Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cuối cùng, Ngô Nguyệt đành bất lực dẫn tôi đi dạo trung tâm thương mại.
Đúng lúc gặp em trai ruột của Ngô Nguyệt.
Mắt Ngô Nguyệt sáng lên, tóm được "tráng đinh", dùng ba ngàn tệ thu phục cậu em trai phục vụ chúng tôi từ đầu đến cuối.
Cậu em nhận tiền, làm việc cực kỳ nhanh nhẹn.
Với tôi cũng miệng ngọt như mía lùi, gọi một tiếng "chị" hai tiếng "chị".
Nào là xách túi, m/ua trà sữa, lúc ăn lẩu thái độ phục vụ còn hơn cả Haidilao.
Kết thúc, còn đưa tôi và Ngô Nguyệt về nhà riêng.
Sau khi xuống xe.
Tôi cứ cảm thấy có cái gì đó đang nhìn mình chằm chằm.
Nhưng quay đầu lại thì chẳng thấy gì cả.
Ngủ đến nửa đêm, đột nhiên gi/ật mình tỉnh giấc.
Tôi vô thức nhìn ra ngoài cửa sổ.
Quả nhiên dưới ánh trăng, thấy một Giang Nghiễn đang đ/au lòng.
Tất nhiên, vẫn là hình dạng con rắn.
Con rắn nhỏ thấy tôi tỉnh dậy, muốn chạy, nhưng bị tôi tóm gọn lại.
Nó không thể nói chuyện.
Chỉ có thể lấy điện thoại ra gõ chữ giải thích:
【Xin lỗi bảo bối. Anh không cố ý nhìn lén đâu.】
【Anh không phải loại rắn không có chừng mực và ranh giới đâu.】
Tôi chọc chọc vào đầu con rắn nhỏ, giả vờ giọng điệu hung dữ:
"Thế anh đến đây làm gì?"
Con rắn nhỏ tủi thân gõ chữ tiếp:
【Cấp dưới của anh nói em có người mới, anh muốn đến xem sao.】
Á, anh ta cho người theo dõi tôi sao?
Con rắn nhỏ nhận ra suy nghĩ của tôi, vội vàng gõ chữ giải thích:
【Anh không cho người theo dõi em, chỉ là lúc chúng ta yêu nhau, anh cho họ xem ảnh em trên trang cá nhân, nên hôm nay họ thấy em hẹn hò với cậu chàng kia ở trung tâm thương mại, liền báo với anh một tiếng.】
【Bảo bối, anh...】
Lời cuối cùng, con rắn nhỏ chưa gõ xong.
Nó quay người đi, dùng đuôi lau những giọt "trân châu".
Cuối cùng quay lưng về phía tôi mới gõ xong dòng chữ:
【Bảo bối, cậu ta đối xử với em tốt không?】
Giang Nghiễn quả nhiên lại suy diễn lung tung.
Nó vừa khóc vừa run bần bật, gõ chữ:
【Nếu cậu ta đối xử không tốt với em, anh sẽ đi dạy dỗ cậu ta.】
【Bảo bối, anh hy vọng em được hạnh phúc.】
Con rắn nhỏ khóc làm tim tôi mềm nhũn ra.
Tôi không nỡ nhìn anh buồn.
Ôm con rắn nhỏ vào lòng, dịu dàng lên tiếng:
"Cậu ấy không phải bạn trai mới của chị, chỉ là em trai của cô bạn thân thôi, tình cờ gặp nên ăn cơm cùng rồi tiện đường đưa chị về nhà."
Con rắn nhỏ gõ chữ:
【Thật không?】
Tôi gật đầu.
"Tất nhiên là thật rồi. Hơn nữa, chúng ta đâu có chia tay, sao chị có thể làm chuyện có lỗi với anh được."
Con rắn nhỏ ngẩng đầu nhìn tôi.
Nước mắt đọng lại trong hốc mắt, sắp rơi xuống, được tôi lau đi.
Tôi giải thích:
"Ý chị là, chị chấp nhận rồi. Chấp nhận anh là một con rắn."
Con rắn nhỏ cuối cùng cũng phản ứng lại.
Vùi mặt vào lòng tôi, cái đuôi quấn ch/ặt lấy tôi.
Nó rít lên những tiếng xì xì.
Hình như đang gọi tên tôi.
"Niệm Niệm, Niệm Niệm của anh..."
Một đêm ngon giấc.
Sáng dậy, tôi đưa tay vào lòng sờ, nhưng không thấy con rắn nhỏ đâu.
Ch*t ti/ệt!
Không lẽ Giang Nghiễn bị tôi đ/è ch*t rồi sao!
Sợ đến mức tôi mở bừng mắt.
Nhưng lại thấy bên cạnh nằm một người đàn ông tuấn tú với hàng chân mày sắc sảo, ngũ quan hoàn hảo.
Tôi sực nhớ ra, hôm nay là ngày đầu tiên của tháng mới.
Vậy đây chắc chắn là hình người của Giang Nghiễn.
Ái chà, đẹp trai thế sao?
Phen này tôi lãi đậm rồi!
Ơ, chưa mặc quần áo.
Sao lại có thể đắp chăn ngủ chứ?
Tranh thủ lúc anh đang ngủ, tôi kiểm tra hàng chút.
Cái chăn dần dần bị tôi giả vờ vô ý kéo ra.
Cánh tay rắn chắc, cơ ngựk vạm vỡ, còn cả cơ bụng sáu múi rõ nét...
Tôi không tham lam, đến đây là tôi đã hài lòng lắm rồi.
Kết quả giây tiếp theo, Giang Nghiễn tỉnh dậy.
Anh ngồi dậy, cái chăn trượt xuống.
Đôi chân khỏe khoắn, cùng phần bộ phận không thể miêu tả cũng lọt vào mắt tôi.
Người thú rắn hóa hình người không cần tiết chế à?
Sao lại mạnh mẽ thế này?
Tôi phun ra m/áu mũi.
Biểu cảm Giang Nghiễn hốt hoảng kéo chăn lên trông giống hệt lúc anh còn là con rắn nhỏ.
Cuối cùng, tôi tuyệt vọng che mũi, nhắm mắt lại.
Thiết lập nhân vật phóng khoáng, đời này coi như định hình luôn rồi.
Quần áo là nửa tiếng sau, thư ký của Giang Nghiễn mang tới.
Thư ký nhìn tôi ra lấy quần áo, ánh mắt kiểu "tôi hiểu mà".
"Phu nhân, quần áo đã giao tới, tôi xin phép đi trước."
Tôi cầm quần áo, chạy trối ch*t.
Giang Nghiễn cuối cùng cũng mặc quần áo vào.
Anh nhỏ giọng hỏi tôi:
"Bảo bối, em hài lòng không?"
Sao lại vẫn là câu hỏi ch*t ti/ệt này!
Tôi trên mạng thì ăn nói bạo dạn, nhưng ngoài đời tôi là người hướng nội mà!
Nhưng dù có hướng nội đến đâu, cũng không chịu nổi Giang Nghiễn có thân hình đẹp, bộ vest căng phồng, trông như vận động viên thể hình đỉnh cao!
Tôi không kìm được lén nhìn.
Bị Giang Nghiễn phát hiện.
Anh hỏi tôi:
"Bảo bối, có muốn sờ thử không?"
Tôi là loại người đó sao?
Là!
Giang Nghiễn nhìn người chuẩn thật.
Tôi phải cảm nhận tiếp!
Khoan đã, hình như m/áu mũi lại chảy ra rồi!
Khó khăn lắm mới cầm được m/áu.
Khung cảnh hỗn lo/ạn, tôi không muốn xem lại lần thứ hai.
Giang Nghiễn hình người ngồi nghiêm chỉnh bên cạnh đưa giấy cho tôi.
Tôi nghiêm túc giải thích:
"Mấy hôm nay ăn đồ nóng nhiều quá, hơi bị nóng trong người."
Giang Nghiễn gật đầu lia lịa.
"Ừm ừm, để anh đi m/ua trà giải nhiệt cho bảo bối."
Giang Nghiễn về rất nhanh, tay xách trà giải nhiệt.
Còn mang theo món chè thanh bổ lương đ/á bào nước dừa tôi thích nhất.
Trà giải nhiệt đắng đến mức tôi nhăn mặt, méo xệch cả mồm.
Nhưng chè thanh bổ lương rất ngọt.
Giang Nghiễn.
Cũng rất ngọt.
Lúc tôi đang ăn ngon lành, Giang Nghiễn cẩn thận hỏi tôi:
Chương 7
Chương 11
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook