Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ta xử lý xong vết thương, đầu ngón tay vẫn còn r/un r/ẩy.
"Đại nhân, người nói xem sao chúng biết chúng ta ở đó?"
Ánh đèn chao đảo.
Thẩm Nghiên nhìn ta, sắc mặt hơi trầm xuống.
"Trong phủ nha..."
Tim ta thắt lại: "Có nội gián."
Y gật đầu.
"Có lẽ do ngươi thường xuyên lật lại hồ sơ vụ án cũ, gây chú ý. Thế nên chúng đã biết Lâm Vãn còn sống, muốn nhổ cỏ tận gốc."
Là ta đã đá/nh rắn động cỏ.
Giọng ta khàn đặc: "Nếu không phải tại ta vội vàng đi tra..."
"Không trách ngươi."
Thẩm Nghiên vỗ vỗ vai ta.
"Dù ngươi không tra, chúng cũng sẽ tìm mọi cách để lấy được cuốn sổ sách này, thủ tiêu chứng cứ."
Y lật mở cuốn sổ sách, nhìn từ đầu đến cuối một lượt.
Sắc mặt lại càng thêm ngưng trọng.
"Quả nhiên giống như ta nghĩ. Thuế muối, mỏ sắt, quá nửa lợi lộc đều chui vào túi Chu Sùng. Phụ thân ngươi năm đó chính vì nắm thóp được chuyện này, mới rước lấy tai họa sát thân."
Ta hai tay bóp ch/ặt lòng bàn tay: "Vậy giờ có thể trị tội hắn không?"
Thẩm Nghiên khép sổ sách lại, lắc đầu.
"Ta chỉ là một tri phủ nhỏ bé, làm sao lay chuyển được Hộ bộ Thị lang?"
Lòng ta chùng xuống.
Chứng cứ phụ thân liều ch*t để lại, lẽ nào cứ thế mà bỏ đi sao?
Lẽ nào cứ mặc cho kẻ á/c tiêu d/ao ngoài vòng pháp luật?
"Nhưng ta có một người bạn đồng môn."
Thẩm Nghiên nhìn ta, ánh mắt thoáng qua một tia quyết đoán.
"Hắn hiện đang làm Ngự sử tại Đô sát viện, chỉ cần đưa cuốn sổ sách này cho hắn, sẽ có cơ hội đàn hặc Chu Sùng."
"Vị đại nhân này... có đáng tin không?"
"Đáng tin."
Thẩm Nghiên gật đầu, giọng điệu kiên định.
"Chu Sùng những năm này tham ô quân lương, tư túi thuế muối, hại binh sĩ biên cương không có lương ăn, bách tính phải b/án con b/án cái. Trước khi ta điều tới đây, đã cùng hắn bí mật thu thập tội chứng của hắn, chỉ tiếc là bè đảng của hắn quá đông..."
Ánh mắt y rơi trên tay ta.
"Giờ có chứng cứ rồi, nhưng tai mắt của Chu Sùng rải khắp nơi, trên đường tới kinh thành chắc chắn sẽ có kẻ chặn đường cư/ớp đoạt, không hề đơn giản."
Lời vừa dứt, trong phòng tĩnh lặng đến đ/áng s/ợ.
"Ta đi đưa."
"Không được." Thẩm Nghiên nhíu ch/ặt mày, "Đường tới kinh thành xa xôi nghìn dặm, quá mức hiểm trở."
Ta nhìn vết thương đang rỉ m/áu của y, vội nói: "Nhưng bọn chúng đã nhắm vào chúng ta, hơn nữa ngài còn bị thương!"
Thẩm Nghiên lắc đầu: "Chính vì vậy, chúng ta mới phải chia làm hai đường. Ta mang sổ sách giả đi quan đạo, ngươi đi đường nhỏ."
Ta tái mặt, liên tục lắc đầu: "Không được, nhỡ đâu..."
"Nghe ta."
Thẩm Nghiên ngắt lời, lấy từ trong ngựk ra một phong thư.
"Đi tìm Tả Ngự sử Đô sát viện Vương Tiến. Đây là thư tay của ta, hắn thấy sẽ hiểu."
"Việc không thể chậm trễ, chúng ta xuất phát ngay."
Trên phong thư vẫn còn hơi ấm của y.
Y đã sớm chuẩn bị xong rồi.
Ta nắm ch/ặt lấy, khớp ngón tay trắng bệch, cuối cùng gật đầu.
Thẩm Nghiên buông tay, xoay người muốn đi.
"Thẩm Nghiên!"
Lòng ta hoảng lo/ạn, vươn tay níu lấy vạt áo y.
Y dừng lại, ngoái đầu nhìn ta.
Ta há miệng, muốn bảo y nhất định phải bảo toàn tính mạng, lại muốn nói không cần vì ta mà dấn thân vào hiểm nguy.
Nhưng lời đến bên môi, chỉ thốt ra được hai chữ:
"Cẩn thận."
Thẩm Nghiên nhìn ta, bỗng mỉm cười.
Y giơ tay, vén lọn tóc mai của ta ra sau tai.
"Ngươi cũng vậy."
Nói xong, y xoay người, nhanh chóng biến mất trong màn đêm.
Ta không dám trì hoãn, đêm đó liền rời thành.
Ngày đêm chạy gấp, đến nỗi mặt trong đùi cũng trầy da rướm m/áu cũng chẳng màng tới.
Dọc đường bình yên vô sự.
Thẩm Nghiên đoán đúng rồi.
Đám người kia, chắc chắn đang mai phục trên quan đạo.
Cũng không biết... Thẩm Nghiên thế nào rồi?
Ta cắn ch/ặt răng, càng liều mạng thúc ngựa.
Mười ngày sau, cuối cùng cũng đến kinh thành.
Ta không kịp rửa mặt chải đầu, chạy thẳng tới Đô sát viện.
Đưa thư xong, chưa đầy nửa khắc, đã có thân tín vội vàng dẫn ta vào hậu đường.
Trong đường đ/ốt hương đàn.
Vương Tiến xem thư xong, lại lật cuốn sổ sách, sắc mặt thay đổi liên hồi, cuối cùng đ/ập mạnh xuống bàn.
"Thẩm Nghiên giỏi lắm, cuối cùng cũng tìm được rồi!"
Hắn nhìn ta: "Việc này hệ trọng, ta cần diện thánh."
Ta bước lên một bước, vội vàng hỏi: "Cần bao lâu?"
"Nhanh nhất là ba ngày."
"Xin đại nhân nhanh chóng giúp cho." Giọng ta r/un r/ẩy, "Thẩm đại nhân đang kéo chân bọn chúng, chậm trễ thêm một khắc là thêm một phần nguy hiểm."
Vương Tiến cất sổ sách, gật đầu: "Yên tâm, ta hiểu. Ngươi đi khách điếm đợi tin, chớ có lộ diện."
Ta ở trong khách điếm, mỗi giây mỗi phút trôi qua đều như dài cả năm.
Trời ngoài cửa sổ tối rồi lại sáng, sáng rồi lại tối.
Cho đến chiều tối ngày thứ ba, Vương Tiến cuối cùng cũng đến.
Hắn bước nhanh vào, trên mặt không giấu nổi sự phấn chấn:
"Thành rồi! Chu Sùng đã bị cách chức hạ ngục, vụ án muối sắt ngày mai sẽ xét xử lại!"
Th/ần ki/nh căng thẳng suốt mấy ngày nay bỗng chốc buông lỏng.
"Tốt quá rồi... Thẩm đại nhân ngài ấy..."
"Còn Thẩm Nghiên..."
Ta nhìn sắc mặt trầm xuống của hắn, hơi thở nghẹn lại.
"Thẩm đại nhân bị sao vậy?"
Vương Tiến tránh ánh mắt ta, thở dài:
"Mật thư vừa nhận được, Thẩm Nghiên gặp mai phục ở Thanh Châu, rơi xuống vực..."
Trong đầu ta "oành" một tiếng, đôi chân bủn rủn, suýt nữa ngã ngồi xuống đất.
"Người đang ở đâu?"
Giọng ta r/un r/ẩy đến không thành tiếng.
Vương Tiến gi/ật mình, ngẩn người ra một lúc mới giải thích: "Người của ta tìm thấy hắn trên quan đạo, đã khiêng về phủ chạy chữa rồi, ơ này! Ngươi..."
Hắn chưa nói hết câu, ta đã cắm đầu chạy ra ngoài.
Nhưng vừa bước qua cửa phòng liền khựng lại.
Chương 9
Chương 9
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Chương 11
Chương 27
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook