Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Xe ngựa mệt mỏi, nhưng lòng lại tràn đầy.
Khi về đến phủ Trạng nguyên, trời đã chập choạng tối.
Lão quản gia đã đợi sẵn ngoài cửa, trong phủ đèn đuốc sáng trưng, cơm canh thơm nức.
Sau bữa tối, ta và huynh ấy ngồi sóng vai nơi hành lang ngắm sao.
Gió đêm mùa hè mang theo hương hoa, lướt qua gò má, dịu dàng như ánh mắt của huynh ấy.
"Thanh Ngọc." Huynh ấy chợt lên tiếng.
"Hửm?"
"Còn nhớ ngày ta đỗ Trạng nguyên không?"
"Nhớ chứ," ta tựa vào vai huynh hồi tưởng, "cả làng khua chiêng gõ trống, ta đi bộ mà cũng thấy như bay."
Huynh ấy cười khẽ.
"Ngày đó ta cưỡi ngựa diễu phố, các tiểu thư khuê các khắp thành đều chen chúc bên đường."
"Họ ném hoa ném quả về phía ta, túi thơm khăn tay rơi đầy đất."
Ta quay đầu nhìn huynh: "Vậy chẳng phải huynh bị ném đến thê thảm sao?"
"Phải." Huynh ấy gật đầu, ánh mắt dưới ánh trăng đặc biệt sâu thẳm.
"Thế nhưng giữa phố phường ồn ào, giữa muôn vàn gấm vóc lụa là, trong đầu ta--"
Huynh ấy ngập ngừng, quay mặt nhìn chằm chằm vào ta.
"Lại chỉ nghĩ đến cô nhóc ngốc nghếch ở nhà."
"Nghĩ xem nàng nhận được thư của ta, là sẽ khóc hay sẽ cười."
"Nghĩ xem nàng có chịu đến không, đến rồi liệu có trách ta lừa nàng không."
Ta ngẩn người.
Sống mũi bỗng thấy cay cay.
"Vậy ra lúc đó huynh đã..."
"Lúc đó đã lên kế hoạch xong xuôi rồi." Huynh ấy nắm ch/ặt tay ta, mười ngón đan xen.
"Từ lúc đặt bút viết bức thư đó, người ta muốn không phải là một muội muội."
"Người ta muốn, là người có thể cùng ta sánh vai ngắm hết hoa trường an."
"Mà người đó, chỉ có thể là muội."
Gió đêm dịu dàng, dải ngân hà lấp lánh.
Ta tựa vào lòng huynh, nghe nhịp tim của cả hai dần hòa làm một.
Hóa ra có những duyên phận, ngay từ năm ấy khi huynh đề tên bảng vàng, đã sớm được viết vào định mệnh.
Chẳng phải trời ban, mà là huynh cố chấp cầu lấy.
Còn ta, thật may mắn khi huynh đã cầu, và ta cũng đã đến.
Đời người còn dài, bánh đường đủ ăn.
Phúc báo... cũng vừa vặn đủ đầy.
(Hết)
Chương 21
Chương 10
Chương 7
Chương 8
Chương 12
Chương 9
Chương 8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook