Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trong thời gian Giang Tri Dục thực hiện nhiệm vụ, Chu Tư Tư ngay cả bia ngắm cũng không b/ắn trúng. Cộng thêm việc hai người từng có qu/an h/ệ hôn nhân, tổ điều tra cơ bản có thể kết luận động cơ của Giang Tri Dục: Anh ta cố tình thêm tên Chu Tư Tư vào đội tác chiến chỉ để cô ta được đặc cách đề bạt.
Thông báo vừa được dán ra đã làm bùng n/ổ cả khu tập thể quân đội. Biết bao quân nhân cấp cơ sở phải nỗ lực thâm niên, vất vả thi cử mới có được một suất đề bạt. Vậy mà Chu Tư Tư chỉ dựa vào việc bám lấy thủ trưởng đã dễ dàng cư/ớp đi cơ hội của người khác.
Các quân nhân tự phát chặn Giang Tri Dục và Chu Tư Tư trước tòa nhà văn phòng, giăng biểu ngữ yêu cầu xử lý nghiêm minh.
Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật Quân đội cũng đã sớm có kết luận. Thông báo nhanh chóng được ban hành: Chu Tư Tư bị hủy bỏ tư cách đề bạt, tước quân tịch, hủy bỏ mọi đãi ngộ. Giang Tri Dục lợi dụng chức vụ quyền hạn mưu cầu lợi ích bất chính cho người khác, bị tước quân hàm thiếu tướng, tước quân tịch, miễn nhiệm mọi chức vụ.
Nghe được tin này, cục tức nghẹn trong lồng ngựk tôi suốt bao lâu nay cuối cùng cũng vơi bớt. Nhưng chừng đó vẫn còn quá xa. So với những khổ sở tôi đã chịu, hình ph/ạt này vẫn còn quá nhẹ.
Chẳng bao lâu sau, vụ án của bà ngoại được đưa ra xét xử. Tại tòa, người đàn bà cùng thôn vì sợ phải gánh tội một mình đã khai ra tất cả:
“Là Chu Tư Tư xúi giục tôi làm!”
“Con nhỏ đó nói, chỉ cần tôi đến nói với Vương Ái Linh rằng cháu gái bà ta phá hoại hôn nhân quân đội, rồi đưa giấy kết hôn cho bà ta xem, nó sẽ cho tôi một vạn tệ.”
“Tôi vốn dĩ đã không ưa gì Vương Ái Linh, vừa có thể chọc tức bà ta vừa có tiền, m/a xui q/uỷ khiến thế nào tôi lại đồng ý. Tôi chỉ muốn bà ta không được yên ổn chứ đâu có muốn lấy mạng bà ta!”
Có nhân chứng, có lịch sử chuyển khoản, Chu Tư Tư không còn đường chối cãi. Nó biết rõ bà ngoại có b/ệnh nền mà vẫn thuê người đến kích động, dẫn đến cái ch*t của bà. Tòa án tuyên án tại chỗ: Chu Tư Tư phạm tội vô ý làm ch*t người, bị kết án ba năm sáu tháng tù giam. Tòng phạm thành khẩn khai báo sự thật nên được khoan hồng, bị kết án một năm bốn tháng tù giam.
Khi bước ra khỏi tòa án, một chú bướm đậu trên tóc tôi, mãi không chịu rời đi. Là bà ngoại đến thăm tôi sao? Hốc mắt tôi nóng ran, nhẹ nhàng nâng nó lên, đặt lên bông hoa nở rộ đẹp nhất trên cành.
Bà ngoại, bà nhìn thấy không? Những kẻ á/c đều đã phải nhận lấy kết cục xứng đáng.
Sau khi bị tước quân tịch, Giang Tri Dục đã bàn giao lại căn nhà ở khu tập thể. Trước khi rời khỏi nơi đóng quân, anh ta tìm gặp tôi lần cuối, đưa cho tôi một tấm thẻ ngân hàng.
“Ninh An, số tiền sính lễ đưa cho nhà Chu Tư Tư phần lớn là tiền tiết kiệm của em, anh nên trả lại cho em.”
Căn nhà đó là tài sản quân đội do bà nội anh ta để lại, khi trả nhà được bồi thường hơn năm triệu, anh ta không giữ lại một đồng nào.
Tôi không từ chối mà nhận lấy. Thứ anh ta n/ợ tôi là hai mạng người của bà ngoại và đứa bé, dù bao nhiêu tiền tôi cũng nhận một cách thanh thản.
“Ninh An, bảo trọng.”
Lần từ biệt này chính là vĩnh biệt.
Chưa đầy hai tháng sau, tôi nghe được tin tức về Giang Tri Dục. Sau khi Chu Tư Tư ngồi tù, bố mẹ cô ta đã bám lấy Giang Tri Dục. Hai người họ khẳng định chính Giang Tri Dục đã hại con gái họ, ép anh ta phải đưa tiền m/ua nhà, m/ua xe, gom sính lễ cho con trai họ.
Giang Tri Dục tất nhiên không đồng ý với yêu cầu hoang đường đó, nhưng hai vợ chồng nhà họ Chu cứ bám riết lấy như miếng cao dán. Ngày hôm đó, xung đột leo thang, Giang Tri Dục lỡ tay gi*t ch*t bố mẹ Chu Tư Tư. Sau khi để lại thư nhận tội, tối hôm đó anh ta đã t/ự s*t bằng th/uốc đ/ộc.
Ngày biết tin Giang Tri Dục ch*t, có một chú bướm đậu bên tay tôi, mãi không chịu bay đi. Tôi đưa tay phẩy nó ra.
Giang Tri Dục, kiếp này, kiếp sau, đừng bao giờ gặp lại nữa.
Bước qua đoạn đường tối tăm đó, tôi sải bước tiến về phía vùng đất hoang ngập tràn ánh nắng.
Không hề ngoảnh đầu lại.
Hoàn.
Chương 7
Chương 11
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook