Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Anh ta h/ủy ho/ại gia đình cô, s/ỉ nh/ục cô, giam cầm cô, vì mục đích hợp tác mà ép cô gả cho một kẻ ngốc. Ngày đoàn xe đón dâu, Lâm Uyển mặc váy cưới gieo mình từ trên sân thượng xuống.
Nhưng cô lại chẳng thể nhìn thấy, người đàn ông tuyệt tình vô cùng đó, đôi mắt đỏ ngầu ôm ch/ặt lấy cô trong lòng, sống ch*t không chịu buông tay.
Chương 1
Đêm tân hôn, Lâm Uyển nhận được một tấm ảnh.
Trong ảnh, người phụ nữ diễm lệ đang ôm hôn thắm thiết cùng người đàn ông, và trên ngón tay người đàn ông ấy, đang đeo chiếc nhẫn do chính tay cô đặt làm riêng.
Ánh sáng mờ nhạt của buổi sớm mai xuyên qua khung cửa sát đất.
Lâm Uyển cứng đờ người đứng dậy mở cửa, giọng nói nghẹn đắng hỏi: “Dì Vương, Dĩ Hàn đi đâu rồi ạ?”
Dì Vương nghiến răng nghiến lợi đáp: “Cậu chủ Tần đang ở… Linh Lung.”
Linh Lung là hộp đêm nổi tiếng nhất khu A.
Tần Dĩ Hàn vốn tự phụ thanh cao, chưa bao giờ đặt chân đến những nơi như vậy.
Đêm tân hôn lại phô trương thanh thế không về nhà một đêm, chẳng qua cũng chỉ là để nói cho tất cả mọi người biết, anh ta không yêu cô.
Hôn nhân của họ chỉ còn là cái tên.
Cho dù sớm biết cưỡng cầu sẽ chẳng ngọt ngào, nhưng trái tim Lâm Uyển vẫn không khỏi nhói đ/au.
“Bảo tài xế chuẩn bị, đến Linh Lung.”
Linh Lung.
Quản lý dẫn Lâm Uyển đi về phía phòng VIP, vừa đẩy cửa ra liền thấy Tần Dĩ Hàn, người vừa cùng cô đăng ký kết hôn ngày hôm qua, lúc này đang ngồi trên ghế sofa,
trong lòng ôm ấp người phụ nữ trong ảnh, cử chỉ vô cùng thân mật.
Ánh mắt Lâm Uyển khựng lại, còn chưa kịp hành động, quản lý đã che miệng ho hai tiếng.
Nghe thấy động tĩnh, người phụ nữ kia quay đầu lại, nhìn thấy Lâm Uyển mà chẳng hề hoảng hốt, còn trêu chọc:
“Anh Tần, người vợ trên danh nghĩa của anh đến rồi, tôi không dám ở lại đây nữa đâu.”
Trên danh nghĩa…
Lồng ngựk Lâm Uyển đ/au thắt, cô nhìn Tần Dĩ Hàn, nhưng chỉ thấy anh ta liếc nhìn cô một cái nhạt nhẽo với ánh mắt đầy giễu cợt.
“Vợ trên danh nghĩa? Chẳng qua chỉ là thứ rẻ tiền dùng th/ủ đo/ạn đê hèn để ép người ta cưới thôi.”
Lời nói như d/ao cứa khiến trái tim Lâm Uyển vừa chua xót vừa đ/au đớn.
Cô xua tay, quản lý nhìn sắc mặt không mấy tốt của cô, lập tức kéo lôi người phụ nữ kia ra ngoài.
Tần Dĩ Hàn tựa vào ghế sofa, nhếch môi cười: “Sao, gh/en rồi à?”
Tim Lâm Uyển run lên, cô cố giữ bình tĩnh lên tiếng: “Đi về với em.”
Thấy cô tỏ vẻ hoàn toàn không để tâm, ánh mắt Tần Dĩ Hàn trầm xuống.
Anh đứng dậy tiến sát lại gần Lâm Uyển, ghé sát vào tai cô thì thầm: “Đi về với em? Để bù đắp đêm tân hôn à?”
Mùi nước hoa phụ nữ còn vương lại lập tức bao trùm lấy khoang mũi,
hơi thở Lâm Uyển thoáng ngưng trệ.
Cô siết ch/ặt tay, nhưng còn chưa kịp nói gì, lại nghe anh nói bằng giọng điệu kh/inh khỉnh.
“Nhưng chỉ cần nghĩ đến việc phải nằm chung giường với cô, tôi đã thấy gh/ê t/ởm rồi, tiểu thư họ Lâm ạ.”
M/áu trên mặt Lâm Uyển lập tức rút sạch, cô ngước nhìn Tần Dĩ Hàn, chỉ thấy sự chán gh/ét trong mắt anh không hề che giấu.
Anh nói từng chữ một: “Bởi vì, phụ nữ ở hộp đêm còn sạch sẽ hơn cô nhiều.”
Chưa từng chịu sự s/ỉ nh/ục nào như vậy, Lâm Uyển gần như đứng không vững.
Cô biết, Tần Dĩ Hàn cố tình nói những lời khó nghe đến thế.
Với cô, e rằng anh ta đã chán gh/ét đến tận xươ/ng tủy rồi.
Lâm Uyển nhắm mắt lại, dùng hết sức bình sinh mới nặn ra được một câu khô khốc từ trong cổ họng.
“Đừng làm quá lên, nếu không lên báo để bố em nhìn thấy, thì Tần thị sẽ ra sao, chính em cũng không biết đâu.”
Chuỗi vốn của Tần thị đ/ứt g/ãy, nếu không phải vì muốn để bố Lâm xuất vốn c/ứu Tần thị khỏi cảnh dầu sôi lửa bỏng, thì cô nào có thích cuộc hôn nhân thương mại này…
Thấy cô nhắc đến công ty, trong mắt Tần Dĩ Hàn thoáng qua vẻ mỉa mai.
Anh cười lạnh một tiếng, sau đó đứng dậy mở cửa, sải bước rời đi.
Chỉ còn lại Lâm Uyển đứng đó, một lúc lâu sau mới cười khổ gọi điện cho bộ phận PR.
“Liên hệ với phóng viên, tất cả ảnh chụp đêm qua đều phải xóa sạch, đừng để bố tôi nhìn thấy.”
Ngày thứ ba sau khi kết hôn, Lâm Uyển về nhà họ Lâm.
Vừa bước vào nhà chính, đã thấy bố Lâm đang ngồi ở phòng khách, bên cạnh là một ông đạo sĩ mặc áo đạo bào đang nói gì đó.
Nhìn thấy Lâm Uyển trở về, bố Lâm xua tay bảo đạo sĩ đi trước, khi quay đầu lại, gương mặt vừa rồi còn nghiêm nghị lập tức hóa thành hiền từ.
“Tần Dĩ Hàn đối xử với con có tốt không? Biệt thự ở có quen không? Nếu không quen thì bố m/ua cho con căn khác lớn hơn.”
Lòng Lâm Uyển r/un r/ẩy, cô khó khăn nhếch môi, lần đầu tiên nói dối người cha yêu thương cô nhất.
“Bố yên tâm ạ, anh ấy đối xử với con rất tốt, giáo sư Tần là người quân tử phong độ, đối với ai cũng tốt cả.”
Bố Lâm hừ lạnh: “Thế thì tốt, Tần thị và Lâm thị là đối thủ thương mại mấy chục năm nay, lần này Tần thị gặp nạn, nếu không phải vì con thích Tần Dĩ Hàn, bố còn chẳng muốn quản đống rắc rối của họ.”
Nói rồi, ông lại thở dài bất lực xua tay: “Thôi thôi, chỉ cần Tần Dĩ Hàn đối xử tốt với con là được rồi.”
Lâm Uyển rũ mắt, để mặc bố Lâm ôm cô vào lòng.
Tiếng cười cưng chiều văng vẳng bên tai, nhưng sự chua xót trong mắt Lâm Uyển lại không ngừng lan tỏa.
Thực ra cô vẫn chưa nói hết, giáo sư Tần của cô đối với ai cũng tốt, nhưng lại chỉ riêng c/ăm gh/ét cô.
Đã mấy ngày không gặp, bố Lâm tích đầy nỗi nhớ, giữ Lâm Uyển lại đến tận nửa đêm mới cho về biệt thự.
Đêm thu vẫn còn chút se lạnh, vừa xuống xe, dì Vương đã lấy chiếc áo khoác choàng lên người cô.
“Cảm ơn dì Vương.” Lâm Uyển mỉm cười nhẹ.
Cô mất mẹ từ nhỏ, dì Vương là người nuôi nấng cô khôn lớn, trong cuộc đời cô, dì gần như đóng vai trò của một người mẹ.
Chương 15
Chương 19
Chương 14
Chương 12
Chương 12
Chương 16
Chương 16
Chương 3
Bình luận
Bình luận Facebook