Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
05/07/2026 14:30
Giống hệt kiếp trước.
“Nói ra thì được gì?”
Thanh Quả nghẹn lời.
“Nàng ta sẽ không thay đổi đâu.”
Ta nhìn khuôn mặt quá đỗi bình lặng trong gương.
“Ta làm ầm ĩ, nàng ta sẽ càng chán gh/ét ta. Ta khóc, nàng ta sẽ thấy ta nhỏ nhen. Ta không tranh, nàng ta ngược lại còn có thể có chút áy náy với ta.”
“Thế nhưng chút áy náy đó, cũng chẳng địch nổi sự thiên vị của nàng ta dành cho trưởng tỷ.”
Thanh Quả khóc càng dữ dội hơn.
“Cô nương... người chịu ủy khuất rồi.”
Phải rồi.
Ủy khuất.
Thế nhưng ta đã chịu ủy khuất hai kiếp rồi, sớm đã quen rồi.
Kiếp trước cũng vậy.
Mẫu thân đem những thứ tốt nhất cho trưởng tỷ.
Thứ để lại cho ta, mãi mãi chỉ là đồ thừa.
Khi đó ta cũng đ/au lòng.
Thế nhưng sau này ta phát hiện, trên đời này có những thứ quan trọng hơn cả của hồi môn.
Ví như mạng sống.
Ví như tư cách được sống.
Kiếp trước Lương Cẩn Thư cưới ta, nhưng chưa bao giờ thực sự coi ta là vợ. Trong mắt trong lòng chàng, mãi mãi chỉ có một mình trưởng tỷ.
Kiếp đó ta giữ phòng không mười năm, thay chàng quán xuyến việc nhà, phụng dưỡng song thân, sinh con đẻ cái.
Đổi lại chẳng qua chỉ là một câu nói trước lúc lâm chung của chàng-- Nếu có kiếp sau, cầu nàng hãy tác thành cho ta và trưởng tỷ nàng.
Nay ông trời thật sự cho ta cơ hội làm lại.
Tại sao ta còn phải so đo mấy xấp vải, mấy món trang sức đó?
Ta gả cho Lương Hoạch Nguyên, chàng sẽ đối tốt với ta.
Thế là đủ rồi.
Kiếp trước nếu không phải là chàng, có lẽ ta đã sớm bị tộc thân nhà họ Lương ép ch*t sau khi Lương Cẩn Thư mất.
Là chàng từ Ba Tư vội vã trở về, gánh vác áp lực của cả tộc họ để cưới người chị dâu góa bụa là ta.
Là chàng bảo vệ ta và hai đứa trẻ phía sau lưng, không cho phép bất cứ ai nói một lời đàm tiếu.
Là chàng dùng quãng đời còn lại dạy ta biết, được người ta nâng niu trong lòng bàn tay là cảm giác thế nào.
Những năm tháng đó dù chàng vụng về, không biết nói lời hoa mỹ, nhưng mỗi lần chàng nhìn ta, ánh mắt đều ấm áp.
Thứ ấm áp đó, là thứ mà trước đây ta chưa từng có được.
Cho nên kiếp này, ta vẫn muốn cùng chàng sống những ngày tháng tử tế.
Còn về mẫu thân, về trưởng tỷ, về những thứ kia.
Đều không quan trọng nữa.
Ba ngày sau, nhà họ Lương mở tiệc, mời thân hữu hai nhà.
Coi như là sự giao lưu trước khi chính thức định thân.
Mẫu thân dẫn ta và trưởng tỷ cùng đến dự tiệc.
Trong tiệc chén qua chén lại, náo nhiệt vô cùng.
Lương lão thái quân ngồi ở vị trí thượng thủ, cười tủm tỉm nhìn trưởng tỷ, liên tục khen ngợi.
Lương Cẩn Thư ngồi bên cạnh trưởng tỷ, thỉnh thoảng lại gắp thức ăn, thêm trà cho tỷ ấy.
Trưởng tỷ vốn quen phóng khoáng, cũng không câu nệ, cứ ăn cứ uống, lâu lâu còn đấu khẩu vài câu với Lương Cẩn Thư.
Lương lão thái quân nhìn thấy lại càng vui vẻ, nói rằng đó mới là tính cách chân thật.
Ta lặng lẽ ngồi một bên, từ từ uống canh.
Lương Hoạch Nguyên ngồi đối diện ta, thỉnh thoảng lại nháy mắt với ta.
Ta bị chàng chọc cho không nhịn được mà cong môi cười.
Chàng thấy ta cười, lại càng hăng hái, dùng đũa vẽ trên bàn, lén chỉ cho ta xem món nào ngon.
Lương mẫu ngồi bên cạnh chàng lườm chàng một cái.
“Nhị lang, ăn cơm cho đàng hoàng.”
Lương Hoạch Nguyên cười hì hì, ngoan ngoãn lại.
Tiệc tan, khách khứa lần lượt ra về.
Mẫu thân và Lương mẫu vào thiên sảnh trò chuyện, trưởng tỷ bị Lương lão thái quân kéo lại hỏi đông hỏi tây.
Ta một mình đi ra hậu viện hóng mát.
Gió đêm hơi lạnh, ánh trăng trong trẻo.
Phía sau truyền đến tiếng bước chân.
Ta không quay đầu lại, nhưng đã biết người đến là ai.
Tiếng bước chân đó, ta đã nghe suốt mười năm.
“Ca Nghê.”
Giọng Lương Cẩn Thư trầm thấp, mang theo một chút do dự khó nhận ra.
Ta xoay người lại.
Dưới ánh trăng, chàng vẫn là bộ dạng thanh tuấn ôn nhuận như kiếp trước.
Chỉ là giữa đôi mày, nhiều thêm một chút phức tạp mà ta không hiểu nổi.
“Lương đại lang.”
Ta khẽ cúi người.
Chàng bước lại gần vài bước, dừng lại ở khoảng cách ba thước.
Im lặng hồi lâu.
“Thân thể đã đỡ hơn chưa?”
“Đa tạ Lương đại lang quan tâm, đã khỏe hẳn rồi.”
Chàng rủ mắt.
“Chuyện ngày hôm đó...”
“Chuyện ngày hôm đó không cần nhắc lại nữa.”
Ta ngắt lời chàng.
“Nhị lang c/ứu ta, ta gả cho chàng ấy. Đại lang cưới trưởng tỷ, cả nhà vui vẻ.”
Lương Cẩn Thư im lặng một lát.
“Nàng...”
Chàng dường như đang cân nhắc từ ngữ.
“Nàng dường như thay đổi nhiều quá.”
Ta hơi sững sờ.
Ngay lập tức hiểu ra.
Sự thay đổi mà chàng nói, là so với kiếp trước.
Đường Ca Nghê của kiếp trước, ôn thuận, nhẫn nhịn, cam chịu.
Đối diện với chàng, luôn cẩn trọng, hèn mọn lấy lòng.
Thế nhưng ta của bây giờ đứng trước mặt chàng, không kiêu ngạo không siểm nịnh, không né tránh không e dè.
Chàng đương nhiên cảm thấy xa lạ.
“Người ta rồi sẽ thay đổi mà.”
Ta nói.
Lương Cẩn Thư nhìn ta, trong ánh mắt có sự dò xét, cũng có một cảm xúc mà ta không gọi tên được.
“Hôm đó để nàng ngâm trong nước lâu như vậy, là ta suy nghĩ không chu toàn.”
“Chàng cũng bị lễ giáo quy củ trói buộc, không cần tự trách.”
Chàng khựng lại.
“Ca Nghê, cảm ơn nàng.”
“Cảm ơn ta chuyện gì?”
“Cảm ơn nàng đã tác thành.” Tác thành.
Ta rủ mắt, che đi sự mỉa mai thoáng qua trong đáy mắt.
Kiếp trước trước lúc lâm chung chàng nói, cầu ta tác thành.
Kiếp này chàng đứng trước mặt ta, vẫn là câu nói đó.
Dường như trong lòng chàng, ta mãi mãi là người phải lùi bước.
“Ừ.”
Ta chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng, xoay người muốn đi.
“Ca Nghê.”
Chàng lại gọi ta.
Ta dừng bước, không quay đầu lại.
“Tính tình Nhị lang phóng khoáng, không trầm ổn bằng ta, sau khi thành thân... nàng hãy đối tốt với đệ ấy.”
“Đã gả cho chàng ấy rồi, thì đừng tơ tưởng đến người khác nữa.”
Ta sững sờ một thoáng.
Sau đó không nhịn được mà bật cười.
Chàng tưởng rằng ta còn tơ tưởng đến ai?
Chàng sao?
11
11
Chương 13
Chương 09
Chương 17
Chương 7
Chương 12
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook