Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đối tượng yêu qua mạng của tôi thật kỳ lạ. Anh ta cứ thích gửi ảnh con rắn nhỏ ở nhà rồi hỏi tôi nó có đẹp trai không? Tôi vốn không thích rắn cho lắm.
Nhưng vì đối phương chơi game giỏi, giọng nói lại hay, đã vậy còn rất hào phóng chuyện tiền nong.
Thế nên tôi đành trái lương tâm mà khen lấy khen để.
【Đẹp trai n/ổ mắt luôn!】
【Đây đúng là con rắn đẹp trai nhất mà đời này tôi từng thấy!】
Anh ta lại hỏi tôi: 【Vậy bảo bối có thích không?】
Tôi đáp ngay lập tức: 【Thích! Thích cực kỳ luôn!】
Đối phương hài lòng, chuyển khoản ngay cho tôi 52.000 tệ.
Sau đó, tôi muốn hẹn gặp mặt.
Tại địa điểm đã hẹn, tôi chỉ thấy mỗi con rắn đen nhỏ.
Nhận ra nó rất dễ.
Dù sao thì Giang Nghiễn cũng gửi ảnh nó cho tôi mỗi ngày.
【Đây là chính diện của rắn.】
【Đây là lưng của rắn.】
【Đây là góc nghiêng của rắn.】
Tôi đã thuộc lòng ngoại hình của con rắn đen nhỏ này rồi.
Cho dù hôm nay nó đã được chải chuốt kỹ lưỡng, đội mũ nhỏ, thắt nơ bướm.
Tôi vẫn nhận ra nó ngay lập tức.
Nhưng kỳ lạ là, Giang Nghiễn không hề xuất hiện.
Tôi trông cũng đâu đến nỗi nào.
Chẳng lẽ anh ta bị ngoại hình của tôi làm cho h/oảng s/ợ, đến mức vứt cả thú cưng mà bỏ chạy rồi sao?
Chắc là đi m/ua đồ, hoặc nghe điện thoại chăng?
Tôi định đứng xa xa đợi.
Nhưng con rắn nhỏ với đôi đồng tử dựng đứng màu xanh biếc vừa nhìn thấy tôi đã sáng rực lên.
Nó còn phát ra tiếng xì xì.
Có vẻ như nó rất thích tôi.
Tôi vẫn còn hơi sợ.
Nhưng nghĩ đến việc đây là thú cưng của đối tượng yêu qua mạng vừa ngốc vừa nhiều tiền kia.
Tôi phải đóng kịch cho thật đạt mới được!
Tôi lấy hết can đảm ngồi xuống.
Ánh sáng trong đôi mắt con rắn nhỏ càng thêm rực rỡ.
Nó vui vẻ vẫy vẫy cái đuôi, lặng lẽ tiến lại gần.
Tôi kìm nén ý định hét lên, cố tỏ ra dịu dàng.
Thậm chí còn đưa tay ra trêu chọc nó một chút.
Nhưng một người một rắn thực sự hơi ngượng ngùng, tôi lấy hết dũng khí lên tiếng:
"Em thật đáng yêu."
Con rắn nhỏ dường như hiểu lời tôi nói.
Trên khuôn mặt đen nhẻm của nó, vậy mà lại thoáng hiện lên một vệt ửng hồng.
Tôi thử nói thêm câu nữa:
"Em còn đẹp hơn cả trong ảnh nữa."
Con rắn nhỏ càng vui vẻ hơn.
Nó còn dùng đuôi để chào tôi.
Tôi chống lại nỗi sợ bò sát trong lòng, cố gắng tương tác với con rắn nhỏ.
Cố gắng để Giang Nghiễn sau khi xong việc quay lại sẽ thấy được mặt dịu dàng của tôi!
Rồi lại chuyển cho tôi 52.000 tệ nữa.
Thế nhưng, tôi đóng kịch từ trưa đến tối.
Trong nhà hàng Tây cao cấp này, tôi đã uống ba ly nước,
ăn một phần mì Ý, hai phần salad, ba phần bít tết...
Gửi mười tin nhắn.
Giang Nghiễn không trả lời, người cũng không tới.
Cho đến tận mười hai giờ đêm, nhân viên phục vụ nhắc nhở tôi: "Cô Lý, chúng tôi sắp đóng cửa rồi ạ."
Cái đồ chó Giang Nghiễn này không phải định đùa giỡn tôi đấy chứ!
Tôi hơi cạn lời, định thanh toán tiền.
Nhân viên lại mỉm cười từ chối:
"Tương lai bà chủ ăn uống thì không cần phải trả tiền đâu ạ."
Nhân viên còn chu đáo gửi tặng tôi đủ loại quà cáp mà Giang Nghiễn đã chuẩn bị sẵn.
Tôi hiểu rồi.
Giang Nghiễn không xuất hiện, chắc chắn là bài kiểm tra dành cho tôi!
Người giàu thường thích làm thế.
Anh ta muốn quan sát xem tính cách tôi có ổn định không, cử chỉ có chuẩn mực không, và lòng trắc ẩn có tràn đầy hay không.
Bình thường tôi chẳng có mấy thứ đó đâu.
Nhưng nghĩ đến việc Giang Nghiễn giàu như vậy, thế là trong chớp mắt, mọi phẩm chất cao quý tôi đều có đủ.
Đã là bài kiểm tra!
Vậy thì tôi nhất định phải làm cho tốt!
Thế nên lúc rời đi, tôi không hề bỏ lại con rắn.
Lấy hết can đảm.
Tôi ôm con rắn vào lòng rồi mang về nhà.
Lý Niệm Niệm, mày nhất định phải hạ gục được Giang Nghiễn!
Con rắn nhỏ có lẽ không thích nghi được với thân nhiệt con người, trong lòng tôi nó cứ lờ đờ, trông có vẻ không tỉnh táo lắm.
Tôi đành tìm một cái hộp, đặt nó vào trong.
Con rắn nhỏ cuối cùng cũng không còn lờ đờ nữa, nhưng sao tôi thấy nó có vẻ hơi thất vọng nhỉ?
Cứ ủ rũ thế nào ấy.
Không thể để con rắn ch*t trong tay tôi được.
Tôi lập tức cầu c/ứu hội bạn trên mạng, cuối cùng cũng kết nối được với chủ tiệm thú cưng, không tiếc tiền, thức trắng đêm dựng cho nó một cái chuồng nuôi sang trọng ngay tại nhà.
Đặt con rắn vào trong.
Tôi liền nhớ đến một câu: "Tổng tài mỗi ngày đều thức dậy trên chiếc giường rộng ba trăm mét vuông."
Tôi chụp ảnh, gửi cho Giang Nghiễn, người đã mất liên lạc cả ngày trời.
Vẫn không có phản hồi.
Nể tình anh ta đã chuyển cho tôi 5,2 triệu tệ, tôi nhịn.
Tôi đi tắm.
Sau khi tắm rửa sạch sẽ, tôi quấn khăn tắm đi xem con rắn nhỏ.
Con rắn vừa nhìn thấy bờ vai và đôi chân trần của tôi liền x/ấu hổ quay đầu đi.
Ồ, đúng là một con rắn có giáo dục.
Để tôi xem đực cái thế nào!
Không đúng.
Trống mái?
Đực cái?
Kệ đi!
Đằng nào tôi cũng phải xem!
Đậu Phụ bảo tôi có thể quan sát lỗ huyệt của rắn để phân biệt.
Hơi mạo phạm một chút.
Nhưng vẫn muốn xem!
Xem một lần chắc không sao đâu.
Thế là tôi mặc kệ ý nguyện của con rắn, đ/è nó xuống, nặn lỗ huyệt của nó ra.
Oa!
Vậy mà lại là một con rắn đực có thiên phú dị bẩm nhé!
Kích thước đáng nể thật!
Tôi vui vẻ huýt sáo một tiếng l/ưu ma/nh.
Con rắn nhỏ giãy giụa đến mức rơi cả mũ, nơ bướm cũng lệch sang một bên, cuối cùng co rúm vào góc, nhìn tôi với ánh mắt không thể tin nổi.
Tôi dỗ dành con rắn nhỏ rồi hài lòng về phòng đi ngủ.
Tất nhiên không phải đặt lưng là ngủ ngay.
Con người phải thức khuya mới cảm nhận được sự quý giá của thời gian.
Đến tận nửa đêm, tôi cuối cùng cũng nhận được tin nhắn của Giang Nghiễn:
【Bảo bối, thật không ngờ em lại nhiệt tình phóng khoáng đến thế.】
Tôi biết ngay mà!
Tôi diễn ở nhà hàng Tây không hề uổng phí!
Tôi vui vẻ trả lời: 【Anh thích không?】
Đối phương im lặng.
Tôi bắt đầu tự hỏi liệu có phải do mình ăn nhiều quá nên bị phát hiện rồi không.
【Có phải anh thấy em ăn khỏe quá không?】
Chương 7
Chương 11
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook