Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Quán Thanh Từ
- Chương 13
Khâm Thiên Giám chọn lại ngày lành tháng tốt, là nửa năm sau.
Nhưng hôn kỳ vẫn chưa chính thức tuyên cáo.
Bởi vì thân thể Hoàng đế mỗi ngày một yếu, lần trước dời hôn kỳ lên sớm không những không xung hỉ thành công, trái lại còn khiến chuẩn Thái tử phi kinh hãi lâm b/ệnh nặng, làm Long nhan đại nộ.
Lần này, không ai dám chắc có nên nhắc lại hai chữ "xung hỉ" nữa hay không.
An Viễn Hầu phủ trông như mọi việc vẫn bình thường.
Ngoài việc đêm đêm chăm sóc tiểu nương, ta hầu như ngày nào cũng túc trực bên cạnh chủ mẫu.
Viện của tiểu nương đã được đổi sang một nơi tốt nhất trong Hầu phủ, thang th/uốc mỗi ngày đều có người chuyên trách sắc, bắt mạch mời toàn thái y trong cung.
Tiểu nương lo lắng cho ta: "Con vốn dĩ luôn giữ mình thủ chuyết, từ sau khi đích tỷ xảy ra chuyện, con đột nhiên trở nên sắc bén trước mặt chủ mẫu. Nghe lời tiểu nương khuyên một câu, có những nơi trông thì hoa gấm rực rỡ, như hang hốc phú quý, nhưng lại làm mờ mắt người, rơi xuống rồi thì đến ch*t cũng không biết tại sao!"
Ta nào đâu không biết.
Nhưng ta càng biết, có ơn phải báo, có th/ù cũng phải trả.
Từ khi ta có ký ức, tiểu nương vẫn luôn u uất không vui.
Trước đây ta còn nhỏ, tiểu nương cũng không chịu nói.
Cho đến khi ta trưởng thành, mới biết tiểu nương đã trải qua những gì, ngoại tổ phụ cả nhà đã trải qua những gì.
"Tiểu nương, thế đạo này không nên là như vậy! Tại sao lại phải là như vậy! Trước đây, Thanh Từ sẽ h/ận bản thân mình tại sao lại yếu đuối đến thế, không thể đòi lại công đạo cho cả nhà ngoại tổ phụ! Thế nên Thanh Từ vẫn luôn nghĩ, đừng cho Thanh Từ cơ hội, nếu đã cho, Thanh Từ nhất định sẽ nắm lấy, cũng có năng lực nắm lấy! Đừng nói là hang hốc địa phủ, dù là đ/ao sơn hỏa hải, nay đã cho Thanh Từ cơ hội, Thanh Từ cũng phải xông pha một phen!"
Tiểu nương tựa lan can rơi lệ: "Người đó có tốt không?"
Ta mỉm cười: "Người ấy rất tốt, tốt hơn cả những gì con tưởng tượng. Nhưng dù không tốt, cũng chẳng sao cả."
Tiểu nương: "Ta chỉ sợ là ta đã làm liên lụy đến con..."
Năm tháng sau, Thái tử đột nhiên khăng khăng đòi cưới nhũ nương của mình làm chính phi.
Trước đó hắn cũng từng làm lo/ạn, lúc đó ít nhất vẫn còn là "trắc phi", cũng nguyện ý đợi đến khi chính thất Thái tử phi nhập chủ Đông cung.
Không biết đã xảy ra chuyện gì, Thái tử lại công khai làm lo/ạn trước mặt Hoàng đế đang nằm trên giường b/ệnh, thề rằng tuyệt đối không làm kẻ phụ tình, không đồng ý thì sẽ quỳ mãi không đứng dậy.
Nghe nói bát th/uốc của Hoàng đế đã bị đ/ập vỡ vài cái, trán Thái tử bị đ/ập đến chảy m/áu, vẫn không chịu buông lời.
Còn nói nếu phụ hoàng muốn ép ch*t nhũ nương, thì hắn cũng sẽ đi theo nàng ấy.
Hoàng đế nghe xong, ngất xỉu ngay tại chỗ.
Toàn bộ Thái y viện đều hối hả chạy vào cung.
Canh giữ một đêm, vậy mà không một thái y nào quay trở lại.
Sự tình đã đến mức không thể vãn hồi.
Biết Thái tử hôn quân, nhưng hôn quân đến mức độ này, đã khiến người ta cảm thấy da đầu tê dại.
Cũng chính đêm đó, ta đang chăm sóc tiểu nương, chủ mẫu đột nhiên sai người gọi ta đến từ đường.
Ta nghĩ, đại khái thời cơ đã chín muồi.
Trong từ đường, chủ mẫu quỳ dưới đất đang thắp hương, đại khái là nghe thấy tiếng bước chân của ta, liền thong thả lên tiếng:
"Ta đã thông báo với các vị kỳ lão trong tộc, đem tên con từ gia phả nhập vào dưới danh nghĩa của ta. Từ nay về sau, con chính là đích thứ nữ của An Viễn Hầu phủ."
Ta quỳ dưới đất, không nói đáp cũng không nói không đáp, mà trực tiếp nói ra nỗi băn khoăn trong lòng:
"Nhưng Thanh Từ không phải do mẫu thân thân sinh..."
Lời này không nên nói, nhưng nay bắt buộc phải phơi bày trên mặt bàn.
Ta cần một sự liên minh x/ác đáng.
Chủ mẫu đứng dậy, khóe miệng cười lạnh nhìn lên bài vị liệt tổ liệt tông nhà chồng đang được thờ phụng cao cao tại thượng.
Bốn mươi ba bài vị, chư công liệt hầu, vậy mà không một bóng hồng.
Trong mắt đột nhiên lộ ra một tia h/ận ý không hề che giấu, trực tiếp dùng miệng thổi tắt ngọn lửa đang ch/áy trên nén hương.
"Thiếp thất, thông phòng trong nhà, cộng thêm mấy vị bên ngoài, cha con có tổng cộng mười ba đứa con. Nhưng trên thế gian này, chớ có mà coi thường phụ nữ chúng ta. Dù các con đều là cùng một giống cha, nhưng cuối cùng ai mới là người thực sự tôn quý, ai là người quyết định, vẫn phải là phụ nữ chúng ta! Nay ta nói con là đích nữ, con chính là đích nữ! Ta nếu không thừa nhận, thì dù Hoàng đế có thừa nhận cũng không tính là gì; ta nếu đã thừa nhận, thì sau lưng con chính là An Viễn Hầu phủ, một lão Hầu gia cùng Hoàng đế đá/nh giang sơn, hai vị thiếu tướng quân chiến công hiển hách, còn có mẫu tộc Thôi thị của ta đều sẽ đứng sau lưng con! Ta - chủ mẫu này đã thừa nhận con, thì con chính là đích nữ!"
Chủ mẫu nói xong, mới chậm rãi cắm nén hương vào đỉnh hương.
Ta đương nhiên biết, thứ Hoàng thượng muốn không phải là đích tỷ Vân Cẩm, mà là sự ủng hộ hết mình của cả nhà trung liệt An Viễn Hầu phủ đối với việc Thái tử kế vị.
Cho nên, họ căn bản không quan tâm người gả vào hoàng cung có phải là Thẩm Vân Cẩm hay không!
Lời của chủ mẫu từng chữ từng câu, lúc này ta ngước nhìn bà, đột nhiên cảm thấy bóng dáng bà vô cùng cao lớn.
"Thứ họ muốn chỉ là đích nữ nhà họ Thẩm! Giờ ta muốn họ biết, không phải chỉ đích nữ Hầu phủ mới được gả cho Thái tử, mà là người đích nữ Hầu phủ ta gả cho, mới chính là Thái tử!!"
Đầu xuân năm Đại Khải thứ ba mươi bảy, Hoàng đế băng hà.
An Viễn Hầu một Hầu hai tướng lấy danh nghĩa "Thanh quân trắc" vây quét kinh đô, trong ngoài phối hợp, ủng lập Thư Vương Đoạn Doanh.
Thư Vương trẻ tuổi đăng cơ xưng đế, Hoàng hậu Thẩm Thanh Từ mẫu nghi thiên hạ.
Sinh mẫu của Hoàng hậu được phong cáo mệnh, vụ án cũ của ngoại tổ phụ được xét xử lại, cuối cùng cũng rửa sạch nỗi oan khuất.
Mà Thái tử cũ cùng vị Thái tử phi hắn đã chọn bị tân hoàng giam cầm suốt đời trong lãnh cung để tự suy ngẫm về lỗi lầm của mình.
Đêm đó, Hầu phủ phu nhân vào cung thăm Hoàng hậu, mẹ con thâu đêm trò chuyện.
6
11
Chương 19
Chương 18.
Chương 13
Chương 9
Chương 11
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook