Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Sự thật này lại giáng thêm một đò/n chí mạng nữa cho Hứa Hồi, anh ta trợn tròn mắt nhìn tôi, rồi từ từ ngã ngồi xuống đất, dường như không còn chút sức lực nào để đứng dậy nữa.
"Không thể nào, bố mẹ anh yêu quý em nhất mà, sao có thể..."
"Họ yêu quý tôi, hay là yêu quý tiền của nhà họ Hứa, anh rõ hơn ai hết. Nếu không tin, anh có thể về hỏi họ, nhưng bằng chứng liên quan nhà tôi đã thu thập đầy đủ rồi, dù họ có không thừa nhận thì vài ngày nữa các người cũng sẽ nhận được trát hầu tòa thôi."
Bị lời nói của tôi đ/âm xuyên qua, Hứa Hồi không còn cố gắng biện bạch nữa, chỉ tựa vào chân ghế dài, đ/au đớn nhắm mắt lại.
Thấy anh ta như vậy, tôi cũng không nói gì thêm, quay đầu cùng Lâm Trì rời khỏi nơi thị phi này.
Vụ án nhà họ Hứa b/ắt c/óc tôi bất thành được đưa ra xét xử sau đó một tháng.
Tuy thời gian đã trôi qua lâu, nhưng vì bằng chứng x/ác thực, lại có nhân chứng tại hiện trường, nên họ không còn đường nào để chối cãi.
Cuối cùng, dì Lưu nhận hết mọi tội lỗi về mình và bị kết án ba năm tù.
Tôi đã gặp bà ta một lần tại tòa.
Những năm tháng lao đ/ao đã khiến bà ta già đi trông thấy, mới ngoài năm mươi mà tóc đã bạc gần hết, da dẻ toàn thân mất nước nghiêm trọng, nhăn nheo như vỏ cây khô.
Không chỉ vậy, chân bà ta còn hơi khập khiễng.
Mẹ tôi bảo, đó là vết thương để lại sau một lần đá/nh nhau với Lương Y Y.
Khoảnh khắc ánh mắt chúng tôi chạm nhau, tôi nhìn thấy sự tuyệt vọng và mệt mỏi trong mắt bà ta.
Cái thần thái đó tôi rất quen thuộc, kiếp trước khi bị họ liên thủ hànhz hạz, tôi thường xuyên lộ ra vẻ mặt như vậy.
Sau khi rời khỏi tòa án, Hứa Hồi gọi gi/ật tôi lại giữa đám đông.
Bố mẹ tôi cảnh giác chắn tôi ra sau lưng.
Tôi vỗ vỗ tay họ ý bảo không cần lo lắng, rồi tiến lên vài bước đứng trước mặt anh ta.
"Xin lỗi, Loan Loan, anh không hề biết những chuyện này."
Hứa Hồi không dám nhìn thẳng vào mắt tôi, chỉ cúi đầu vặn vẹo vạt áo bằng những ngón tay.
Tôi lắc đầu muốn nói không sao, nhưng lại phát hiện bản thân thế nào cũng không thốt nên lời.
Tôi không thể thay bản thân hồi nhỏ và bản thân kiếp trước để hào phóng nói lời tha thứ.
Những vết thương và nỗi đ/au đó tồn tại thực sự trong ký ức của tôi.
Cho dù giờ đây mọi chuyện đã qua, tôi không còn vì quá khứ mà đ/au lòng nữa, nhưng s/ẹo vẫn là s/ẹo, dù vết thương có lành lặn đến đâu, nó vẫn luôn ở đó.
Thời gian có thể chữa lành nhiều thứ, nhưng nó không phải là vạn năng.
Ví dụ như bây giờ.
Là người chiến thắng trong "cuộc chiến", tôi lẽ ra nên vỗ vai anh ta một cách độ lượng, ban phát sự tha thứ một cách cao thượng.
Nhưng tôi không làm được.
Tôi chỉ có thể cười lạnh một tiếng, rồi nhìn Hứa Hồi đang x/ấu hổ, đáp lời bằng giọng lạnh lùng.
"Nếu anh thực sự cảm thấy hối lỗi dù chỉ một chút, thì cả đời này đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi nữa."
Động tác của anh ta khựng lại, đôi vai g/ầy gò cũng run lên bần bật.
Một hồi lâu sau, Hứa Hồi kìm nén cảm xúc, hít sâu một hơi, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt tôi.
Đôi môi anh ta mấp máy, bàn tay đưa lên rồi hạ xuống mấy lần, cuối cùng nhẹ nhàng gật đầu.
"Được."
Sau đó, tôi không còn quan tâm đến tin tức về nhà họ Hứa hay Hứa Hồi nữa.
Chỉ thỉnh thoảng vẫn nghe được vài chuyện liên quan từ hàng xóm và những câu chuyện phiếm của bố mẹ.
Việc kinh doanh của nhà họ Hứa sau khi dì Lưu vào tù càng trở nên tồi tệ hơn.
Để duy trì gia nghiệp, họ b/án nhà b/án xe, nhưng cuối cùng vẫn công dã tràng.
Cuối cùng, nhà họ Hứa tuyên bố phá sản, Hứa Hồi sau khi tốt nghiệp đại học đã phải gánh khoản n/ợ hàng triệu tệ.
Tôi không biết anh ta định làm gì, nhưng anh ta quả thực đã giữ đúng lời hứa không đến làm phiền tôi nữa.
Một ngày nọ, tôi đang thu dọn đồ đạc ở nhà thì Lâm Trì gọi điện đến.
Tôi vừa bắt máy, giọng của cô bạn thân Lâm Thiển đã chen vào.
"Trời ơi, đoán xem tớ gặp ai này?"
"Chẳng phải cậu đi du lịch Hải Thành với em trai à, gặp ai được chứ? Ngôi sao à?"
"Không, là Hứa Hồi."
Nghe thấy câu này, tôi không khỏi nhíu mày.
"Loan Loan, cậu không biết đâu. Hứa Hồi giờ thảm hại lắm, đang đi hát dạo ở quán bar ki/ếm tiền, nghe người ta nói hình như trước đó anh ta còn cặp kè với mấy đại gia, nhưng chẳng bao lâu sau đã bị đ/á. Cậu có muốn tớ chụp ảnh cho..."
Chưa đợi Lâm Thiển nói xong, giọng nói ở đầu dây bên kia đã dần xa xăm.
Thay vào đó là giọng nói trầm thấp của Lâm Trì.
"Xin lỗi chị Loan, chị em cứ cái tính như vậy đấy ạ."
"Không sao, coi như đây cũng là tin tốt."
Tôi thở dài, lắc đầu không muốn nghĩ đến chuyện này nữa.
"Chị không bận tâm là tốt rồi, nếu lần sau anh ta còn làm phiền chị, nhớ gọi em giúp bất cứ lúc nào, em luôn ở đây."
"Được, làm phiền em rồi."
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, sau đó, những tạp âm ồn ào dần biến mất.
Nghe có vẻ như chủ nhân chiếc điện thoại đã rời khỏi nơi ồn ào nào đó, bước ra phố hòa mình vào màn đêm.
"Không phiền đâu. Chị Loan, chuyện của chị, bất kể là gì cũng không bao giờ là phiền cả."
Tôi hiểu ẩn ý của em ấy, lúng túng ho khan một tiếng.
Đúng lúc mẹ tôi bê đĩa vào phòng, tôi nhân cơ hội vội vã cúp điện thoại.
"Loan Loan à, con có nhớ mẹ từng cầu cho con một lá bùa hộ mệnh ở Ngũ Đài Sơn năm con tám tuổi không? Ở đâu rồi nhỉ? Người ta bảo, mười lăm năm sau phải đi trả lễ đấy."
"Ồ, con nhớ ạ."
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 17
Bình luận
Bình luận Facebook