Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Bố Lâm luôn nói, tất cả những điều tốt đẹp ông có được, Uyển Uyển mãi mãi sẽ có một phần riêng. Giờ đây phía sau cô không còn một bóng người, nhưng cô lại kiên định hơn trước rất nhiều, bởi cô đang gánh vác tất cả những gì của bố và anh trai.
Ngày thứ ba sau khi tiếp quản công ty, Lâm Uyển đã quen thuộc với tất cả các dự án và vận hành của công ty. Sau giờ làm việc, cô đi thẳng về Lâm gia. Những người giúp việc cũ ở Lâm gia đã có nơi làm việc mới, người làm vườn mới đến đã khiến nơi này trở nên tươi mới hoàn toàn.
Tần Dĩ Hàn vẫn luôn đi theo cô ở khoảng cách không xa không gần, suốt dọc đường đều im lặng không nói một lời. Trở lại phòng khách, Lâm Uyển ngồi trên sofa, Tần Dĩ Hàn lại quỳ xuống trước mặt cô, ngoan ngoãn như một con cừu chờ làm th!t. Nếu như cô vẫn là đại tiểu thư nhà họ Lâm, dù là hiểu lầm hay n/ợ m/áu, cô mãi mãi không thể tha thứ cho Tần Dĩ Hàn. Nhưng hiện giờ cô là chủ tịch hội đồng quản trị, Tần Dĩ Hàn có năng lực vượt trội, cũng đủ lạnh lùng tà/n nh/ẫn... Chỉ cần trong lòng mang nỗi hổ thẹn, chỉ cần đủ trung thành, anh sẽ là con d/ao sắc bén nhất của cô để tự bảo vệ hoặc tiến bước trên thương trường.
Cô tựa vào sofa, mệt mỏi nhìn trần nhà thất thần. Đợi thêm chút nữa, đợi thêm chút nữa...
Buổi tối, Tần Dĩ Hàn đưa bác sĩ riêng đến, x/ác nhận cô thực sự đã mang th/ai, khoảng hai tháng. Ánh mắt anh tối sầm lại, tự lẩm bẩm: "Giờ mới về công ty, ba ngày nữa có một buổi tiệc rư/ợu, chuyện này không tiện công khai, lễ phục cứ làm đơn giản và rộng rãi một chút."
Lâm Uyển đứng dậy đi vài bước, bảo quản gia tiễn bác sĩ ra về. Khi trong phòng chỉ còn lại hai người, Lâm Uyển quay đầu, nhìn chằm chằm vào Tần Dĩ Hàn: "Có thể giúp tôi làm một việc được không?"
Khi họ ở riêng, cô chưa bao giờ lạnh lùng như ở công ty. Nghĩ đến điểm này, đôi mắt rũ xuống của Tần Dĩ Hàn tràn đầy dịu dàng quyến luyến: "Chỉ cần em nói, anh đều có thể làm được."
"Chuyện mang th/ai này có thể giấu được nhất thời, không thể giấu được cả đời." Lâm Uyển trấn tĩnh lại: "Hiện tại công việc công ty chưa ổn định, tôi muốn đợi khi th/ai nhi được ba tháng sẽ công khai, và giao công ty cho anh quản lý trước."
Đây không phải là việc khó, Tần Dĩ Hàn vừa định đồng ý, sau đó lại nghe cô nói: "Đứa trẻ này cần một hộ khẩu, tôi không thể để thế giới bên ngoài nói nó lai lịch không rõ ràng, nhưng không muốn nó có bất cứ liên hệ gì với nhà họ Úc nữa..."
"Chồng cũ của tôi, con của nhà họ Tần, anh có hiểu ý tôi không?"
Tần Dĩ Hàn sững người một lúc lâu, vẫn không dám tin: "Ý của em là..."
Lâm Uyển mím môi nói: "Tần Dĩ Hàn, anh có nguyện ý làm bố của con tôi không?"
Chương 32
Một câu nguyện ý đáp lại dứt khoát, khi tình yêu khắc sâu vào xươ/ng tủy, khi hạnh phúc trong tầm tay đã trở thành quá khứ... Chỉ cần có thể làm thêm điều gì đó cho cô, Tần Dĩ Hàn mới cảm thấy mình sống còn có ý nghĩa.
Ba ngày sau, tiệc rư/ợu. Khi trời chưa sáng, Lâm Uyển dưới sự giúp đỡ của dì giúp việc đã mặc bộ lễ phục vừa được gửi tới. Sợi dây chuyền rủ xuống cổ theo nhịp thở của cô khẽ đung đưa. Tần Dĩ Hàn đeo vòng cổ cho cô, khẽ vuốt ve mái tóc: "Rất đẹp."
Người trong gương mặc lễ phục màu tím, tóc dài búi lên, buông hai lọn bên tai, tăng thêm phần dịu dàng. Lâm Uyển bước lên trước một bước, tránh bàn tay anh: "Đi thôi, đừng đến muộn."
Trong mắt Tần Dĩ Hàn lộ ra vẻ thất vọng, cúi đầu nhìn bàn tay trống rỗng, cười khổ một tiếng.
Buổi tiệc rư/ợu được tổ chức riêng để giới thiệu tân chủ tịch công ty. Nhân vật chính của cả buổi tiệc chỉ có mình cô. Lâm Uyển kéo tà áo dài màu tím, bước vào đại sảnh dưới sự chú ý của mọi người. Giờ phút này, cô cuối cùng đã hiểu thế nào là sông có khúc, người có lúc. Sau khi nhà họ Lâm suy sụp, trong giới thương nhân không một ai đón tiếp cô bằng nụ cười. Khi gieo mình từ tầng thượng xuống, thứ cô có chỉ là tuyệt vọng và tâm ý muốn ch*t. Sống lại trở về, cô lại bước lên đỉnh cao.
Tất cả mọi người đều chúc mừng cô quay lại thành phố A, làm rạng danh cho bố. Lâm Uyển nhếch môi, mỉm cười nâng ly với họ.
Trong buổi họp báo hai ngày sau, cô chính thức đổi tên công ty trở về như cũ. Những gì bố và anh trai mất đi, chắc chắn sẽ dưới tay cô mà hướng tới một tương lai xa xôi hơn.
Sau khi họp báo kết thúc, trên xe trở về, cô nhận được một cuộc điện thoại từ thành phố B. Cô do dự một lúc rồi bắt máy.
Giọng nói lạnh lùng từ tính của Úc Hàng truyền vào tai cô qua ống nghe.
"Chúc mừng nhé... Lâm chủ tịch."
Giọng anh hơi khàn, như thể đang kiềm chế một cảm xúc nào đó. Lâm Uyển siết ch/ặt tay cầm điện thoại: "Đa tạ."
Lại một khoảng lặng dài, hai bên dường như không biết nên nói gì. Những ràng buộc tình cảm, sự lạnh lùng tuyệt tình trong quá khứ lúc này như hóa thành cụ thể, chắn ngang giữa họ.
Hồi lâu sau, Úc Hàng mới khẽ nói: "Nếu em muốn đi, sao phải giả ch*t làm gì? Giờ thông tin phát triển, muốn tìm một người thì chỉ cần tra là thấy, việc gì phải làm thừa thãi như vậy?"
Lâm Uyển mím môi, không nói gì.
Lúc đó sau khi được Tần Dĩ Hàn c/ứu đi, nằm viện hai ngày, sau đó trực tiếp về thành phố A, không rảnh để tâm đến những việc khác. Không cố ý tránh né, cũng không cố ý thông báo. Cô không muốn có bất cứ liên hệ gì với nhà họ Úc nữa, cũng không muốn rơi vào vòng xoáy rối ren vô tận.
Cô tà/n nh/ẫn nói: "Tôi ch*t hay không, liên quan gì đến anh?"
"Em..."
Chương 15
Chương 19
Chương 14
Chương 12
Chương 12
Chương 16
Chương 16
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook