Sau khi nghe hiểu tiếng trẻ con của cặp song sinh ác quỷ, tôi dựa vào việc hóng hớt mà đưa gia đình chồng tỷ phú lên đỉnh cao

"Hình như là vị cam, được thiết kế chuyên biệt cho trẻ sơ sinh, chắc là không khó uống đâu."

Tôi ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng vạch miệng đứa bé ra xem. Lưỡi hơi dày, thiên về màu trắng.

Âm thanh trong đầu thằng bé lại vang lên: "Trong miệng cứ mãi có vị th/uốc đó. Đắng quá. Ăn gì cũng biến thành đắng. Sữa cũng đắng. Cháo bột cũng đắng. Trái cây cũng đắng. Lưỡi của bé hư mất rồi. Bé không muốn sống nữa."

Tôi đứng dậy, nói với ông Mạnh: "Đứa bé không phải bị biếng ăn. Mà là loại dung dịch hạ sốt trước đó đã ảnh hưởng đến vị giác của bé. Một số trẻ sơ sinh khá nh.ạy cả.m với thành phần nào đó trong th/uốc, dẫn đến rối lo/ạn vị giác tạm thời, trong miệng luôn có vị đắng. Bé không phải không muốn ăn, mà là ăn gì cũng thấy đắng."

Ông Mạnh ngẩn người: "Rối lo/ạn vị giác? Bác sĩ chưa từng nhắc đến điều này."

"Tình trạng này không phổ biến, hơn nữa các chỉ số kiểm tra cũng không có gì bất thường nên rất dễ bị bỏ qua." Tôi nói, "Anh chị có thể thử cho bé ăn một ít thức ăn ngọt ấm, ví dụ như táo nghiền hoặc chuối nghiền hấp chín, vị ngọt có thể che bớt một phần vị đắng. Đồng thời cho bé uống nhiều nước ấm để tăng tốc độ trao đổi chất, khoảng ba đến năm ngày là vị giác sẽ hồi phục bình thường."

Bà Mạnh lập tức nhìn sang quản gia: "Trong bếp có thể hấp một quả táo không?"

Quản gia nhìn tôi, tôi gật đầu, ông xoay người đi sắp xếp.

Mười phút sau, một bát nhỏ táo nghiền ấm nóng được bưng lên. Tôi dùng thìa nhỏ múc một ít, đưa đến gần miệng đứa bé.

Đứa bé theo bản năng nghiêng đầu né tránh, âm thanh trong đầu đầy kháng cự: "Không muốn, chắc chắn lại đắng rồi."

"Thử xem nào." Tôi nhẹ nhàng nói, dù bé không hiểu lời tôi nhưng giọng điệu có thể truyền đạt cảm xúc. Tôi quẹt nhẹ thìa lên môi bé, để vị táo nghiền dính vào khóe môi. Đứa bé vô thức li/ếm môi một cái.

Âm thanh trong đầu thay đổi: "Ơ? Ngọt à? Không đắng? Thật sự không đắng sao?"

Thằng bé do dự một giây rồi há miệng ra. Tôi đưa táo nghiền vào. Đứa bé nhai hai cái, âm thanh trong đầu như vừa tìm thấy lục địa mới: "Ngọt! Ngon quá! Không đắng nữa! Cuối cùng cũng không đắng nữa! Cho thêm miếng nữa! Nhanh nhanh nhanh!"

Thằng bé bắt đầu chủ động há miệng, ăn từng miếng một. Ăn hết nửa bát táo nghiền, tinh thần bé tốt lên trông thấy, bắt đầu vung vẩy đôi tay nhỏ, miệng phát ra tiếng "a a".

Âm thanh trong đầu hồi phục sức sống: "No rồi! Có sức rồi! Bé sống lại rồi! Chị gái vừa nãy là ai thế? Sao chị ấy biết miệng bé bị đắng? Chị ấy là tiên à?"

Bà Mạnh nhìn con trai ăn uống ngon lành, nước mắt rơi lã chã, nắm ch/ặt lấy tay tôi: "Thẩm phu nhân, cảm ơn cô, cảm ơn cô rất nhiều."

Ông Mạnh đứng bên cạnh, tháo kính ra lau, ngón tay r/un r/ẩy: "Thẩm phu nhân," ông đeo kính lại, giọng hơi khàn, "tôi không biết phải cảm ơn cô thế nào. Nếu cô cần bất kỳ sự giúp đỡ nào, cứ mở lời."

"Không cần khách sáo đâu." Tôi nói, "Bé không sao là tốt rồi. Nhớ mấy ngày nay cho bé ăn đồ ngọt thanh đạm, đừng vội quay lại thực đơn bình thường, đợi vị giác hồi phục hoàn toàn rồi tính."

Khi gia đình ông Mạnh rời đi, bà Mạnh bế đứa con đã ăn no nê, quay đầu nhìn tôi mấy lần ở cửa, trong ánh mắt toàn là lòng biết ơn.

Quản gia tiễn khách xong quay lại, đứng trước mặt tôi, vẻ mặt muốn nói lại thôi.

"Sao vậy?" Tôi hỏi.

"Tân phu nhân," quản gia cân nhắc từ ngữ, "ông Mạnh là đối tác rất quan trọng của tiên sinh. Dự án đó liên quan đến số tiền vô cùng lớn. Mấy ngày nay ông Mạnh vì chuyện của con mà hoàn toàn không thể làm việc, dự án suýt nữa bị đình trệ. Cô giúp ông Mạnh hôm nay, cũng đồng nghĩa với việc giúp tiên sinh một việc lớn."

"Tôi chỉ giúp xem thử cho đứa bé thôi mà."

Ánh mắt quản gia nhìn tôi đã thay đổi, hoàn toàn khác hẳn với vẻ khách sáo máy móc như ngày đầu tiên dẫn tôi vào nhà.

"Tân phu nhân, cô lợi hại hơn tất cả những gì chúng tôi tưởng tượng."

Câu này nói rất nhẹ, nhưng tôi nghe ra được sức nặng của nó.

Buổi tối, tin nhắn của Cố Diễn gửi đến: "Chuyện của ông Mạnh, cảm ơn cô."

Tôi trả lời: "Chuyện nhỏ mà."

Một lát sau anh lại nhắn: "Ông ấy nói con trai ông ấy ba ngày không ăn gì, cô mười phút là giải quyết xong."

"Vận may thôi ạ."

"Đây là lần thứ hai cô dùng lý do này rồi."

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, không biết phải trả lời thế nào. Anh lại gửi thêm một tin: "Tối mai tôi về sớm, có chuyện muốn nói với cô."

Chuyện gì thì anh không nói. Tôi đặt điện thoại xuống, trong phòng trẻ truyền đến tiếng nói mớ của bé trai: "Đại ca hôm nay lại ra ngoài giúp đứa trẻ khác. Bổn thiếu gia có chút gh/en tị. Nhưng đại ca giúp xong là về ngay, nên bổn thiếu gia tha lỗi cho chị ấy. Bổn thiếu gia rất rộng lượng."

Tiếng nói mớ của bé gái là: "Táo nghiền, có ngon không? Ngày mai công chúa đây cũng muốn ăn táo nghiền."

Tối hôm sau, Cố Diễn quả nhiên về sớm hơn bình thường. Đúng bảy giờ, anh xuất hiện ở phòng khách tầng một. Tôi vừa dọn dẹp xong bữa tối của hai đứa trẻ, đang dùng khăn ướt lau vết bí đỏ trên mặt bé trai. Thằng bé vừa được lau vừa làu bàu trong đầu: "Nhẹ thôi nhẹ thôi! Mặt của bổn thiếu gia là cấp quốc bảo đấy! Không được chà mạnh!"

Danh sách chương

5 chương
25/06/2026 11:00
0
25/06/2026 11:00
0
05/07/2026 00:21
0
05/07/2026 00:21
0
05/07/2026 00:21
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu