Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
05/07/2026 14:55
Phu quân và cha chồng tử trận, mẹ chồng khóc đến gần đ/ứt hơi, ta lại lập tức đến nha môn xóa bỏ hộ tịch.
“Con dâu, con sao lại...”
Chưa đợi mẹ chồng nói hết câu, ta nắm ch/ặt lấy tay bà: “Mẹ, chúng ta mau chóng b/án hết nhà cửa, cửa tiệm đi thôi!”
“Nhưng b/án rồi thì chúng ta ở đâu...”
Ta lườm bà một cái: “Tất nhiên là cầm bạc mà cao chạy xa bay!”
“Thế nhưng nếu cha chồng người lỡ như...”
“Không có lỡ như gì cả, lẽ nào người còn muốn thay ông ta nuôi ba ả thiếp đó?”
Mẹ chồng nghiến răng ken két, quay người liền lôi hết những cổ vật, tranh chữ cha chồng trân quý bao năm ra:
“Con dâu, những thứ này còn đáng giá hơn nhà cửa, cửa tiệm! Mau đi b/án hết cùng ta!”
Ba năm sau, đôi cha con giả ch*t trở về đứng trước phủ đệ đã đổi chủ, cả hai mặt đầy kinh ngạc.
1.
Ta trọng sinh vào ngày cáo phó được đưa đến phủ.
Mẹ chồng nằm liệt trên ghế, môi r/un r/ẩy hồi lâu, một chữ cũng không thốt nên lời.
Ta không an ủi bà như kiếp trước, mà quay người bước ra cửa, thẳng tiến đến nha môn.
Chủ bộ nha môn nhìn văn thư ta đưa lên, ngẩn người hồi lâu.
“Cố phu nhân, xóa hộ tịch cũng không cần vội vàng như vậy, nhỡ đâu hai người họ vẫn còn hy vọng sống sót thì sao?”
Ta đ/ập tờ cáo phó lên bàn, hốc mắt đỏ hoe:
“Cha chồng và phu quân ta đều tử trận rồi, theo luật Đại Lương, nam đinh tử trận có thể nhận tiền tuất, ta là người duy nhất gánh vác được trong nhà, phải biết lo cho người còn sống chứ!”
Chủ bộ nhíu mày nhìn ta hồi lâu, nhưng trong luật pháp không tìm ra lỗi sai, cuối cùng vẫn đóng dấu.
2.
Trở về Cố phủ, ta giải tán hết đám nha hoàn, tiểu tư, tự tay đóng ch/ặt cánh cửa sơn son lại.
Kiếp trước, cáo phó đưa đến phủ, nói cha con Cố Hoành Viễn và Cố Cảnh Sâm tử trận sa trường.
Mẹ chồng khóc đến đ/ứt hơi tại chỗ.
Ta nghiến răng gồng gánh cả cái Cố gia, chắt bóp chi tiêu nuôi mấy chục miệng ăn trong phủ, bao gồm cả ba ả thiếp của cha chồng và một tiểu thiếp của phu quân.
Ta chịu đựng suốt ba năm.
Ba năm sau, điều ta chờ đợi không phải là cuộc sống yên ổn, mà là hai cha con bình an vô sự trở về.
Cha chồng Cố Hoành Viễn dẫn theo Triệu quả phụ, con gái phú thương Giang Nam, đi phía trước, vẻ mặt đầy đắc ý.
Còn phu quân ta, Cố Cảnh Sâm, theo sau, tay khoác lấy vị hôn thê của hắn, cháu gái của Triệu quả phụ.
Cố Hoành Viễn nói, họ bị lạc trên chiến trường, lưu lạc đến Giang Nam, chính nhà họ Triệu đã c/ứu mạng họ.
Để báo ân, ông ta cưới Triệu thị làm vợ, sinh được một đứa con, còn Cố Cảnh Sâm thì định cưới cháu gái Triệu thị làm bình thê, về phủ chuẩn bị hôn yến.
Khi đó ta cứ ngỡ cha con họ trải qua bao gian truân mới giữ được tính mạng, đối xử tốt với ân nhân là đúng.
Nhưng sau này ta mới biết, hai cha con này căn bản không hề tử trận, mà là đào ngũ!
Chúng muốn giả ch*t để thoát thân, cưới vợ ở Giang Nam hưởng lạc, nhưng số tiền riêng Cố Hoành Viễn giấu bên ngoài căn bản không đủ cho ông ta hoang phí.
Khi đường cùng, ông ta mới nhớ đến việc ở kinh thành vẫn còn một cái nhà, thế nên mới dẫn theo cô cháu nhà họ Triệu nghênh ngang trở về.
Sau đó, để lấy lòng người mới, Cố Hoành Viễn đoạt quyền chủ mẫu của mẹ chồng, để Triệu thị quản gia.
Mẹ chồng tuổi gần ngũ tuần, bị ép phải đi hầu hạ đứa con nhỏ của Triệu thị, trời chưa sáng đã phải dậy nấu cháo, nửa đêm còn phải dậy đổ bô.
Cứ thế, Triệu thị còn chê bà tay chân chậm chạp, hở chút là đá/nh đ/ập m/ắng nhiếc.
Có lần, Triệu thị đẩy ngã mẹ chồng giữa sân vào mùa đông giá rét, hắt nước lạnh ướt sũng người bà, bắt bà quỳ suốt cả đêm.
Ngày hôm sau, mẹ chồng lên cơn sốt cao, ch/áy người suốt ba ngày ba đêm, nhưng Triệu thị đến cả lang trung cũng không chịu mời.
Khi ta đến thăm bà, bà co quắp trên chiếc giường cứng trong thiên viện, môi khô nứt nẻ, vẫn nắm lấy tay ta mà nói:
“Không sao, cố chịu chút là qua thôi.”
Nhưng bà đã không qua khỏi.
Năm đó, mẹ chồng ch*t trong thiên viện.
Triệu thị chê xui xẻo, dùng một tấm chiếu rá/ch cuộn lại, khiêng ra từ cửa sau, đến cả một cỗ qu/an t/ài tử tế cũng không có.
Còn Cố Cảnh Sâm, nửa năm sau lấy lý do ta không con lại hay gh/en t/uông mà hưu ta.
Nhà mẹ đẻ ta không dám đắc tội Cố gia, ném ta vào gia miếu.
Ta nằm trong căn nhà dột nát suốt ba tháng, mỗi ngày chỉ có một bát cháo loãng để duy trì sự sống, cuối cùng ch*t trong một đêm mưa, đến nhắm mắt cũng không yên.
Cho nên kiếp này, ngay khi cáo phó vừa đến, ta liền đi nha môn xóa hộ tịch.
Như vậy, dù chúng có sống sót trở về từ Giang Nam, cũng chỉ là những kẻ không có hộ tịch.
Quan trọng hơn là, thân phận đào ngũ một khi bị lộ, sẽ phải tru di cửu tộc.
Ta xóa hộ tịch của chúng, cũng đồng nghĩa với việc c/ắt đ/ứt mọi liên quan giữa chúng và chúng ta, dù sau này chuyện vỡ lở, cũng không thể liên lụy đến chúng ta.
3.
Mẹ chồng vẫn nằm liệt trên chiếc ghế ở chính đường, môi mấp máy.
Ta vừa bước qua ngưỡng cửa, bà liền lao tới, nắm ch/ặt lấy cổ tay ta.
“Tuế Ninh, con đến nha môn không phải là… đã xóa hộ tịch của họ rồi chứ?”
“Đúng, đã xóa.”
Môi bà r/un r/ẩy càng dữ dội hơn, “Con, con có biết đây là chuyện lớn thế nào không?”
“Mẹ, họ ch*t rồi.”
Ta nắm ngược lại tay bà, “Cáo phó của Binh bộ ghi rõ ràng rành mạch, Cố Hoành Viễn, Cố Cảnh Sâm, tử trận tại trận Bạch Hà Độ ở phía Bắc.”
Mẹ chồng há miệng, nước mắt trong mắt trào ra, “Nhưng, nhưng nhỡ đâu họ vẫn còn sống thì sao? Nhỡ đâu cáo phó sai thì sao? Nhỡ đâu họ trở về...”
“Trở về?”
Chương 13
Chương 09
Chương 17
Chương 7
Chương 12
Chương 12
Chương 12
Chương 16
Bình luận
Bình luận Facebook