Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Bố mẹ, các bạn trong lớp, giáo viên chủ nhiệm, hiệu trưởng, người thân bạn bè của mọi người, và cả những người sống sót được căn cứ tiếp nhận.
Tôi nhìn quanh, đột nhiên nhận ra.
Các bác sĩ và giáo sư từng làm thí nghiệm cho tôi đều không có ở đây.
Tiêu Vi Nguyệt và Tư Ẩn cũng không thấy đâu.
Trong lòng tôi dấy lên một dự cảm chẳng lành.
Trực giác mách bảo tôi rằng, họ nhất định đang ở trên mặt đất, chuẩn bị tiêu diệt mẫu sào virus.
Nhưng số m/áu đó liệu có đủ không?
Nếu chẳng may họ bị nhiễm virus thì phải làm sao?
Tiêu Vi Nguyệt là bạn thân nhất của tôi, Tư Ẩn... là người đã cùng tôi trải qua sinh tử.
Họ luôn bảo vệ tôi.
Nhưng tôi không muốn trốn trong khu an toàn nữa, không muốn chỉ đóng vai một kẻ được bảo vệ nữa.
Cửa khu trú ẩn đã đóng ch/ặt, cấm bất kỳ ai ra ngoài.
Đang lúc tôi vắt óc suy nghĩ, một người không ngờ tới đã gọi tôi lại.
"Tôi có thể giúp cậu."
Là Đoạn Chu.
Biểu cảm của cô ấy vẫn còn chút gượng gạo, giọng điệu cứng nhắc.
"Bố tôi là một trong những người quản lý ở đây, tôi có thể giúp cậu lấy thẻ ra vào."
"Nhưng tôi nói trước, sau khi ra ngoài, sống ch*t của cậu không liên quan đến tôi."
Tôi sững người một lát, rồi nở nụ cười với cô ấy.
"Cảm ơn cậu!"
Đêm đó, chúng tôi thực hiện kế hoạch, cô ấy lén lấy thẻ ra vào đưa cho tôi.
Ngay khi tôi sắp bước ra khỏi cửa lớn, cô ấy đột nhiên hét lớn với tôi.
"Lê Thanh, chuyện trước kia là tôi nói sai rồi, tôi xin lỗi cậu!"
"Cậu nhất định phải sống sót, Thiệu Tầm Hàm cũng hy vọng cậu sống sót!"
Tôi khựng lại, xoay người nở một nụ cười quyết thắng với cô ấy.
Khu trú ẩn dưới lòng đất thông trực tiếp với nội bộ căn cứ, nhiều lối đi và căn phòng đã bị phong tỏa.
Tiếng gầm gừ của zombie thấp thoáng vang lên.
Những nơi chưa bị phong tỏa tạo thành một lối đi thẳng tắp, tôi men theo con đường đó đi, rất nhanh đã nhìn thấy một cánh cửa sắt dày cộm.
Cửa mở ra, các bác sĩ và giáo sư đều ở bên trong.
"Sao em lại chạy ra đây? Sức khỏe thế nào rồi?"
Trong phòng không thấy Tiêu Vi Nguyệt và Tư Ẩn.
"Họ đi thực hiện nhiệm vụ rồi."
Tôi nhìn lên màn hình lớn ở trung tâm tường phòng, đó là hình ảnh của một tiểu đội đặc nhiệm.
"Mang theo m/áu của em, đi tiêu diệt mẫu sào."
Đó là một hang động ngầm rất lớn, xung quanh bao phủ bởi chất lỏng đen ngòm nhớp nháp, những thứ đó quấn lấy vách đ/á như những dây leo.
Thỉnh thoảng lại có những sinh vật đen dị dạng lao về phía tiểu đội, nhưng nhanh chóng bị đạn tiêu diệt.
Tiêu Vi Nguyệt chỉ huy bên ngoài hang, Tư Ẩn đi ở giữa đội hình, trước sau đều có đặc nhiệm bảo vệ.
Cho đến khi chui qua một lỗ hổng nhỏ, cảnh tượng trước mắt khiến lòng tất cả mọi người chấn động.
Một khối th!t đen tím hình trái tim khổng lồ bám rễ dưới lòng đất, cao tới mười mét, đang đ/ập một cách có quy luật.
Đó chính là mẫu sào.
Như thể nhận ra sự hiện diện của họ, xung quanh mẫu sào đột nhiên tiết ra một lượng lớn chất lỏng đen.
Những chất lỏng đó hóa thành từng con quái vật dị dạng lao về phía họ.
"N/ổ sú/ng!"
Vô số sinh vật đen ngã xuống trong mưa đạn, nhưng những con đứng dậy lại càng nhiều hơn.
Trong khoảnh khắc sinh tử này, Tư Ẩn như đã có kinh nghiệm, cậu ấy vượt qua một nửa đám quái vật, chạy về phía mẫu sào.
Các đồng đội phản ứng rất nhanh, lập tức yểm hộ cậu ấy.
Nhưng một con zombie quái dị vẫn bám ch/ặt lấy chân cậu ấy, x/é toạc lớp vải và cắn mạnh xuống.
Đầu óc tôi lập tức vang lên những tiếng ù ù.
Tư Ẩn hất văng con quái vật đó ra, tiến đến trước mẫu sào, rút d/ao găm đ/âm thẳng vào trái tim khổng lồ kia.
Điều đáng kinh ngạc là trái tim đó vậy mà bị hòa tan một phần.
Cậu ấy cũng đã bôi m/áu của tôi lên d/ao găm.
Rõ ràng, m/áu của tôi rất có tác dụng với mẫu sào.
"Mọi người đi trước đi, không cần lo cho tôi nữa!"
Tư Ẩn đột nhiên hét lớn với những người phía sau.
Ai nấy đều sững sờ.
Cậu ấy rạ/ch một vết lớn trên mẫu sào rồi bước thẳng vào trong.
Khe nứt đó từ từ khép lại, kéo theo bóng dáng cậu ấy cũng biến mất hoàn toàn.
"Lê Thanh, chúng tôi đã hứa với Tư Ẩn và Tiêu Vi Nguyệt là phải bảo vệ tốt cho em!"
"Tôi hiểu, nhưng tôi phải qua đó!"
Tư Ẩn đã bị nhiễm b/ệnh, mà số m/áu hiện có chỉ đủ để tiêu diệt mẫu sào chứ không đủ để c/ứu cậu ấy.
Giáo sư Hoa cuối cùng cũng không lay chuyển được tôi, đành đồng ý cho tôi đi.
Mẫu sào không cách căn cứ quá xa, chỉ mười phút lái xe là tới.
Khi đến nơi, tiểu đội vừa lúc rút lui từ bên trong ra.
Nhưng Tư Ẩn không ra.
Tiêu Vi Nguyệt nhìn thấy tôi, không kịp trách móc, vội kéo tôi đến trước bộ đàm.
"Tư Ẩn đã vào trong mẫu sào rồi, nhưng bộ đàm vẫn còn liên lạc được."
Tôi hét vào đầu dây bên kia.
"Tư Ẩn, Tư Ẩn cậu có nghe thấy tiếng tôi không? Là tôi, Lê Thanh."
Sau một hồi tiếng rè rè, giọng cậu ấy thực sự truyền tới.
"Tôi đã dặn họ phải trông chừng cậu cơ mà..."
Giọng cậu ấy đầy vẻ bất lực.
Nhưng tôi không biết tại sao khóe mắt lại đỏ hoe.
"Cậu đang ở đâu? Tình hình thế nào rồi?"
"Không ổn lắm, tôi đang tìm lõi trong cơ thể mẫu sào... đã bị nhiễm b/ệnh rồi."
"Cho nên, cậu không cần đến c/ứu tôi nữa đâu."
Tôi vô thức nắm ch/ặt bộ đàm.
"Vậy thì dùng m/áu của tôi đi, trên người cậu mang theo nhiều như vậy, nhất định có thể chữa khỏi cho cậu...!"
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 13
Chương 14
Chương 11
Chương 9
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook