Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Bất chấp đám thuộc hạ, bất chấp khách khứa qua lại, anh ta tiến lên nắm ch/ặt cổ tay tôi.
“Hàm Sương, anh biết ngay là em đang lừa anh mà.”
[Chương 7]
Tôi nhìn anh ta, ánh mắt không chút gợn sóng.
“Trả lại chiếc vòng ngọc của mẹ tôi đây.”
Cố Lẫm Thịnh không trả lời, kéo tôi đi vào trong nhà.
Thuộc hạ của tôi muốn tiến lên ngăn cản, tôi nghiêng đầu ra hiệu cho họ cứ đứng yên tại chỗ.
Chuyện giữa tôi và Cố Lẫm Thịnh, sớm muộn gì cũng phải có một cái kết.
Cố Lẫm Thịnh bỏ mặc những lời bàn tán xung quanh, cứng rắn kéo tôi vào trong một căn phòng.
Đôi mắt anh đỏ ngầu, lồng ngựk phập phồng dữ dội, trông như một con thú hoang bị chọc gi/ận.
“Lâm Hàm Sương, cô quay về chỉ vì chiếc vòng ngọc rá/ch nát đó thôi sao?”
“Cô có biết là tôi...”
Anh ta nói được nửa chừng rồi lại nuốt ngược vào trong.
Bộ dạng này, trông như thể bị tôi làm cho tan nát cõi lòng vậy.
“Anh biết mà, đó là di vật mẹ để lại cho tôi.”
“Thì đã sao? Mẹ cô đã ch*t rồi, người ch*t chẳng lẽ còn quan trọng hơn tôi sao?!”
Cố Lẫm Thịnh mạnh tay gạt đổ mọi thứ trên bàn trang điểm.
Tôi vô cảm nhìn anh ta.
Anh ta từng bước ép sát tôi, nhíu mày đe dọa.
“Muốn lấy lại nó đúng không? Đơn giản.”
“Cô đã trốn tôi ba tháng, thì hãy ở bên tôi ba tháng, sau đó tôi sẽ trả lại cho cô.”
Anh ta lại nghĩ rằng, đến nước này rồi mà tôi còn tin anh ta sao?
Thật nực cười.
Tôi lập mưu trong lòng, nhưng ngoài mặt lại đồng ý.
Thấy tôi chịu buông xuôi, Cố Lẫm Thịnh chần chừ một lát, hạ giọng giải thích: “Em yên tâm, chiếc vòng đó tôi không đưa cho Giang Ninh, chỉ là muốn ép em lộ diện gặp tôi thôi.”
Giải thích xong, như thể sợ mất mặt, anh ta bồi thêm:
“Giang Ninh bước chân vào nhà tôi, bất kể thứ gì cũng phải là loại tốt nhất, chiếc vòng đó chỉ là loại thứ phẩm, không xứng với cô ấy.”
Tôi lạnh lùng gật đầu, không phản bác.
Anh ta yêu cầu tôi ra phòng khách tham gia trò chơi cư/ớp dâu.
Tôi đi.
Khách khứa đến dự thi nhau bàn tán.
“Cố gia coi con chim hoàng yến này là bảo bối trong tim thật rồi, lần này là chơi thật đấy!”
“Đúng vậy, mỗi người mỗi số phận, đám cưới lần này còn mời cả cụ Lý đến làm chứng, còn người chính thất trước kia, tôi nghe nói người ta còn chẳng được gặp mặt mấy lần.”
Tôi ngồi một bên, vẻ mặt thản nhiên.
Phải rồi.
Người sáng mắt đều nhìn ra thái độ của Cố Lẫm Thịnh, chỉ có mình tôi, bị giam cầm trong ảo tưởng này suốt sáu năm.
Anh ta cũng từng hứa hẹn rằng sau khi gây dựng lại cơ nghiệp, sẽ cầu người làm chứng hôn, để tôi đường đường chính chính bước vào nhà họ Cố.
Giờ đây, anh ta đem tất cả những điều đó trao hết cho Giang Ninh.
Tôi cúi đầu uống một ngụm trà, nơi cuống họng vẫn còn đọng lại vị đắng nhàn nhạt.
Thuộc hạ bước đến bên cạnh tôi, gật đầu ra hiệu.
Tôi khẽ gõ ngón tay đang cầm chén trà, trong lòng đã hiểu rõ.
Rất nhanh, giờ lành đã đến.
“Phu thê giao bái.”
Lời của bà mối chưa dứt, bên ngoài sảnh đã truyền đến những tiếng bước chân hỗn lo/ạn.
Một gã đàn ông vạm vỡ ch/ửi bới xông vào đại sảnh, lập tức thu hút sự chú ý của mọi người.
Chưa đợi người tại đó kịp phản ứng, gã đã tiến lên gi/ật phăng khăn trùm đầu của Giang Ninh.
“Quả nhiên là mày!”
“Con đàn bà thối tha, hóa ra là bám được vào Cố gia rồi, bảo sao dạo này không thèm ngó ngàng đến tao.”
“Đang mang trong bụng giống của tao mà còn muốn chạy theo thằng đàn ông khác, có tin tao gi*t ch*t mày không, đi theo tao!”
Vừa nói, gã vừa định gi/ật lấy tay Giang Ninh.
Hai câu nói này như sấm sét n/ổ tung, khiến cả khán phòng xôn xao.
“Anh nói bậy gì thế? Tôi căn bản không quen anh!”
Giang Ninh mặt c/ắt không còn giọt m/áu, hét lên kinh hãi rồi trốn sau lưng Cố Lẫm Thịnh.
Lúc này Cố Lẫm Thịnh mới phản ứng lại, túm ch/ặt lấy tay gã đàn ông.
“Các người đều là lũ phế vật à? Đuổi hắn ra ngoài cho tôi!”
Anh quát lớn ra lệnh cho thuộc hạ và bảo vệ.
Gã đàn ông nhếch mép, đáy mắt lộ vẻ d/âm tà.
“Mày là Cố Lẫm Thịnh đúng không, nói thật là tao cũng chẳng sợ đắc tội với mày đâu.”
“Đều là đàn ông với nhau, cũng lăn lộn trong giới cả, mày hào phóng nuôi con cho tao, tao cũng chưa chắc đã biết ơn mày đâu!”
“Mày chơi đàn bà khác tao không quản, nhưng con này là đàn bà của tao, cái giống trong bụng nó cũng là của tao!”
Còn Giang Ninh co rúm sau lưng Cố Lẫm Thịnh, sợ hãi r/un r/ẩy.
“Cố gia, anh đừng nghe hắn nói nhảm...”
Ánh mắt cô ta hoảng lo/ạn quét qua khán phòng, cuối cùng dừng lại ở tôi.
“Là nó! Chắc chắn là nó thuê người đến vu khống em!”
Cố Lẫm Thịnh nhìn theo hướng ánh mắt của cô ta.
Tôi bình thản nhìn lại, giọng không cao, nhưng đủ để tất cả mọi người nghe thấy.
“Đúng là người của tôi đưa hắn vào đây.”
“Giang Ninh, cô vô sỉ lại đ/ộc á/c, đ/ập nát vòng ngọc của mẹ tôi thì thôi, còn cố tình ra tay h/ãm h/ại muốn gi*t tôi, đừng quên, đó là câu lạc bộ của nhà ai, nhân chứng vật chứng đều có cả, cô dám không thừa nhận sao?”
“Ông trời cũng không bỏ qua cho cô, đây này, để tôi gặp được kim chủ của cô rồi đấy.”
“Không phải nói b/án nghệ không b/án thân sao? Sao bây giờ, đến cả con cũng mang trong bụng rồi?”
Khóe miệng tôi nở nụ cười, nhưng đáy mắt lại là một mảnh lạnh lẽo.
Cố Lẫm Thịnh nhìn chằm chằm vào tôi, sắc mặt thay đổi dữ dội.
Cảm xúc trong mắt anh không phân biệt được là mừng rỡ hay tức gi/ận.
Không đợi anh lên tiếng, gã đàn ông kia đã túm lấy tay Giang Ninh, kéo người ra ngoài.
Cố Lẫm Thịnh vừa định ngăn cản, kẻ kia lại đột ngột lên tiếng.
“Cố gia, cả tôi và mày đều đã chơi con đàn bà này rồi, chắc mày cũng rõ, vết s/ẹo bên trong đùi nó chứ?”
Chương 9
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 11
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook