Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Thi Nữ
- Chương 1
Tôi và em gái là sinh đôi.
Em gái tôi rất xinh đẹp, chân dài eo thon, làn da trắng mịn như trứng gà bóc vỏ.
Có cậu bạn trong lớp để ý đến em, định cưỡ/ng b/ức nó.
Nhưng hắn không biết, em tôi là một thi nữ.
Mỗi đêm, em đều ngủ chung với x/ác ch*t.
Vẻ đẹp của em, là nhờ âm khí từ th!t rữa của người ch*t mà dưỡng thành.
1.
Mẹ sinh em tôi thì một x/ác hai mạng.
Nhà nghèo, bố chỉ lấy một tấm vải trắng quấn mẹ và em lại, ch/ôn xuống đất.
Nhưng đêm hôm đó, từ dưới m/ộ lại vang lên tiếng khóc của em.
Người am hiểu trong làng nói, em tôi là thi nữ.
Chỉ cần tiếp xúc với x/ác ch*t, em có thể kéo dài sự sống.
Bố muốn em sống sót.
Ông đào một cái hố trong sân, đặt th* th/ể mẹ vào đó.
Đến tối, ông đặt em vào cùng, để em ngủ cạnh mẹ.
Nhờ âm khí từ x/ác ch*t phân rã nuôi dưỡng, em tôi ngày càng trắng trẻo xinh đẹp, eo thon chân dài, còn hơn cả minh tinh.
So với em, tôi lại tầm thường hơn rất nhiều.
Nhưng tôi chẳng hề gh/en tị.
Thậm chí, tôi thấy em thật đáng thương.
Bởi vì em là thi nữ.
Mỗi đêm, em đều phải nằm cạnh th* th/ể th/ối r/ữa bốc mùi.
Nếu không, không được âm khí từ x/ác ch*t nuôi dưỡng, em sẽ tắt thở!
2.
Đến tuổi trưởng thành, tôi phải lên thành phố nhập học.
Em khăng khăng đòi đi theo.
Tôi nói: “Em à, mỗi đêm em đều phải ngủ cạnh x/ác ch*t mới sống được.”
“Nhưng, ở thành phố người ch*t đều được đưa đi hỏa táng.”
Em tôi cười: “Gi*t một người, là xong chứ gì?”
Khoảnh khắc đó, nhìn gương mặt tuyệt mỹ trước mặt, tôi lại thấy em tà/n nh/ẫn đến đ/áng s/ợ.
……
Ngày đầu tiên nhập học.
Tôi cố ý tắm rửa sạch sẽ, mặc bộ quần áo gọn gàng nhất.
Thế nhưng, vài anh chị khóa trên ăn mặc sành điệu đi ngang qua tôi.
Họ như ngửi thấy thứ gì bẩn thỉu, đột ngột dừng bước.
Rồi làm bộ bịt mũi: “Mùi gì thế? Thối om cả lên.”
“Dân quê lên đấy à? Bốc mùi bùn đất.”
Mặt tôi đỏ bừng, tủi thân đến nước mắt chực trào.
Tôi rõ ràng đã rửa sạch sẽ rồi.
Sao họ vẫn nói vậy?
Một nam sinh dáng cao lớn bước tới, thẻ sinh viên trước ng/ực ghi tên -- Lưu Cường Hoa.
Hắn kh/inh bỉ nhìn tôi từ trên xuống dưới: “Một đứa nhà quê chạy lên đây làm gì?”
Nói xong, hắn đẩy mạnh tôi một cái.
Tôi loạng choạng ngã xuống đất.
Xung quanh bùng lên tiếng cười chế nhạo chói tai.
Họ chỉ trỏ tôi, như đang nhìn một gã hề nực cười.
Đúng lúc này, vang lên tiếng em tôi: “Chị ơi, chị ở đâu?!”
Chỉ thấy, em tôi từ cửa hàng không xa đi ra.
Em vừa xuất hiện, mọi tiếng cười lập tức tắt ngấm.
Ánh mắt mọi người đều bị em hút ch/ặt.
Lưu Cường Hoa vừa còn hung dữ, mắt giờ đã đờ ra.
Hắn xoa tay, nịnh bợ áp sát đến cạnh em: “Bạn học, bạn mới đến à? Lớp nào? Không biết đường thì tớ dẫn đi cho.”
Em tôi chẳng thèm nhìn Lưu Cường Hoa lấy một cái, mà đỡ tôi dậy: “Chị ơi, ai đẩy chị ngã vậy?”
Tôi chỉ về phía Lưu Cường Hoa.
Ánh mắt em nhìn Lưu Cường Hoa thoáng hiện một tia á/c ý.
Tia á/c ý này, tôi rất quen thuộc.
Mỗi khi em muốn gi*t người, ánh mắt em sẽ hiện lên vẻ này.
Lưu Cường Hoa lại hoàn toàn không hay biết.
Hắn còn cười nhạo tôi: “Đỡ nó làm gì? Coi chừng nó lây mùi nhà quê sang cậu đấy!”
Em tôi lạnh lùng nói: “Đó là chị tôi,
cùng lớp với tôi.”
Lưu Cường Hoa sững sờ.
Mấy bạn xung quanh cũng ch*t lặng.
Vài giây sau, tiếng cười còn to hơn lúc trước, bùng n/ổ.
“Cậu bảo con x/ấu xí này, là chị cậu?”
Lưu Cường Hoa cười đến chảy nước mắt: “Đùa à! Cậu đẹp như tiên nữ giáng trần, nó x/ấu như cóc ghẻ, sao có thể là chị em ruột được?!”
Tôi… x/ấu như cóc ghẻ?!
Dù dân làng đều nói tôi không xinh bằng em.
Nhưng họ cũng chưa bao giờ ví tôi với cóc ghẻ!
Tôi vừa x/ấu hổ vừa phẫn uất.
Cũng là lần đầu tiên trong đời, tôi bắt đầu gh/en tị với em.
Nếu…
Nếu tôi cũng xinh đẹp như em, thì đã chẳng ai b/ắt n/ạt tôi!
3.
Tối hôm đó.
Lưu Cường Hoa đặt một phòng bao lớn ở nhà hàng gần trường.
Hắn mời cả lớp.
Duy nhất, loại tôi ra ngoài.
Có bạn tò mò hỏi Lưu Cường Hoa sao không mời tôi đi cùng?
Hắn nhăn mặt gh/ê t/ởm: “Nhìn cái mặt sần sùi của Trần D/ao, các cậu nuốt cơm nổi không?”
Mấy bạn lại bắt đầu cười khẩy: “Không những không nuốt nổi,
mà còn muốn nôn ngược bữa tối hôm qua ra.”
“Ha ha ha!”
Tôi bấu ch/ặt góc áo, móng tay gần như cắm sâu vào th!t.
Em tôi nắm lấy tay tôi, từng chữ từng câu nói: “Chị tôi không đi ăn, thì tôi cũng không đi!”
Lưu Cường Hoa hừ lạnh với tôi: “Trần D/ao, con cóc ghẻ nhà mày đúng là may mắn nhờ phúc của em gái.”
“Không thì cả đời mày cũng chẳng bước chân vào nhà hàng sang trọng, ăn bữa cơm tử tế!”
4.
Trên bàn tiệc, ly tách chạm nhau.
Em tôi trở thành tâm điểm của cả buổi tiệc.
Chương 8
Chương 18
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook