Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ta từng cho rằng chỉ cần bản thân làm đủ tốt, chỉ cần sinh hạ con gái, chăm sóc chồng dạy dỗ con, thì một ngày nào đó ngài sẽ hiểu cho ta.
Cho đến khi……
Khương Tuyết Y tiến cung.
Ả là con gái kẻ th/ù của nhà họ Thẩm.
Năm xưa, vì muốn leo lên cao, nhà họ Thẩm không biết đã dẫm đạp lên bao nhiêu xươ/ng m/áu, trong đó có cả gia tộc của mẫu thân Khương Tuyết Y.
Khương Tuyết Y h/ận thấu xươ/ng nhà họ Thẩm, cũng h/ận thấu xươ/ng ta.
Triệu Từ Phỉ hiểu rõ điều đó.
Nhưng ngài vẫn nạp ả.
Ban đầu, ngài chỉ làm vậy để dằn mặt ta, để nhìn ta đ/au khổ, nhìn ta cúi đầu.
Ngài ngang nhiên trước mặt ta, ban thưởng châu báu chất đầy như nước chảy vào tẩm cung của Quý phi.
Ngài phong ả làm Quý phi, địa vị ngang hàng với phó hậu.
Ngài thiên vị ả.
Bất kể Khương Tuyết Y có khiêu khích thế nào, có ngang ngược trước mặt ta ra sao, Triệu Từ Phỉ đều mỉm cười nhìn nhận.
Ngài luôn nói:
"Hoàng hậu đoan trang, vốn nên đại lượng."
Ta cắn răng nhẫn nhịn.
Phía sau ta không còn chỉ là nhà họ Thẩm hút m/áu, vì muốn mưu cầu một tương lai xán lạn cho con gái, ta chỉ đành làm tròn bổn phận của một Hoàng hậu.
Thế nhưng Khương Tuyết Y, ả tuyệt đối không nên đụng đến con gái của ta.
Ta vẫn nhớ như in ngày hôm đó.
Thanh Đại đi truyền ngự y vội vã quay về, nhưng phía sau lại trống không:
"Nương nương, tất cả ngự y đều đang ở Dực Khôn cung, Bệ hạ nói……"
Ta rũ mắt, hỏi một cách rất khẽ, rất khẽ:
"Nói gì?"
"Thất công chúa sốt cao, tất cả ngự y không được rời Dực Khôn cung nếu không có lý do, kẻ nào trái lệnh sẽ bị ch/ém đầu."
Nàng rơi lệ, cả người phục xuống đất:
"Sở nữ y đã……"
Tay ta khựng lại.
Một hồi lâu không nói nên lời.
Không biết bao lâu sau mới hoàn h/ồn, ta lục tìm hết bảo vật, ngân phiếu trong Cảnh Nhân cung, chia cho các cung nữ và thái giám theo thời gian họ hầu hạ ta.
"Cầm lệnh bài của ta đi, tất cả lập tức rời cung, chạy càng xa càng tốt, tìm một nơi yên ổn mà sống những ngày tháng tốt đẹp."
"Nương nương!"
Thanh Đại lắc đầu rơi lệ, ta nâng tay, lại mỉm cười:
"Nguyệt nhi ngày thường thân thiết với ngươi nhất, nếu ngươi sống không tốt, con bé chắc chắn sẽ không yên lòng."
Sắp xếp mọi thứ xong xuôi, ta giấu ngòi n/ổ trong tay áo, thay bộ triều phục đỏ rực, một mình tiến vào Dực Khôn cung.
Lửa ch/áy ngút trời.
Ta nghe thấy tiếng gầm thét của Triệu Từ Phỉ, tiếng khóc thét của Quý phi và đứa trẻ.
Nhìn ba kẻ đó lần lượt trút hơi thở cuối cùng, trong lòng ta cảm thấy một sự thỏa mãn không sao tả xiết.
Thời nhật hà táng, dư cập nhữ giai vo/ng!
"Xì, nàng đối đãi với ân nhân c/ứu mạng của mình như vậy sao?"
Ta hoàn h/ồn, mới phát hiện tay mình bị người trong lòng cắn một cái.
Ta mở mắt.
Suy nghĩ bay về từ trận đại hỏa kiếp trước.
Tiếng gió đã ngừng, trăng lạnh treo cao.
Ta đang tựa vào lòng Cửu hoàng tử Triệu Từ Lẫm.
Chàng hờ hững ôm lấy eo ta, đang vô cùng hài lòng để lộ đôi răng khểnh mà cười với ta.
Ta nhìn lòng bàn tay mình, nơi đó để lại một dấu răng nhỏ.
Có chút không tin nổi, theo bản năng hỏi ra miệng:
"Chàng…… cắn ta?"
Triệu Từ Lẫm vô cảm:
"Ta vốn định thả chó, đáng tiếc con thỏ trắng nhỏ không có ở đây, chỉ đành tự mình ra tay thôi."
Ta nhìn chằm chằm vào chàng.
Chàng kéo cổ áo, để lộ làn da trắng lạnh, nhưng lại nhanh chóng ửng lên sắc hồng không bình thường.
Trên tay ta vẫn còn dính m/áu của Triệu Từ Phỉ.
Có chút dính dấp.
Vừa rồi tâm trí hoảng lo/ạn, ta đã siết ch/ặt lấy cổ chàng.
Bên cạnh cổ chàng đã bị ta bóp ra mấy vết hằn m/áu:
"Còn không buông tay."
Triệu Từ Lẫm cắn răng, giọng khàn đặc đầy gi/ận dữ.
Lúc này ta mới tỉnh táo hoàn toàn.
Nhìn m/áu trên tay, rồi lại nhìn chàng.
Thứ nhà họ Thẩm hạ không phải là th/uốc bình thường, mà là loại th/uốc kích dục cực mạnh từ vùng biên ải truyền vào.
Nếu không có nữ tử giải đ/ộc, sẽ bạo thể mà ch*t.
Triệu Từ Lẫm vốn đi cùng Triệu Từ Phỉ để cầu phúc, không ngờ lại cùng trúng chiêu.
Chàng cố gượng c/ứu ta ra khỏi biển lửa, đã là nỏ mạnh hết đà.
"Chàng trúng th/uốc rồi."
Ta kết luận.
Đứng dậy, rũ mắt nhìn chàng.
Kiếp trước, ta biết rất ít về vị Cửu hoàng tử này.
Chỉ biết chàng tính tình quái gở, không phục quản giáo.
Cuối cùng ch*t trên chiến trường đầy đ/ao ki/ếm vô tình, bị tướng lĩnh địch bêu thây trên tường thành, ch*t khi còn trẻ.
Nay nhìn lại, trong mắt chàng dù mang theo vẻ cười cợt x/ấu xa quen thuộc, nhưng nét thanh minh vẫn chưa tan.
Tâm tư thuần khiết đến thế.
"Ra tay với lão nhị thì thôi đi, sao lại liên lụy đến ta."
Triệu Từ Lẫm m/ắng khẽ một tiếng:
"Hắn làm chuyện á/c tận cùng, gặp quả báo cũng là đáng đời, bản điện hạ xưa nay không thẹn với đất trời--"
Lần này đến lượt ta vô cảm:
"Nếu ta không nhìn thấy chàng vào phòng bồi thêm một nhát d/ao, thì ta đã tin rồi."
"Ta hạ d/ao chỉ c/ắt một nửa, cả cái đó là chàng gi/ật lấy ném ra ngoài cửa sổ đấy."
Chàng im bặt.
Đúng lúc này, thái dương Triệu Từ Lẫm gân xanh nổi lên, siết ch/ặt lấy vách đ/á.
Th/uốc phát tác, móng tay đ/âm vào da th!t rớm m/áu.
Nhưng chàng không nhìn ta.
Ta bước về phía chàng một bước.
Th/uốc mê trên người vẫn chưa tan hết, bước chân liêu xiêu.
Sống lại một đời, ta muốn Triệu Từ Phỉ ch*t, muốn nhà họ Thẩm tận diệt.
Trong sạch ư?
Chỉ cần có thể trải đường cho ta, thì đó chính là vật hữu dụng.
Ta kéo kéo cổ áo, để lộ chiếc cổ trắng ngần:
"Cửu điện hạ, tội của nhà họ Thẩm không phải ý nguyện của ta."
"Nhưng chàng c/ứu ta là thật, bồi thêm một nhát d/ao là thật, nay chàng và ta đã là châu chấu trên cùng một sợi dây."
"Ta có thể làm th/uốc giải."
"Coi như báo đáp."
Đương nhiên, ta có tư tâm.
Đây cũng là cách nhanh nhất để lôi kéo chàng.
Chỉ cần có thể lật đổ Triệu Từ Phỉ, thân x/ác này thuộc về ai, ta chẳng hề bận tâm.
Thế nhưng, Triệu Từ Lẫm lại đột ngột ngước mắt lên.
11
11
Chương 13
Chương 09
Chương 17
Chương 7
Chương 12
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook