Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Giây tiếp theo, cả ly rư/ợu đầy tràn trực tiếp tạt thẳng vào mặt Hoàng đế.
Toàn trường lặng ngắt như tờ.
Đến cả tiếng thở cũng không nghe thấy.
"Hộ giá!"
Tiếng thị vệ rút gươm vang lên khắp nơi.
Lục Thần trực tiếp mềm nhũn ngã xuống đất, mặt c/ắt không còn giọt m/áu.
Xong rồi.
Cửu tộc tiêu đời rồi.
Tôi chỉ tay vào mặt Hoàng đế, lớn tiếng m/ắng:
"Kính ngươi là một hôn quân!"
"Dung túng Lục gia ứ/c hi*p dân lành, mắt m/ù tai đi/ếc, cái ngai vàng này ngươi ngồi không thấy nóng mông sao?"
"Nếu là ta,
đã sớm tìm miếng đậu phụ mà đ/âm đầu vào ch*t cho rồi, đỡ phải mất mặt x/ấu hổ!"
M/ắng xong, tôi nhắm mắt, dang rộng hai tay.
Đến đi, ch/ém ch*t tôi đi, tôi sẽ được về căn biệt thự lớn ở thời hiện đại rồi.
Cái đ/au như dự liệu không hề ập tới.
Ngược lại, tôi nghe thấy một tràng cười lớn.
"Ha ha ha! Tốt! Tốt! Tốt!"
Hoàng đế lau vết rư/ợu trên mặt, vậy mà lại cười đến nghiêng ngả.
"Trẫm lên ngôi hai mươi năm, triều thần văn võ toàn là kẻ nịnh hót, chỉ có ngươi là dám nói lời thật!"
"Ly rư/ợu này tạt hay lắm! Tạt tỉnh cả trẫm rồi!"
Tôi mở mắt, nhìn người đàn ông đang cười như một kẻ ngốc trên ngai vàng.
Hoàng đế này cũng là loại thích bị ngược sao?
Hoàng đế vung tay một cái.
"Khương thị thẳng thắn can gián, dũng khí đáng khen! Phong làm Nhất phẩm Cáo mệnh phu nhân! Ban thưởng vạn lượng hoàng kim!"
Tôi không những không ch*t, còn thăng quan phát tài?
Cái thế giới rá/ch nát gì thế này!
Tôi gi/ận đến bốc khói, quay đầu nhìn thấy vẻ mặt may mắn của Lục Thần.
Càng tức hơn.
Tôi chộp lấy cái đĩa trên bàn, bằng vàng ròng, nặng trịch.
"Lục Thần! Đồ phế vật nhà ngươi!"
Tôi vung tay hết cỡ, ném mạnh chiếc đĩa vàng vào người Lục Thần.
"Bộp!"
Trúng ngay trán.
Lục Thần rú lên một tiếng, m/áu tươi bê bết cả mặt.
Nhưng hắn phản ứng cực nhanh,
lập tức quỳ xuống, lớn tiếng nói:
"Bệ hạ! Nội tử... nội tử vì quá kích động, mừng quá hóa khóc nên mới thất lễ! Thần... thần có tội không quản thúc được, xin bệ hạ trách ph/ạt!"
Hắn vậy mà còn muốn giúp tôi nói đỡ?
Cái tên nhân vật giấy này có ham muốn sống mãnh liệt quá rồi đấy?
Tôi tuyệt vọng rồi.
Trông chờ bọn họ gi*t tôi, chắc kiếp sau cũng không về nổi.
Tôi nhìn quanh, ánh mắt khóa ch/ặt vào cây cột rồng chạm trổ to lớn giữa đại điện.
Nếu các người không ra tay, vậy thì để ta tự làm.
"Ta không sống nữa!"
Tôi thét lên một tiếng, cúi đầu lao thẳng vào cây cột.
Cú đ/âm này, chắc chắn ch*t không nghi ngờ.
Đúng lúc trán tôi sắp chạm vào cột, một bóng áo vàng rực rỡ chắn ngay phía trước.
Tôi lao vào một lồng ngựk rắn chắc, Hoàng đế ôm ch/ặt lấy tôi, trong ánh mắt vậy mà lại có chút... cưng chiều?
"Khương thị, nàng muốn ch*t? Trẫm không cho phép."
"Một kỳ nữ tử như nàng, ch*t là tổn thất của trẫm, là tổn thất của thiên hạ."
Tiếng hệ thống vang lên: "Chúc mừng ký chủ, đã mở khóa nhiệm vụ ẩn - Yêu phi họa quốc."
Tôi tối sầm mặt mũi, muốn ch*t, sao mà khó thế hả?
----------
Tôi bị Hoàng đế giữ lại trong cung.
Trên danh nghĩa là dưỡng thương, thực chất là quản thúc.
Lục Thần quỳ cả đêm ngoài cung, c/ầu x/in Hoàng đế thả người, nói tôi là vợ tào khang của hắn, không thể đoạt người yêu của kẻ khác.
Hoàng đế chẳng thèm đếm xỉa, trực tiếp sai người ném hắn về Hầu phủ.
Tôi nằm trên long sàng, ăn nho Tây Vực tiến cống, tâm trạng phức tạp.
Đã không ch*t được, thì chỉ có thể đi con đường "yêu phi họa quốc" này thôi.
Khiến quốc gia này phá sản, khiến dân chúng nổi lo/ạn, đến lúc đó quân phản lo/ạn gi*t vào hoàng cung, tôi không tin là mình không ch*t được.
Hoàng đế tan chầu trở về, vẻ mặt nịnh nọt nhìn tôi.
"Ái phi, hôm nay cảm thấy thế nào? Muốn gì cứ nói, trẫm hái cả sao trên trời xuống cho nàng."
Tôi nhổ hạt nho, trúng ngay lên long bào của hắn.
"Ta không muốn sao, ta muốn tiền."
"Rất nhiều, rất nhiều tiền."
Hoàng đế vung tay, ném chìa khóa quốc khố cho tôi.
"Cầm lấy! Giang sơn của trẫm còn là của nàng, huống chi là cái quốc khố cỏn con này!"
Tôi cầm lấy chìa khóa, cười lạnh.
Đây là ngươi tự tìm đấy nhé.
Ngày hôm sau, tôi ra lệnh mở quốc khố.
"Truyền lệnh xuống, toàn bộ ăn mày trong kinh thành, mỗi người phát một thỏi vàng."
"Không đủ? Vậy thì b/án hết cổ vật tranh chữ trong cung đi, đổi thành bánh bao, ta muốn mời toàn bộ lưu dân thiên hạ ăn cơm."
Các đại thần phát đi/ên rồi.
Quỳ ngoài điện dập đầu đến chảy m/áu để can gián.
"Bệ hạ! Yêu nữ họa quốc! Quốc khố trống rỗng, xã tắc không còn nữa rồi!"
Hoàng đế làm như không nghe thấy, còn cùng tôi đứng trên thành lầu rải tiền.
Tôi bốc một nắm lá vàng, rải xuống như mưa.
Dưới thành lầu, dân chúng tranh nhau cư/ớp gi/ật, tiếng reo hò vang trời.
Tôi nhìn cái biển người đen nghịt bên dưới, trong lòng không chút gợn sóng.
Thế này vẫn chưa đủ.
Tôi lại sai người nhổ sạch đám hoa cỏ quý hiếm trị giá cả tòa thành trong ngự hoa viên.
"Trồng hành tây."
Tôi chỉ vào mảnh đất trống đó, "Hành tây dễ sống, còn trị được cảm cúm. Sau này ngự thiện phòng không cần m/ua hành nữa,
tiết kiệm tiền."
Ngự hoa viên biến thành vườn rau, mùi hành tây bay ngào ngạt trên không trung hoàng cung.
Lục Thần cũng bị tôi triệu vào cung.
Hắn g/ầy đi một vòng, râu ria xồm xoàm, ánh mắt nhìn tôi đầy đ/au xót.
"Ly nhi..." giọng hắn khàn đặc, "Có phải vì trả th/ù ta, nàng mới ủy thân cho bệ hạ? Trong lòng nàng vẫn còn ta, đúng không?"
Tôi đang chỉ đạo thái giám dỡ ngai vàng ra b/án gỗ.
Nghe thấy lời này, tôi suýt thì cười sặc nước bọt.
"Lục Thần, trong n/ão anh có lắp bộ lọc tự động làm đẹp à?"
Tôi sai người lôi hắn tới, ấn xuống đất.
"Nhìn cho kỹ đây."
Chương 9
8
8
Chương 7
Chương 6
Chương 10
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook