Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Hầu phủ giờ đây chẳng còn việc gì, ta và mẫu thân con đều rảnh rỗi, con rể à, con phải cố gắng lên, sinh cho chúng ta một đứa cháu ngoại để bế bồng.”
“Ừm…”
Đây chính là vị phụ thân Hầu gia không đáng tin cậy của ta, Hoàng thượng không thích ông quả nhiên là có lý do.
“Khụ khụ.” Ta hắng giọng.
Phụ thân cười tít mắt: “A Hoàn con nhìn xem, con rể còn hiểu chuyện hơn con.”
Chẳng hiểu sao, ta cảm thấy Hoắc Trấn sau lớp mặt nạ đang nín cười. Nếu không phải sợ dọa mẫu thân, ta thật muốn xông tới gỡ mặt nạ của chàng ra, xem cho tường tận.
Yến tiệc lại mặt có hai bàn là huynh đệ Dung Bang của ta.
Ta đã dặn dò trước với Hoắc Trấn, chàng vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường ngày, còn hỏi sao tiệc cưới không mời họ.
Ta bảo tiệc cưới của Đại tướng quân toàn những hoàng thân quốc thích và trọng thần triều đình, người giang hồ như chúng ta không tiện tham dự.
Hoắc Trấn giả vờ như không nghe ra lời mỉa mai của ta, nhàn nhạt nói: “Là ta suy xét không chu toàn.”
Chu toàn hay không ai mà để ý, hai ngàn lượng bạc mới là chuyện chính.
Biết trong bang đã có kinh phí, huynh đệ ai nấy đều phấn chấn, năm vị đà chủ Đông, Tây, Nam, Bắc và Hoàng thành đều tới kính rư/ợu.
Trong đó, đà chủ Tây Thành từng cùng ta đ/á văng cánh cửa điêu khắc của hồ số một Thiên tự.
Nhưng lúc này, gã hoàn toàn không còn cái khí phách đ/á cửa nữa, nâng chén rư/ợu, cung kính đứng cùng mấy vị huynh đệ khác, đồng thanh nói: “Huynh đệ chúng ta kính bang chủ và phu quân của bang chủ, chúc hai vị bách niên giai lão, sớm sinh quý tử.”
Phụ thân có chút khẩn trương, thì thầm với mẫu thân: “Đám trẻ này không hiểu chuyện, chẳng gọi lấy một tiếng tướng quân.”
Mẫu thân lườm ông một cái: “Thế này mới thấy A Hoàn khác với những cô nương khác chứ.”
Kẻ dám cưới ta, tất nhiên cũng chẳng phải người thường.
Hoắc Trấn không hề bận tâm việc mình là “phu quân của bang chủ”, ngược lại còn nói: “Huynh đệ của A Hoàn cũng là huynh đệ của ta, ta có chuẩn bị chút quà ra mắt cho mọi người.”
Tùy tùng dâng lên một chiếc hộp gỗ.
Nhưng không đưa cho Hoắc Trấn, mà đưa cho ta.
Ta tò mò mở ra, sững sờ phát hiện trong hộp lại là một tờ khế đất.
“Ta đã m/ua lại một tòa trạch viện ở phố Hưng Thịnh, làm nơi nghị sự cho Dung Bang.”
Ta vui mừng nhìn chàng, ánh mắt tên này quả nhiên lộ ra chút đắc ý nhỏ nhoi.
Dung Bang vốn không có trụ sở cố định, cứ tìm đại một bãi đất trống ngoài phố để bàn việc, quả thực rất bất tiện. Hoắc Trấn đây đúng là đưa than trong ngày tuyết rơi.
Đang định đại diện huynh đệ cảm ơn, Hoắc Trấn lại nói: “Còn có hai mươi con tuấn mã, năm trăm cân lương thực, lát nữa sẽ cùng chuyển tới phố Hưng Thịnh.”
Chưa đợi ta lên tiếng, năm vị đà chủ đã không kìm được, kẻ tung người hứng ca tụng Hoắc Trấn.
Nào là nghĩa bạc vân thiên.
Nào là thâm minh đại nghĩa.
Nào là hiệp cốt hào khí.
Nào là cái thế anh hùng.
Thậm chí còn có kẻ khen chàng khí vũ hiên ngang. Đúng vậy, chính là gã đà chủ Tây Thành từng nhìn thấy thân thể chàng.
Hoắc Trấn vui vẻ đón nhận những lời ca tụng đó, rồi nhàn nhạt nói: “Việc của A Hoàn chính là việc của ta, tất cả đều là vì A Hoàn.”
Lời này nghe xong khiến tim ta như muốn tan chảy.
Ta dùng chút lý trí còn sót lại suy nghĩ, tên này ân cần quá mức, liệu có phải là có mưu đồ gì không?
Lúc này mẫu thân ở bên cạnh đầm đìa nước mắt: “Con rể ta quá tuấn tú, A Hoàn nhà ta thật có phúc, cuối cùng ta cũng yên tâm rồi.”
Thôi xong, chút lý trí cuối cùng của ta cũng bị bà làm cho bay sạch.
Nhìn lại Hoắc Trấn, càng lúc càng thấy đáng yêu.
Trở thành tướng quân phu nhân, việc xã giao cũng nhiều lên.
Ngay cả phủ Thái tử, nơi trước đây chẳng thèm nhìn đến Hầu phủ chúng ta, cũng mời chúng ta tới dự tiệc.
Tướng quân cưỡi ngựa, bang chủ ngồi kiệu, hai chúng ta oai phong lẫm liệt ra phố.
Chỉ đi được nửa dặm, Hoắc Trấn đột nhiên ra lệnh dừng lại, vén rèm kiệu của ta nói: “A Hoàn, đi cùng ta m/ua ít đồ.”
Cẩm Tú Các.
Đây là tiệm trang sức châu báu lớn nhất kinh thành. Ta hồ nghi: “Chẳng lẽ phu quân thấy lễ vật ta chuẩn bị quá mỏng sao?”
Hoắc Trấn nắm lấy tay ta: “Là ta đối đãi với nàng chưa đủ tốt.”
Ta còn chưa hiểu ý chàng, chàng đã gọi chưởng quầy, bảo ông ta dâng lên những món trang sức quý nhất của Cẩm Tú Các.
Dù ở Hầu phủ ta cũng được ăn sung mặc sướng, nhưng chưa bao giờ được hưởng những món trang sức quý nhất của Cẩm Tú Các. Chúng đều dành cho những gia tộc quyền thế nhất triều đình, mẫu thân ta thỉnh thoảng mới nhặt được vài món hàng tồn kho người khác chê, mang về đã đủ vui mừng suốt mấy ngày.
Hoắc Trấn lại thản nhiên như không, hỏi ta: “A Hoàn có thích không?”
Đầy bàn châu báu lấp lánh khiến ta hoa cả mắt, làm sao còn chọn lựa nổi.
Có lẽ vẻ tham lam của ta quá rõ ràng, Hoắc Trấn nói: “Lấy hết, đưa hết về tướng quân phủ.”
Hả? Lấy… lấy hết?
Ta phấn khích đến mức tim đ/ập thình thịch, đã bắt đầu tính toán chọn món nào tặng mẫu thân, để bà vui hết ngày này qua ngày khác.
Hoắc Trấn lấy một chiếc trâm cánh vàng đôi phượng ngậm châu, dịu dàng cài lên tóc ta.
Trong gương đồng, cái đầu của ta trông vô cùng tôn quý.
Ta vốn đã xinh đẹp, cài thêm chiếc trâm này lại càng thêm phần hoa lệ. Dựa trên kinh nghiệm tham dự các buổi tụ hội của quý nữ nhiều lần, hiếm có món trang sức nào vượt qua được chiếc trâm này.
Ta khẽ hỏi: “Có quá phô trương không? Đến lúc đó đẹp hơn cả Thái tử phi thì sao?”
Hoắc Trấn không nhịn được nhướng mày, khóe miệng treo một nụ cười mỉa mai khó thấy: “Đẹp hơn nàng ta thì đã sao?”
Cũng phải, Hoắc Trấn còn chẳng bận tâm, ta đường đường là bang chủ bang hội lớn nhất kinh thành, tất nhiên cũng chẳng bận tâm.
Ta cứ thế mà đi.
Chương 9
Chương 9
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Chương 11
Chương 27
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook