Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Nuôi Vợ Quỷ
- Chương 5
Lâm Phàm (H/ận) là đứa lặng lẽ nhất, nhưng cũng đ/áng s/ợ nhất. Nó cứ dùng đôi mắt đen ngòm ấy, không chớp nhìn chằm chằm cha tôi, nhìn suốt cả ngày. Sự h/ận th/ù trong ánh mắt đó như lưỡi d/ao thực sự, cứa vào lòng khiến cha tôi ngồi đứng không yên, tinh thần gần như sụp đổ.
"Q/uỷ... chúng nó là q/uỷ..."
Cha tôi cuối cùng cũng nhận ra. Ông ta bắt đầu phát đi/ên, dán đầy bùa chú khắp nhà, mời hết "đại sư" này đến "đại sư" khác.
Đại sư đầu tiên vừa vào cửa nhìn một cái đã sợ đến vãi mật, chạy mất dép, tiền cũng chẳng dám nhận: "Oán khí quá nặng, oán khí quá nặng! Nhà này hết c/ứu rồi!"
Đại sư thứ hai làm bộ làm tịch lập đàn cúng bái, kết quả bị Lâm Khang châm lửa đ/ốt ch/áy cả đạo bào, đ/au quá kêu oai oái, chật vật chạy trốn.
Đại sư thứ ba trông có vẻ có chút bản lĩnh thật. Ông ta là Huyền Thanh đạo trưởng, một người đàn ông trung niên có khuôn mặt g/ầy gò. Vừa vào cửa, ông đã nhíu mày, ánh mắt khóa ch/ặt về phía từ đường.
"Âm khí và oán khí nặng quá."
Cha mẹ tôi như nhìn thấy c/ứu tinh, quỳ rạp xuống đất c/ầu x/in ông c/ứu mạng. Huyền Thanh đạo trưởng không đồng ý ngay, mà đi một vòng quanh nhà. Khi đi ngang qua ba đứa trẻ, bước chân ông khựng lại. Lâm An nhe răng trợn mắt với ông, Lâm Khang đang nghịch một cây đinh rỉ, còn Lâm Phàm thì cúi đầu, không nhìn rõ biểu cảm.
Cuối cùng, Huyền Thanh đạo trưởng đi đến cửa từ đường. Cửa bị khóa, nhưng luồng khí lạnh lẽo cứ không ngừng rỉ ra từ khe cửa.
"Mở ra." Ông nói với cha tôi.
Cha tôi r/un r/ẩy lấy chìa khóa, mở chiếc ổ khóa đã rỉ sét. Cánh cửa "kẽo kẹt" đẩy ra, một mùi mốc meo xộc vào mũi. Trong từ đường ánh sáng lờ mờ, chính giữa đặt những hàng bài vị tổ tiên nhà họ Lâm. Ở phía trước nhất, tấm nhỏ nhất, khắc tên của tôi -- Lâm Vãn.
Ánh mắt Huyền Thanh đạo trưởng rơi trên bài vị của tôi, rồi lại ngước nhìn xà nhà trống trơn, sắc mặt lập tức trở nên vô cùng nghiêm trọng. Ông bấm ngón tay tính toán, sắc mặt ngày càng trắng bệch.
"Hồ đồ! Các người thật là hồ đồ!" Ông chỉ vào cha mẹ tôi, đ/au lòng khôn xiết, "Các người tưởng mình đang dùng thuật cầu tử? Các người đang tự đào m/ộ ch/ôn mình đấy!"
6.
Cha mẹ tôi bị Huyền Thanh đạo trưởng quát cho ngẩn người.
"Đạo trưởng, đây... đây là ý gì?" Mẹ tôi r/un r/ẩy hỏi.
Huyền Thanh đạo trưởng không trả lời bà, mà rút từ trong ngựk ra một chiếc gương bát quái cổ kính, chiếu vào trong từ đường. Trên mặt gương lập tức hiện lên một luồng hắc khí đậm đặc, trong hắc khí, loáng thoáng có thể thấy cảnh tượng thảm thương của một thiếu nữ bị treo trên xà nhà.
Mẹ tôi hét lên một tiếng, ngã gục xuống đất.
"Các người có biết tên gọi đầy đủ của 'Dưỡng q/uỷ thê' là gì không?" Huyền Thanh đạo trưởng giọng lạnh lùng, "Nó gọi là 'Huyết thân từ q/uỷ, oán sát hoàn sào' (Thân nhân nuôi q/uỷ, oán sát về tổ)!”
"Dùng tính mạng và oán khí của chính con gái ruột để cưỡng ép mở đường âm dương, thứ dẫn về căn bản không phải tổ tiên phù hộ các người, mà là lũ đòi n/ợ từ âm phủ!"
"Các người coi con gái ruột là vật chứa, khiến nó ch*t trong oan ức, oán khí không tan sẽ hóa thành Địa Phược Linh, bị giam cầm mãi mãi trong căn nhà này. Còn cái gọi là 'cầu tử' của các người, chẳng qua chỉ là nó dẫn dụ thêm nhiều á/c q/uỷ từ âm phủ đến, đầu th/ai vào nhà các người, trở thành 'con trai' của các người."
Huyền Thanh đạo trưởng chỉ vào ba đứa trẻ ngoài cửa.
"Chúng không phải con trai các người, chúng là đến để đòi n/ợ! Chúng sẽ tiêu tán sạch gia sản, làm bại hoại khí vận, gặm nhấm tinh thần của các người, cuối cùng, kéo linh h/ồn các người cùng xuống địa ngục!"
Cha tôi nghe xong mặt không còn giọt m/áu, toàn thân run như cầy sấy.
"Đạo trưởng... c/ứu mạng với đạo trưởng! Xin ông c/ứu lấy chúng tôi! Chúng tôi biết sai rồi! Chúng tôi thực sự biết sai rồi!"
Ông ta quỳ dưới đất, dập đầu liên tục.
Huyền Thanh đạo trưởng lắc đầu, trên mặt lộ vẻ bi thương.
"Muộn rồi. Nhân quả đã định, n/ợ m/áu khó trả. Lời nguyền oán h/ận này lấy mạng nó làm dẫn, lấy m/áu các người làm giao kèo, trừ khi nó tự nguyện tha thứ cho các người, bằng không, không ai giải được."
Tha thứ?
Tôi lơ lửng giữa không trung, phát ra một tiếng cười lạnh không thành tiếng. Họ quỳ trước bài vị của tôi, khóc lóc thảm thiết, sám hối tội lỗi của mình.
"Vãn Vãn, là cha mẹ có lỗi với con! Cha mẹ không phải con người! Con tha cho chúng ta đi, tha cho các em trai con đi!"
"Chúng là em trai ruột của con mà!"
Em trai ruột?
Tôi nhìn ba "đứa bé trai" đang đứng ngoài cửa với ánh mắt lạnh lùng, chúng đâu phải em trai tôi. Chúng là đồng minh của tôi. Là "Sân, Si, H/ận" của tôi.
Huyền Thanh đạo trưởng nhìn họ, thở dài: "Sự tình đến nước này, chỉ còn một cách, may ra có thể giữ lại mạng sống cho các người."
Cha mẹ tôi lập tức ngẩng đầu lên, như vớ được cọng rơm c/ứu mạng cuối cùng.
"Cách gì?"
"Tiễn chúng đi." Huyền Thanh đạo trưởng nói, "Dùng một buổi pháp sự, tiễn ba con q/uỷ nhỏ này về nơi chúng nên đến. Nhưng cái giá rất đắt. Các người không chỉ tán gia bại sản, mà từ nay về sau, nhà họ Lâm sẽ không còn con nối dõi, tuyệt tử tuyệt tôn."
Tuyệt tử tuyệt tôn.
Bốn chữ này như một chiếc búa tạ, nện mạnh vào tim cha tôi.
Chương 12
Chương 11
Chương 12
Chương 11
Chương 9
Chương 12
Chương 12
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook