Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Hoa mới sẽ nở
- Chương 4
Y đưa bát th/uốc cho Thanh Đại, rồi quay sang nhìn ta:
“Uống hết đi.”
Ta đ/au đến mức không còn sức lực để đối đáp với bọn họ, chỉ có thể nhận lấy bát th/uốc mà uống cạn.
Khi vị đắng lan tỏa trên đầu lưỡi, ta nghe thấy Triệu Thừa Giác đứng bên ngoài bức rèm khẽ nói:
“Yên nhi, đợi nàng khỏe hơn, ta sẽ đưa nàng đi ngắm hoa đào trong cung.”
Tay ta cầm bát th/uốc khựng lại.
Hoa đào trong cung, vốn là thứ chàng thích đưa ta đi ngắm nhất thuở thiếu thời.
Thế nhưng lúc này ta mới hạ nhát d/ao đầu tiên, huyết khí trên mặt còn chưa tan, vậy mà thứ chàng nghĩ đến vẫn là hoa đào ngày cũ.
Cố Hoài Chu đứng cạnh sập, bỗng nhiên đưa cho ta một miếng gừng đường rất nhỏ.
“Ngậm lấy đi.”
Tiếng của Triệu Thừa Giác lập tức im bặt.
Ta cúi đầu nhìn miếng gừng đường đó.
Trông khó coi hơn mứt quả trong cung nhiều.
Màu vàng sẫm, hình th/ù cũng chẳng tròn trịa.
Ta cho vào miệng.
Vị ngọt cay nồng dần dần lấn át vị đắng của th/uốc.
Tin tức Hoàng hậu chọn Liễu Văn Sương cho Tam hoàng tử lan truyền ngay trước khi ta hạ nhát d/ao thứ hai.
Trong cung tuy chưa hạ chỉ chính thức, nhưng kinh thành đã râm ran bàn tán.
Liễu Thái phó là bậc thanh quý, môn sinh đầy triều, Liễu Văn Sương lại có tài danh, dung mạo cũng xuất chúng, đứng cạnh Tam hoàng tử quả thực là một đôi trai tài gái sắc được người người ca tụng.
Khi Thanh Đại thay th/uốc cho ta, mấy lần muốn nói lại thôi.
Ta nhìn nàng:
“Muốn nói gì thì cứ nói.”
Nàng nhỏ giọng bảo:
“Cô nương, Liễu tiểu thư hôm nay đã gửi thiếp, muốn tới thăm người.”
Ta rũ mắt nhìn lòng bàn tay.
Sau nhát d/ao đầu tiên, má phải của ta bị quấn băng trắng, đến cả nói chuyện cũng làm vết thương đ/au nhói.
Lúc này Liễu Văn Sương tới thăm b/ệnh, e là cũng chẳng đơn thuần là thăm b/ệnh.
Mẫu thân vốn muốn từ chối giúp ta.
Ta lại nói:
“Để nàng ấy vào đi.”
Khi Liễu Văn Sương tới, nàng mặc một bộ váy màu trăng sáng, trên tóc chỉ cài một chiếc trâm ngọc lan.
Nàng sinh ra đã thanh tao, không phải vẻ đẹp sắc sảo bức người, mà giống như một cuốn sách sạch sẽ, vừa mở ra đã thoang thoảng mùi mực thơm.
Sau khi vào phòng, ánh mắt nàng dừng trên mặt ta một thoáng, rất nhanh đã dời đi, lễ độ chu toàn.
“Thẩm cô nương.”
Ta mời nàng ngồi.
Nàng mang theo dược liệu trong cung, nói là Hoàng hậu nương nương ban thưởng, lại ôn tồn hỏi han vết thương của ta ra sao.
Nếu chỉ có vậy thì cũng chẳng bắt bẻ được gì.
Nhưng trước khi đi, nàng bỗng nhìn về phía chiếc hộp gấm bên giường ta.
Đó là mứt quả Triệu Thừa Giác gửi đến hôm qua.
Ta chẳng hề động đến một viên.
Liễu Văn Sương khẽ nói:
“Hôm qua khi Điện hạ vào cung, còn nhắc tới Thẩm cô nương với Hoàng hậu nương nương, nói rằng cô nương từ nhỏ sợ đắng nhất.”
Ta mỉm cười.
“Thật ngại quá, không ngờ Điện hạ vẫn còn nhớ.”
Liễu Văn Sương nhìn ta, ánh mắt dịu dàng, lời nói lại nhẹ nhàng rơi xuống:
“Điện hạ là người nặng tình cũ.”
“Thẩm cô nương từng c/ứu Điện hạ, chàng đương nhiên sẽ ghi nhớ cả đời.”
Ta đã hiểu.
Ơn c/ứu mạng, tình nghĩa ngày xưa.
Chàng sẽ nhớ.
Nhưng cũng chỉ nhớ mà thôi.
Thanh Đại tức đến mức mặt đỏ bừng.
Ta lại chẳng hề tức gi/ận, chỉ hỏi nàng:
“Liễu tiểu thư có sợ không?”
Liễu Văn Sương hơi khựng lại.
“Sợ điều gì?”
“Sợ phải gả cho một người nặng tình cũ.”
Nụ cười trên mặt nàng nhạt đi đôi chút.
Ta nhìn nàng, cách lớp băng trắng, giọng nói có chút khàn:
“Nếu sau này Điện hạ đối xử với nàng rất tốt, nhưng người ngoài luôn miệng nói rằng, chàng chỉ vì nhớ đến ân tình của kẻ khác mà mới đối xử rộng lượng như vậy, nàng sẽ không thấy khó chịu sao?”
Liễu Văn Sương không đáp.
Nàng ngồi đó, sống lưng vẫn thẳng tắp.
Qua một hồi lâu, nàng khẽ nói:
“Thẩm cô nương, nữ tử cả đời có được vị trí chính thê đã không dễ dàng gì. Điện hạ n/ợ nàng, sau này đương nhiên cũng sẽ chiếu cố Thẩm gia.”
“Ta và nàng, vốn không cần phải thành kẻ th/ù.”
Ta bỗng cảm thấy nàng cũng thật đáng thương.
Nàng sắp gả cho Tam hoàng tử, rõ ràng phải là chuyện tốt khiến cả kinh thành ngưỡng m/ộ, vậy mà cũng phải đến chỗ ta để x/ác nhận xem mình có thắng hay không.
Ta nói:
“Liễu tiểu thư yên tâm.”
“Ta không cần sự chiếu cố của Điện hạ.”
Liễu Văn Sương ngước mắt nhìn ta.
Ta tiếp tục nói:
“Nếu nàng có thể khiến chàng không gửi mứt quả đến Thẩm gia nữa, ta còn phải cảm ơn nàng.”
Nàng sững người.
Thanh Đại ở bên cạnh suýt chút nữa bật cười thành tiếng.
Sau khi Liễu Văn Sương đi, Cố Hoài Chu từ bên ngoài bước vào.
Y hẳn đã nghe thấy câu cuối cùng, đáy mắt thoáng hiện một tia cười rất nhạt.
Ta hỏi:
“Cố y quan cười cái gì?”
Y đặt hòm th/uốc xuống.
“Mứt quả quả thực không nên ăn.”
Ta không nhịn được cũng mỉm cười.
Trên mặt đ/au đến mức lập tức phải dừng lại.
Cố Hoài Chu bước tới, kiểm tra sắc m/áu dưới lớp băng trắng cho ta.
“Gi/ận rồi sao?”
“Không có.”
Y liếc nhìn ta.
“Mạch nói thật đấy.”
Ta không muốn để ý tới y.
Y lại bỗng nhiên nói:
“Nhát d/ao thứ hai sẽ đ/au hơn nhát thứ nhất.”
Ta nhắm mắt lại.
“Cố Hoài Chu, ngươi không thể nói gì đó dễ nghe hơn sao?”
Y im lặng một hồi.
“Con gái nhà Liễu Thái phó, không hại được nàng đâu.”
Ta mở mắt ra.
Y cúi đầu điều chế th/uốc cho ta, giọng rất bình thản:
“Nàng ấy chỉ đang sợ thôi.”
“Sợ rằng khi gả tới đó, trong lòng Điện hạ vẫn còn bóng hình của nàng.”
Ta không ngờ y lại nói ra điều này.
“Vậy ngươi thấy có không?”
Chày giã th/uốc trong tay Cố Hoài Chu khựng lại.
“Có.”
Tim ta nhói lên một chút.
Y ngước mắt nhìn ta.
“Chỉ là cái bóng thôi.”
“Đèn đổi chỗ, thì cũng nhạt đi thôi.”
Ta sững người.
Y cúi đầu tiếp tục điều chế th/uốc, vành tai không biết vì sao lại đỏ lên một chút.
“Nàng bây giờ nên nghĩ xem, nhát d/ao thứ hai phải chịu đựng thế nào đi.”
Lời nói nghe thật cứng nhắc.
Nhưng ta đã hiểu.
Ta không phải là người trong lòng Triệu Thừa Giác.
Chỉ là một cái bóng bị ánh sáng kéo dài trong giấc mộng cũ của chàng mà thôi.
Cái bóng dù có dài đến đâu, cũng chẳng thể ôm lấy một con người.
Nhát d/ao thứ hai quả nhiên đ/au hơn.
Khi phần th!t sâu trong vết s/ẹo cũ bị khều ra lần nữa, ta đ/au đến mức toàn thân r/un r/ẩy, trước mắt tối sầm từng đợt.
Chương 21
Chương 10
Chương 7
Chương 8
Chương 12
Chương 9
Chương 8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook