Bốn tuổi thắt dây đỏ, chàng đi đổi cõi trần

“Nếu năm đó không phải vì hắn dẫn sói vào nhà, thì Mẫn Mẫn sao mà mất tích được!”

“Bây giờ lại còn dám nhắc đến tòa nhà tập thể, hắn đang khiêu khích tao đấy à?”

Mỗi một câu ch/ửi, lão ta lại đ/ập mạnh vào vô lăng.

Tiếng còi xe trong xe vang lên chói tai, như thể lão ta đang trút cơn h/ận trong lòng.

Tôi không hiểu lão đang nói gì.

Nhưng tôi biết, bố không phải là kẻ cặn bã.

Bố sẽ nhường chiếc áo mưa duy nhất cho tôi vào ngày mưa, còn bố thì ướt sủng như chuột l/ột.

Bố sẽ m/ua cho tôi chiếc đùi gà rán ngon nhất khi thắng bạc.

Dù lúc thua bạc thì nhiều hơn,

Lúc s/ay rư/ợu cũng sẽ nổi nóng đ/ập phá đồ đạc.

Nhưng bố chưa từng đá/nh tôi lần nào.

Chiếc xe phanh gấp.

Đầu tôi lại va vào tựa ghế trước, đ/au đến mức nước mắt ứa ra.

Đến nơi rồi.

Tòa nhà tập thể phía Bắc.

Không khí phảng phất mùi hũi thối của sự phân hủy, đó là mùi rác rưở và chuột ch*t trộn lẫn vào nhau.

Triệu Quốc Cường bước xuống xe, ghém khổ bịt mũi lại.

Lão nhìn tòa nhà, gào lên với ánh mắt phức tạp.

“Dẫn đường!”

Tôi sợ đến r/un r/ẩy.

Lòng bàn chân phồng rộp m/áu đã vỡ, dẫm xuống vũng nước bẩn, đ/au nhói tận tâm can.

Tôi khập khiễng bước về phía lối vào tầng hầm.

Những người hàng xóm xung quanh thó ra, chỉ trỏ bàn tán.

“Không phải đứa con hoang nhà thằng Trần Hổ đó sao?”

“Sao lại dẫn một tên cảnh sát về thế này?”

“Chắc chắn là Trần Hổ gây chuyện gì rồi, tao đã bảo mà, kẻ mang vận xui như nó sớm muộn gì chẳng ăn đạn.”

Tôi cúi gầm mặt, bước nhanh hơn.

Lối vào tầng hầm chất đầy rác rưở.

“Ngay ở đây à?” Lão hỏi.

Tôi gật đầu, “Bố bảo, ở góc tường trong cùng.”

Tôi trèo lên đống rác, dùng tay bới những tấm ván mục.

Chuột chạy vùt qua chân tôi, khiến tôi sợ suýt thé lên.

Theo vị trí bố dặn,

Tôi sờ thấy góc tường.

Nhưng…

Không có.

Cái ngăn bí mật mà bố nói, biến mất rồi.

Tôi hoảng lo/ạn.

Tôi dùng móng tay cạo mạnh vào khe tường, cạo đến mức móng tay sắp bong ra.

“Ở đâu… ở đâu…”

Tôi vội vàng đến toát mồ hôi, nước mắt từng giọt rơi xuống đất.

Nếu không tìm thấy.

Tôi sẽ không bao giờ gặp lại bố nữa.

Triệu Quốc Cường bước lớn vào, túm lấy cổ tay tôi, đ/au đến mức tôi muốn khóc.

“Thằng rác rưở Trần Hổ, quả nhiên là đang giở trò với tao!”

Lão lôi tôi xềnh xệch ra ngoài.

Tôi vùng vẫy kịt sức, hai chân đạp lo/ạn xạ trên đất.

“Không! Ngay ở đây! Bố không lừa người!”

“Xin chú, chú Triệu, cho con thêm một phút! Chỉ một phút thôi!”

Tôi bịch xuống đất quỳ xuống.

Quỳ lạy trước đống rác và mảnh kính vỡ.

Một cái, hai cái, ba cái.

Trán đ/ập vào mảnh kính vỡ, m/áu chảy ra, chảy vào mắt.

Triệu Quốc Cường dừng bước.

Lão nhìn bản mặt đầy m/áu của tôi, cười nhạt.

“Giống của Trần Hổ, quả nhiên cũng biết diễn kịch để đòi sự thương hại.”

“Mày tưởng dập đầu vài cái là tao sẽ tha thứ tội hạn hại Mẫn Mẫn của nó sao?”

Tôi không hiểu lão đang nói về tội gì.

Tôi chỉ biết, tôi phải tìm thấy thứ đó.

Tôi tranh thủ lúc lão buông tay, lao ngay về góc tường.

Cuồ/ng cuồ/ng sờ soạng trong khe tường.

Không phải đây… cũng không phải đây…

Bố ơi, bố ở đâu? Bố đừng lừa Nhị Nha…

Bỗng nhiên.

Ngón tay tôi chạm vào một thứ lạnh ngắt.

Ở trong khe viên gạch dưới cùng của góc tường.

Là một cái vòng sắt!

Tôi mừng rỡ, dùng hết sức lực kéo ra ngoài.

Cục.

Viên gạch lỏng ra.

Tôi thò tay vào, sờ thấy một hộp sắt nặng trĩu.

“Tìm thấy rồi! Tìm thấy rồi!”

Tôi hào hứng hét lớn, ôm ch/ặt hộp sắt vào lòng.

Đây là một chiếc hộp bánh quy gỉ sét, bị hàn ch/ặt lại, không mở được.

Triệu Quốc Cường ngẩn người ra.

Lão bước tới, định gi/ật lấy.

“Đưa đây!”

Tôi ôm ch/ặt hộp sắt, co rúm lại thành một cục.

“Không được! Bố nói chỉ bố mới mở được!”

“Tao là cảnh sát! Đây là vật chứng!”

Triệu Quốc Cường bẻ ngón tay tôi.

Tôi vội vàng cắn mạnh vào mu bàn tay lão.

Tôi cũng chẳng màn quan tâm lão có phải chú cảnh sát hay không, ai cư/ớp đồ của bố tôi, người đó là kẻ x/ấu.

Triệu Quốc Cường đ/au đớn, vung tay hất mạnh.

Tôi bị văng ra ngoài, va vào tường.

Nhưng chiếc hộp sắt trong lòng tôi vẫn ôm ch/ặt cứng ngắt.

Triệu Quốc Cường nhìn vết răng có m/áu trên mu bàn tay, tức đến bật cười.

“Nuôi chó à?”

Lão không ra tay nữa, mà nhìn cái hộp sắt với ánh mắt phức tạp.

Chiếc hộp đó hoen gỉ, trông có vẻ đã nhiều năm rồi.

Là loại hộp bánh quy của mười năm trước.

Cũng là nhãn hiệu mà Mẫn Mẫn thích nhất.

Tay lão hơi r/un r/ẩy.

Lẽ nào… trong này thực sự có manh mối của Mẫn Mẫn?

Lão hít một hơi sâu, nén cơn sóng cuồn trào trong lòng.

“Đứng dậy, đi theo tao.”

Lão không lôi tôi nữa.

Tôi ôm hộp sắt, khập khiễng theo sau lão.

Lên xe, Triệu Quốc Cường không trở về đồn cảnh sát.

Mà lái xe vào một khu chung cư.

Đây là nhà lão.

Tôi đứng ở cửa, không dám vào.

“Vào đi!” Triệu Quốc Cường gầm lên mất kiên nhẫn.

Tôi đành nhón chân, cẩn thận bước vào.

Vừa vào cửa, một người phụ nữ rất xinh đẹp đi ra đón.

Tóc uốn xoăn, môi đỏ, trên người thơm phức.

Cô ta là Lâm Uyển, vị hôn thê của Triệu Quốc Cường.

“Quốc Cường, sao lại dẫn một con bé ăn mày về nhà thế này?”

Cô ta bịt mũi, lùi lại hai bước với vẻ chán gh/ét.

Danh sách chương

4 chương
04/07/2026 23:49
0
04/07/2026 23:49
0
04/07/2026 23:48
0
04/07/2026 23:48
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

LẤY 5 TRIỆU RỜI KHỎI ANH, ANH ĐỢI TÔI CẢ MỘT ĐỜI

6

1 giờ

MƯỜI VĂN MUA MỘT NƯƠNG TỬ, ĐỔI LẤY HAI KIẾP TƯƠNG PHÙNG

11

2 giờ

Tầm Thường Như Tôi

Chương 19

2 giờ

Tuyết Đầu Mùa

Chương 18.

2 giờ

Trước ngày phòng khám lão thủy thủ Cơ Long đóng cửa, anh cùng vợ cũ truy tìm mười ba bản đồ thính lực bị tráo đổi

Chương 13

6 giờ

Trước ngày nhà tắm công cộng cũ ở Cơ Long đóng cửa, ông cùng một cựu lính cứu hỏa đi tìm chín chiếc tủ đồ bị thay khóa.

Chương 9

6 giờ

Trước khi xưởng cưa cũ ở Gia Nghĩa ngừng hoạt động, ông và người cháu gái trưởng thành đã cùng nhau truy tìm mười một tấm thẻ kiểm lâm bị đóng lại.

Chương 11

6 giờ

Trước khi trạm thủy triều cũ ở Bành Hồ giải ngũ, anh cùng chị họ truy tìm mười hai cuốn sổ quan trắc biển bị tráo trang.

Chương 12

6 giờ
Bình luận
Báo chương xấu