Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cả nhà về quê chúc thọ bà nội.
Bà nội hớn hở bê ra mấy thùng đồ uống đã quá hạn, rót cho bố tôi thứ rư/ợu ngâm xanh lè, sáng quắc.
Kiếp trước, tôi khóc lóc bảo họ uống đồ quá hạn sẽ ch*t người.
Bà nội t/át thẳng vào mặt tôi.
"Cái thứ rẻ rá/ch, đi học được mấy ngày mà đã biết bày đặt lãng phí."
Tôi không còn cách nào khác, đành lén đổ hết đồ uống và rư/ợu ngâm xuống hố xí.
Bố lôi tôi ra ngoài trời tuyết đá/nh gần ch*t.
Nhiệt độ ban đêm ở miền Bắc xuống tới -30 độ, tôi bị đông cứng thành một bức tượng băng.
Khi mở mắt ra lần nữa, tôi đã trọng sinh về đúng ngày mừng thọ của bà nội.
Kiếp này, tôi sẽ không ngăn cản họ nữa.
1、
Bố mẹ dắt em trai đi phía trước, tôi xách năm sáu cái túi lớn nhỏ, sức nặng mấy chục cân đ/è cong cả cái lưng chưa đầy mười tuổi của tôi!
Tôi cắn mạnh vào đầu lưỡi, cơn đ/au nhói ập đến!
Tôi thực sự đã trọng sinh rồi, trọng sinh ngay trên đường đến nhà bà nội chúc thọ.
Bà nội vốn nổi tiếng tiết kiệm, không, phải nói là keo kiệt đến mức cực đoan mới đúng.
Khi đến nhà bà, cơm nước đã làm gần xong, bày đầy một bàn, chỉ là trông không bắt mắt lắm, nhất là bát th!t lợn, th!t trông đã thâm đen, ngửi còn thoang thoảng mùi hôi.
Không cần nghi ngờ, chắc chắn là nhặt từ thùng rác ở chợ về, th/ối r/ữa nặng nề, thậm chí có khả năng là lợn ch*t vì b/ệnh.
Thế mà bà lại nói:
"Có gì mà không ăn được, rửa sạch là xong, những năm đói kém đến cỏ dại còn chẳng có mà ăn, lãng phí đồ ăn là bị trời đá/nh đấy."
Thấy chúng tôi đến, ông bà nội nhiệt tình mời bố mẹ và em trai ngồi xuống, rồi từ trong phòng bê ra một thùng đồ uống quá hạn.
Trong chai là màu vàng đục, đáy chai lắng đầy những cặn bã.
Phần bảng thành phần, ngoài nước ra thì toàn là những thứ hóa chất cao siêu tôi chẳng biết là gì.
Kiếp trước, chính vì nhìn thấy thùng đồ uống quá hạn này mà tôi đã liều mạng ngăn cản họ, bảo rằng uống vào sẽ ch*t người.
Đợi lúc họ không để ý, tôi đã đổ hết đồ uống xuống hố xí.
Cái t/át của bà nội như mưa rơi xuống mặt tôi, miệng ch/ửi bới:
"Cái thứ rẻ rá/ch, đi học được hai ngày mà đã biết lãng phí, ngày thọ tốt lành thế này mà mày dám trù ẻo bà già này ch*t à."
Bố tôi vớ lấy cái gậy lôi tôi ra ngoài, đá/nh đến tận nửa đêm, tôi r/un r/ẩy trong cái lạnh âm độ 30.
đ/ập cửa nửa ngày không có ai trả lời, cuối cùng, tôi bị đông cứng thành một bức tượng băng!
Kiếp này, các người thích uống, thì cứ uống cho đã đi!
2、
Bà nội nhận lấy mấy cái túi từ tay tôi, miệng cười hì hì bảo mang quà cáp làm gì, nhưng tay thì không dừng lại, bê hết vào phòng ngủ của bà.
Sau đó tôi bị sai vào bếp làm chân chạy vặt, họ ngồi trong phòng khách xem tivi, trông cảnh tượng hòa thuận biết bao.
Trong mắt tôi lóe lên tia lạnh lẽo!
Tôi mở chiếc tủ lạnh cũ kỹ, ánh đèn vàng vọt chiếu lên đống đồ ăn chất đầy bên trong.
Vẫn như kiếp trước, có th!t lợn và n/ội tạ/ng động vật nhặt từ chợ về, còn có những lá rau thối héo úa, đều được bà coi như báu vật, phân loại từng túi từng túi nhét vào trong đó.
Cho dù bây giờ là mùa đông, nhiệt độ rất thấp, cũng không thể che giấu được mùi hôi thối tỏa ra từ bên trong.
Đủ loại virus, nấm mốc đều chọn nơi đó làm tổ.
Vậy mà họ lại như không ngửi thấy gì.
"Lục lọi cái gì đấy? Không có chút mắt nhìn nào à, còn không mau đi múc sủi cảo!" Bà nội đột nhiên xuất hiện sau lưng tôi, cốc vào sau gáy tôi một cái.
"Dạ." Tôi ngoan ngoãn đáp.
Đẩy nắp nồi ra, bên trong là nồi sủi cảo bốc hơi nghi ngút, nếu tôi đoán không nhầm, chắc chắn là dùng đống th!t lợn thối trong tủ lạnh để gói.
Tôi múc cho mỗi người một bát lớn.
Đến lượt mình, tôi chỉ chọn ba cái nhân rau xanh, trông có vẻ như dùng hẹ trồng ngoài ban công gói.
Bà nội lúc này mới hài lòng gật đầu: "Đi học không uổng phí, biết nhường nhịn em trai và hiếu thảo với người lớn. A Thành đang tuổi lớn, mày ăn chút đồ chay là được rồi."
Nói rồi bà còn gắp thêm mấy cái sủi cảo từ bát mình sang bát em trai, miệng lẩm bẩm:
"Cháu ngoan ăn nhiều chút, bà đặc biệt gói sủi cảo nhân cải trắng th!t lợn cho cháu đấy."
Khi bắt đầu ăn, bố mẹ đã rót đồ uống ra, nhất là em trai A Thành, có lẽ bình thường chưa được uống loại này, hết cốc này đến cốc khác, chớp mắt đã uống hết ba cốc.
"Đừng chỉ lo uống, ăn nhiều sủi cảo vào, còn có th!t hầm nữa, hầm nhừ lắm đấy."
Bà nội không ngừng gắp những miếng th!t lợn to vào bát em trai, đồng thời mời mọi người cùng ăn.
Sau đó, bà lại bê từ trong phòng ra một bình thủy tinh.
Bên trong là rư/ợu th/uốc ngâm các loại dược liệu hoang dã, trên cùng nổi lềnh bềnh một lớp nấm mốc màu xanh.
Tôi nhìn chằm chằm vào đó suýt chút nữa thì nôn ra, nhưng lại bị bố t/át một cái.
"Sao? Đồ lỗ vốn cũng muốn uống rư/ợu ăn th!t à?"
Tôi vội vàng lắc đầu, ôm bát đi ra cạnh tivi, không làm phiền sự hòa thuận của gia đình họ.
"Con gái nuôi cho lớn là được, cho ăn miếng cơm là xong." Ông nội vừa nói vừa mở bình rư/ợu th/uốc kia ra, mùi cồn công nghiệp nồng nặc lập tức tỏa ra, ông cười hì hì rót cho bố tôi một cốc.
"Hôm nay sinh nhật mẹ mày, hai bố con mình làm một chén cho ra trò."
Bà nội ở bên cạnh hào hứng kể chuyện.
Chương 09
Chương 17
Chương 7
Chương 12
Chương 12
Chương 12
Chương 16
Chương 18
Bình luận
Bình luận Facebook