể đi đâu cũng đều phải ôm tôi.
Nắm tay tôi, thậm chí chỉ cần không có ai, Lâm Tân đều sẽ hôn tôi.
Còn ban đêm thì khỏi nói, gần như đêm nào cậu ấy cũng quấn lấy tôi.
Lần nào cũng "làm lo/ạn" nhất chính là ngày 15 hàng tháng, hôm đó đuôi của Lâm Tân sẽ mọc ra.
Đêm đó cũng là đêm tôi mệt nhất và ngượng ngùng nhất.
Và trong khoảng thời gian này, xảy ra một sự kiện lớn.
Cô sinh viên đại học luôn bám lấy Lâm Vũ kia đã bị tống vào b/ệnh viện t/âm th/ần.
Lúc bị đưa vào viện, trong miệng cô ta vẫn còn lẩm bẩm.
"M/a... m/a... hắn là yêu quái, hắn mọc đuôi kìa."
Tôi đại khái có thể đoán được nguyên do.
Cô gái chắc là đã phát hiện Lâm Vũ là rắn, thậm chí còn nhìn thấy cảnh nửa người nửa đuôi rắn của hắn, nên bị dọa phát đi/ên.
Và không lâu sau khi Lâm Tân tỉnh lại.
Lâm Vũ đã bị đày đi nước ngoài.
Trước khi đi, Lâm Vũ đã đến tìm tôi một lần.
Hắn nhìn tôi với vẻ mặt đầy đ/au khổ.
"Sao chị lại thích Lâm Tân đến thế, rõ ràng ngay từ đầu người chị chọn là em mà."
Tôi chỉ lạnh lùng nhìn hắn. "Đúng là lúc trước tôi m/ù quá/ng nên mới chọn cậu trước, nhưng chẳng phải chính cậu là người phản bội tôi trước sao?"
"Lâm Vũ à, thế giới này không phải ai cũng sẽ xoay quanh cậu đâu. Với loại người như cậu, loại rắn như cậu, loại thú cưng như cậu, sẽ chẳng có ai yêu cậu cả."
Nói xong, tôi ngẩng đầu lạnh lùng và kiêu hãnh, quay lưng trở về phòng của tôi và Lâm Tân.
Nhưng tôi không ngờ rằng, dù mình đã giấu kỹ đến vậy.
Lâm Tân vẫn phát hiện ra.
Cậu ấy để trần nửa trên, tay cầm ly rư/ợu vang đứng trước cửa sổ.
Quần short thể thao treo hờ dưới hõm lưng, hình xăm phức tạp trên lưng kéo dài từ gáy xuống tận xươ/ng c/ụt.
Cậu ấy không quay đầu lại.
Chỉ khẽ nói với vẻ đ/au đớn. "Cho dù người chị thích nhất là hắn, em cũng sẽ không để chị rời đi đâu."
Tôi biết cảm giác bất an của Lâm Tân bắt nguồn từ đâu.
Đến từ việc, lần đầu tiên ở cửa hàng thú cưng tôi đã không chọn cậu ấy.
Thậm chí rất nhiều lần gặp cậu ấy ở tiệm thú cưng, tôi cũng không mang cậu ấy về.
Đây là lỗi của tôi.
Nên tôi chỉ bình tĩnh tháo chiếc váy hai dây trên người, bước về phía Lâm Tân, rồi hôn dọc theo hình xăm của cậu ấy từ trên xuống dưới.
Đồ nhóc con, tưởng bà đây làm chủ nuôi cậu ấy mấy năm là uổng công sao.
Cậu ấy tinh ranh lắm, bày ra bộ dạng tội nghiệp này, chẳng phải là muốn ân ái sao?
Bảy ngày tôi hành kinh này, cậu ấy kìm nén đến mức khó chịu muốn ch*t.
Tôi đã sớm phát hiện ra thói quen của cậu ấy rồi.
Cậu ấy quen việc trong lúc hoan ái, x/ác nhận xem tôi có thực sự yêu cậu ấy không.
Cậu ấy thích như vậy.
Và tôi cũng thích như thế.
《Hết》
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 10
Chương 27
Chương 16
Bình luận
Bình luận Facebook