Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
04/07/2026 19:25
Lâm Thiển nhắm mắt lại, dứt khoát ấn mạnh chốt khóa xuống tận cùng.
7.
“Cạch—”
Ngay khoảnh khắc Lâm Thiển ấn chốt khóa bằng đồng xuống tận cùng, không khí trong toàn bộ kho tiền như ngừng trôi. Không có tiếng kim loại m/a sát chói tai, cũng chẳng có đèn đỏ báo động nhấp nháy. Theo sau một tiếng khớp nối cơ quan giòn tan, đèn chỉ thị siêu nhỏ trên bảng điều khiển của chiếc hộp mật mã lập tức chuyển sang màu xanh lục dịu nhẹ.
Tiếp đó, một tiếng “xì” nhẹ khi áp suất được giải phóng vang lên, nắp hộp bằng đồng bị bụi bặm phong ấn suốt bốn mươi năm nay, nhờ lực đẩy của lò xo bên trong, đã bật mở một cách êm ái.
“Mở rồi… thực sự mở được rồi!”
Toàn thân Lâm Thiển như bị rút sạch sức lực, cô đổ gục xuống nền đ/á cẩm thạch lạnh lẽo, thở hổ/n h/ển. Những giọt mồ hôi to như hạt đậu rơi xuống sàn, hai tay cô vẫn giữ nguyên tư thế ấn chốt, r/un r/ẩy không ngừng.
Cố Trường Minh thở phào một hơi dài, vị giám đốc vốn quen với sóng gió này lúc này cũng cảm thấy đôi chân mình như nhũn ra. Ông bước nhanh tới trước bàn, nhìn vào chiếc hộp mật mã đang mở rộng.
Thế nhưng, khi Lâm Thiển gắng gượng bò dậy, nhìn vào bên trong hộp, cô lại sững sờ.
Không có thỏi vàng, không có những xấp tiền dày cộm, cũng chẳng có thẻ ngân hàng.
Trong chiếc hộp trống rỗng chỉ có hai thứ:
Một tập tài liệu đã ố vàng nghiêm trọng, trên đó đóng dấu vân tay đỏ chót.
Một cuốn nhật ký cũ dày cộp, bìa bị mài mòn đến mức không còn nhận ra màu gốc, các mép giấy đã sờn rá/ch.
“Giám đốc Cố… văn bản ủy quyền giải ngân đâu ạ?” Lâm Thiển hoảng lo/ạn, r/un r/ẩy cầm tập tài liệu lên, giọng nghẹn ngào, “Tiền phẫu thuật của Nhan Nhan phải làm sao đây? Đây rốt cuộc là thứ gì?”
Chưa đợi Cố Trường Minh giải thích, bên ngoài khu vực kho tiền bỗng truyền đến một tiếng động lớn!
“Bình! Ầm—”
Cửa cách ly bị phá tan b/ạo l/ực. Theo sau những tiếng bước chân hỗn lo/ạn và tiếng quát tháo của nhân viên an ninh, Lâm Kiến Quốc dẫn theo gã luật sư Triệu mặc vest đi giày da, như lũ linh cẩu đá/nh hơi thấy mùi m/áu, đi/ên cuồ/ng xông vào phòng tuyệt mật.
“Đứng lại! Tất cả không được nhúc nhích! Để xem đứa nào dám tẩu tán di sản của mẹ tao!”
Đôi mắt Lâm Kiến Quốc đỏ ngầu, cúc áo vest bung ra hai cái, rơi vào trạng thái đi/ên cuồ/ng tột độ. Ông ta nhìn chằm chằm vào chiếc hộp mật mã trên bàn và tập tài liệu trong tay Lâm Thiển.
“Hay lắm! Mày quả nhiên muốn ăn mảnh!”
Lâm Kiến Quốc đẩy văng nhân viên an ninh đang cản đường, lao tới gi/ật phắt tập tài liệu ố vàng từ tay Lâm Thiển.
“Đại bá! Trả cho cháu!” Lâm Thiển bị đẩy loạng choạng, hông đ/ập mạnh vào góc bàn gỗ tử đàn.
“Trả cho mày? Nằm mơ đi! Đây là tiền của nhà họ Lâm chúng tao!” Lâm Kiến Quốc phấn khích mở tập tài liệu ra, hét lớn với gã luật sư Triệu phía sau, “Luật sư Triệu, nhìn xem! Đây chắc chắn là bằng chứng bà già đó giấu tiền! Mau giúp tôi chuyển hơn tám mươi triệu đó vào tài khoản của tôi!”
Luật sư Triệu đẩy gọng kính vàng, tiếp nhận tập tài liệu với vẻ kiêu ngạo của kẻ chiến thắng.
Thế nhưng, khi ánh mắt ông ta lướt qua dòng chữ in đậm trên cùng, nụ cười lạnh trên khóe miệng lập tức đông cứng.
【Bản tuyên bố từ bỏ quyền thừa kế và c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ thân thích】
Đồng tử luật sư Triệu co rút dữ dội, bàn tay cầm giấy run lên bần bật, trán rịn ra một lớp mồ hôi lạnh.
“Luật sư Triệu? Trên đó viết gì vậy? Có phải viết là tiền đều thuộc về tôi không?” Lâm Kiến Quốc sốt sắng thúc giục.
“Chát!”
Một tiếng t/át cực kỳ vang dội đột ngột n/ổ tung.
Luật sư Triệu vung tay t/át thẳng vào mặt Lâm Kiến Quốc! Cú t/át mạnh đến mức khiến Lâm Kiến Quốc loạng choạng, hoa mắt chóng mặt.
“Đồ ng/u! Mày dám lừa tao à?!” Luật sư Triệu tức gi/ận ném tập tài liệu vào mặt Lâm Kiến Quốc, “Không phải mày nói mày là người thừa kế hợp pháp đầu tiên sao?! Mày nhìn xem năm đó chính tay mày đã ký cái thứ q/uỷ quái gì đi!”
Lâm Kiến Quốc ôm mặt hoàn toàn ch*t lặng. Ông ta hoảng lo/ạn nhặt tập tài liệu lên, ánh mắt lướt qua những dòng chữ trắng đen rõ ràng cùng dấu vân tay đỏ chót của chính mình ở dưới cùng.
Ký ức bị phong ấn ùa về như thủy triều, sắc mặt ông ta lập tức tái mét.
Các điều khoản lạnh lùng và rõ ràng:
“Năm 1998, con trai trưởng Lâm Kiến Quốc do huy động vốn trái phép dẫn đến đ/ứt g/ãy chuỗi vốn, đối mặt với khoản n/ợ khổng lồ. Mẹ của ông ta là Lý Tú Lan đã sử dụng một phần lợi nhuận từ quỹ ủy thác để bù đắp lỗ hổng. Để đổi lại, Lâm Kiến Quốc tự nguyện ký bản tuyên bố này: Kể từ hôm nay, c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ mẹ con với Lý Tú Lan; và dù sau này Lý Tú Lan có để lại bất kỳ tài sản gì, Lâm Kiến Quốc cùng hậu duệ vĩnh viễn từ bỏ mọi quyền thừa kế! Nếu vi phạm, thỏa thuận n/ợ gốc sẽ lập tức có hiệu lực, truy c/ứu trách nhiệm theo pháp luật.”
“Không… không thể nào… chẳng phải năm đó tên cho v/ay nặng lãi nói giấy n/ợ đã bị tiêu hủy rồi sao?!” Lâm Kiến Quốc chân nhũn ra, quỳ rạp xuống đất r/un r/ẩy như cầy sấy.
Ông ta nhớ ra rồi! Năm đó ông ta gây họa lớn bị dồn vào đường cùng, chính là mẹ không biết lấy đâu ra một khoản tiền khổng lồ để c/ứu ông ta. Nhưng ông ta hoàn toàn không biết số tiền đó chỉ là “tiền lãi”! Ông ta tưởng tiền dưỡng già của bà đã bị vét sạch, nên lúc ký giấy từ mặt còn thầm đắc ý vì đã trút bỏ được gánh nặng!
“Lâm Kiến Quốc, ông đúng là tự làm tự chịu.” Cố Trường Minh lạnh lùng nhìn xuống ông ta, “Bà cụ đã nhìn thấu bản tính ích kỷ, đ/ộc á/c của ông. Bản tuyên bố này chính là chiếc ô bảo hộ đầu tiên mà bà để lại cho Lâm Thiển. Bây giờ ông không những không lấy được một xu, mà nếu cô Lâm truy c/ứu, những khoản n/ợ mờ ám năm đó của ông bất cứ lúc nào cũng có thể khiến ông vào tù ngồi bóc lịch!”
Chương 15.
Chương 6
Chương 7
Chương 12
Chương 8
Chương 6
Chương 3
Chương 13
Bình luận
Bình luận Facebook