Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Đợi ngươi th/iêu xong mười ba nguyện, sẽ không thấy lạnh nữa đâu."
Tôi nhìn bà ta.
Bỗng nhiên hỏi: "Bà th/iêu xong chưa?"
Nụ cười của phu nhân Sương Chúc khẽ cứng lại.
Tôi chằm chằm nhìn bà ta.
"Năm đó, bà cũng là cô bé b/án diêm đúng không?"
Cả tiệm diêm đột nhiên im bặt.
Tất cả hộp diêm đều không còn rung lắc nữa.
Sự dịu dàng trên mặt phu nhân Sương Chúc tan biến từng chút một.
Tôi biết mình đoán đúng rồi.
Bà ta không đơn thuần là một cây nến tinh.
Cái lạnh trên người bà ta là do bị đóng băng mà thành.
Trong cách nói chuyện đó ẩn chứa quá nhiều trải nghiệm cá nhân.
Chỉ có người từng bị ch*t cóng mới có thể khẳng định chắc nịch rằng, cái lạnh nào cũng giống nhau.
Tôi nhếch mép cười.
Dù bây giờ tôi đang trong suốt, cười lên trông có khi giống con m/a sắp bị lỗi tải dữ liệu.
"Phu nhân."
"Câu chuyện của bà cũ kỹ quá rồi."
"Bản thân từng dầm tuyết, nên đ/ốt hết ô của người khác sao?"
Ánh mắt phu nhân Sương Chúc lạnh xuống hoàn toàn.
Bà ta giơ tay, cuốn Bi kịch mục lục lật trang sột soạt.
Vô số trang giấy hóa thành xích tuyết trắng, quấn ch/ặt lấy cơ thể tôi.
"Nguyện thứ ba, ch/áy."
Trong hộp diêm, que diêm màu đỏ vàng bùng sáng dữ dội.
Tẫn Dã đ/au đớn ngửa cổ rên lên.
Chiếc móc băng ghim ch/ặt cậu ấy bị m/áu đỏ th/iêu chảy, nhưng cậu ấy cũng bị lực hút từ hộp diêm kéo gi/ật lại.
Cơ thể cậu ấy bắt đầu hóa thành ánh lửa đỏ rực.
Từng chút một, bị kéo về phía que diêm đó.
Mắt tôi đỏ hoe.
"Tẫn Dã!"
Cậu ấy nghiến răng, vậy mà còn cười với tôi.
Rất nhạt.
Rất bướng bỉnh.
"Khóc cái gì."
"Ta còn chưa ch*t."
Tôi sốt ruột đến mức cổ họng nghẹn đắng: "Cậu sắp bị đóng hộp rồi kìa!"
Cậu ấy nói: "Vậy thì ngươi đ/ập nát cái hộp đi."
Tôi sững người.
Đúng rồi.
Sao tôi lại quên mất.
Tuy tôi đang bị mục lục lưu trữ, nhưng cái hộp vẫn ở ngay bên cạnh.
Miếng bánh mì đen của Đào Đào không còn ở đây.
Nhưng tôi vẫn còn thứ khác.
Tôi lao vào nhìn chiếc quầy.
Ở đó có một chiếc đèn xươ/ng màu xanh.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên, tôi đã thấy nó không phải loại đèn tử tế gì.
Vừa lạnh vừa cứng.
Rất hợp để đ/ập đồ.
Tôi cố sức vươn tay.
Sợi xích quấn ch/ặt lấy tôi.
Không với tới.
Còn thiếu một chút.
Đào Đào hiểu ý, lao tới chộp lấy chiếc đèn xươ/ng.
Phu nhân Sương Chúc quát lạnh: "Đặt xuống!"
Đào Đào run lên vì sợ.
Nhưng cô ấy không buông.
Cô gái nhỏ vốn dĩ lúc nào cũng nói năng nhẹ nhàng này, bỗng nhiên nghiến răng, ném chiếc đèn xươ/ng về phía tôi.
"Đỡ lấy!"
Tôi chộp được.
Lửa xanh th/iêu đ/ốt lòng bàn tay tôi.
đ/au.
Nhưng không đ/au bằng que diêm lúc nãy.
Tôi nắm ch/ặt đèn xươ/ng, nhắm thẳng vào hộp diêm đ/ập mạnh xuống.
Bộp!
Hộp diêm nứt ra một đường.
Que diêm đỏ vàng thứ ba rung lắc.
Cơ thể Tẫn Dã ngưng tụ lại được một nửa.
Có tác dụng!
Tinh thần tôi phấn chấn hẳn lên.
đ/ập một cái không đủ, vậy thì đ/ập mười cái.
Tôi vung đèn xươ/ng, đ/ập liên hồi vào hộp diêm.
Bộp.
Bộp.
Bộp.
Mỗi lần đ/ập, mặt phu nhân Sương Chúc lại lạnh thêm một phần.
Mỗi lần đ/ập, ngọn lửa trên người Tẫn Dã lại sáng thêm một phần.
đ/ập đến cái thứ năm, đèn xươ/ng nứt ra.
đ/ập đến cái thứ bảy, vết nứt trên hộp diêm lan đến tận đáy.
đ/ập đến cái thứ tám, que diêm thứ ba g/ãy làm đôi.
Tẫn Dã thoát khỏi lực hút, ngã xuống đất.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Giây tiếp theo, phu nhân Sương Chúc t/át mạnh vào ngựk tôi.
Cả người tôi văng ngược ra sau, đ/ập vào quầy hàng.
Sợi xích của Bi kịch mục lục siết ch/ặt lại.
Tôi đ/au đến mức trước mắt tối sầm.
Phu nhân Sương Chúc đứng trước mặt tôi, sắc mặt âm trầm đ/áng s/ợ.
"Ta đã cho ngươi cơ hội."
Bà ta giơ tay.
Tất cả hộp diêm trên quầy tiệm diêm đồng loạt bay lên, lơ lửng dày đặc giữa không trung.
"Đã ngươi không chịu đ/ốt từng que một."
"Vậy thì đ/ốt cùng một lúc đi."
Đào Đào mặt c/ắt không còn giọt m/áu.
Tẫn Dã chống tay định đứng dậy, nhưng lại ho ra một ngụm m/áu.
Tôi nhìn bầu trời đầy hộp diêm.
Bỗng nhớ lại lời mình từng nói với đạo diễn.
Điểm bùng n/ổ của kịch ngắn phải tập trung.
Mỗi tập một nút thắt là không đủ.
Đến thời điểm then chốt, phải n/ổ cùng một lúc.
Tôi chậm rãi cúi đầu, nhìn vào cái hộp diêm nứt vỡ trong lòng.
đ/ốt cùng lúc?
Đây là lời bà ta nói đấy nhé.
Tôi cười.
Phu nhân Sương Chúc nhíu mày: "Ngươi cười cái gì?"
Tôi ôm ch/ặt hộp diêm đã vỡ, ngẩng đầu nhìn bà ta.
"Phu nhân."
"Bà có từng nghĩ đến một vấn đề chưa?"
"Diêm ch/áy cùng lúc, thứ bị th/iêu rụi chưa chắc đã là tôi."
Tôi thấy sắc mặt phu nhân Sương Chúc thay đổi.
Bà ta cuối cùng cũng nhận ra điều gì đó.
Nhưng muộn rồi.
Tôi chộp lấy cái hộp diêm đã vỡ, đ/ập mạnh vào cuốn Bi kịch mục lục.
"Đã n/ổ thì phải n/ổ cho lớn."
"Tôi gh/ét nhất là kiểu kết thúc đầu voi đuôi chuột."
Hộp diêm và Bi kịch mục lục va vào nhau.
Chín que diêm chưa ch/áy đồng loạt bùng lên ánh sáng chói mắt.
Vô số tiếng nguyện vọng gào thét n/ổ tung.
Cả tiệm diêm bị ánh lửa nuốt chửng.
Khoảnh khắc ánh lửa nuốt chửng tiệm diêm, tôi cứ tưởng mình sắp bị nướng thành một chiếc bánh b/án diêm chín nhừ.
Sự thật chứng minh, tôi đã quá đề cao bản thân rồi.
Ngọn lửa đó hoàn toàn không đ/ốt người.
Nó đ/ốt câu chuyện.
Bi kịch mục lục bị hộp diêm đ/è ch/ặt, bìa da đen như một khuôn mặt bị đá/nh thức bởi sức nóng, đột ngột vặn vẹo.
Vô số văn tự bay ra từ trang giấy.
"Đêm tuyết chẳng ai thương."
"Th/iêu hết mười ba nguyện."
"Trước bình minh lưu trữ."
Những dòng chữ đó vốn dĩ ghim ch/ặt trên không trung như sắt thép.
Giây tiếp theo, bị ánh lửa li/ếm qua, chúng lần lượt cong mép, ch/áy đen, vỡ vụn thành tro.
Tôi nhìn mà mắt tròn mắt dẹt.
Cảm giác này phải nói thế nào nhỉ.
Rất giống cái kết thúc dở tệ mà tôi thức ba đêm liền viết ra, bị bên đầu tư xóa sổ chỉ bằng một nút bấm.
Tuy đ/au, nhưng mà sướng.
Bình luận
Bình luận Facebook