Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Cẩm Thoa Hành
- Chương 1
Nhà tan cửa nát, ta mang theo một tờ hôn thư đến nương nhờ vị hôn phu.
Chẳng cầu gả làm chính thất, chỉ mong mưu sinh nơi kinh kỳ.
Nào ngờ hắn sớm đã có người thương.
Chê ta làm mất mặt chướng mắt, cản trở đường công danh của hắn, hắn chẳng tiếc h/ủy ho/ại thanh danh, cũng quyết đuổi ta ra khỏi kinh thành.
Mãi đến năm năm sau, trong cung tổ chức thịnh hội đấu cẩm.
Một bức 《Vạn Quốc Lai Triều Đồ》 làm lu mờ cả hội, long nhan đại duyệt.
Trên tiệc cung đình, ai nấy đều tấm tắc khen ngợi kỹ nghệ tuyệt luân của vị Cẩm nương tử kia.
Duy chỉ có người kia phương thốn đại lo/ạn, siết ch/ặt cổ tay viên lễ quan:
"Ngươi vừa nói, nữ tử vẽ bức họa kia là ai?"
Ta không ngờ, rốt cuộc vẫn chạm mặt Bùi Chiêu Niên.
Trước cửa cung tuyết bắc phủ trắng, hắn chẳng biết đã đứng đợi bao lâu.
Tuyết rơi phủ dày trên vai, ngưng đọng thành một lớp sương trắng xóa.
Lần này vào kinh, ta vốn chẳng muốn có chút dính líu nào với hắn.
Trùng hợp thái hậu triệu kiến, ta xuất cung trễ mất hai canh giờ.
Vốn định mượn gió tuyết để lánh người, rốt cuộc vẫn không sao tránh khỏi.
Chỉ vì lúc ở chính điện hắn thất thố, không thể hỏi ra thân phận của Cẩm nương tử.
Hắn đội tuyết khổ đợi, chỉ mong cầu một lần diện kiến.
Bên ngoài xe ngựa, gió tuyết bủa vây như tấm màn che.
Quan bào màu đỏ thẫm bị tuyết thấm ướt, hắn lại chẳng chịu xê dịch nửa bước.
Nếu không phải là cố nhân tương phùng.
Thì cảnh tượng này, e rằng ta cũng khó mà không động lòng.
Gió tuyết mịt m/ù, tấm rèm xe được vén lên một góc.
Ta đoan tọa bên trong, khẽ xoa những vết chai sần trên ngón tay, chẳng mấy bận tâm.
"Chẳng hay Bùi đại nhân tìm một tú nữ xuất thân hàn môn như ta có việc chi?"
Tuyết rơi lặng lẽ, phủ kín bức tường son.
Chỉ một ánh mắt chạm nhau.
Niềm kỳ vọng mà hắn gồng gánh trong mắt, bỗng chốc tan vỡ.
Thay vào đó, là sự hoảng hốt và kinh ngạc ngập tràn.
"Sao... lại là ngươi..."
Sao hắn có thể tin nổi:
Vị Cẩm nương tử mà hắn khổ công tìm ki/ếm suốt bao năm.
Lại chính là Chúc A Cẩn năm xưa bị hắn đuổi khỏi kinh thành, danh tiếng tan nát.
Gió tuyết lặng thinh.
Giữa hai người, bao chuyện cũ cuồn cuộn trỗi dậy.
Ân c/ứu mạng lúc ta gặp nạn ở Khê Châu.
Chuyến lặn lội ngàn dặm đến kinh thành nương nhờ trong cảnh khốn cùng.
Cảnh danh tiếng tan nát, không chốn dung thân.
Thiên ngôn vạn ngữ trào dâng trong lòng, chẳng biết nên mở lời từ đâu.
Thế nhưng đến cuối cùng.
Hắn chỉ khẽ bật cười:
"Chúc A Cẩn à, sao ngươi vẫn chưa chịu buông bỏ?"
Lần trước ta nghe thấy câu này.
Cũng vào một ngày đông tuyết bắc phủ trắng như thế này.
Chỉ là người đứng chờ đợi trong giá lạnh trước cửa son.
Lại chính là ta, kẻ cùng đường mạt lộ, lặn lội ngàn dặm đến nương nhờ.
Ta chẳng nhớ mình đã đứng đợi bao lâu trong ngày ấy.
Chỉ nhớ gió tuyết nổi lên rồi lại tan.
Đợi đến khi những chiếc đèn lồng trước hiên phủ lần lượt được thắp sáng.
Đợi đến khi lòng tự tôn và khí chất bị bào mòn từng chút một, ta mới đặt chân vào phủ họ Bùi.
Bùi Chiêu Niên vận cẩm bào, chẳng buồn ngẩng đầu nhìn ta lấy một lần.
Hắn chỉ thong thả trêu chọc con chim trong lồng.
"Chim sẻ muốn đậu cành cao, cũng phải xem bản thân có xứng hay không."
Thân phận thấp hèn, lại vọng tưởng cầu hôn cao môn.
Đó là lời phán quyết của hắn dành cho chuyến lặn lội ngàn dặm của ta.
Một tiếng leng keng vang lên.
Mười lạng bạc vụn bị hắn ném xuống đất, văng tứ tán.
Chẳng thừa chẳng thiếu.
Vừa đúng bằng số tiền ta thức khuya dậy sớm dệt thêu, nuôi hắn lên kinh ứng thí năm xưa.
Chỉ là thế sự đã đổi thay.
Kẻ hàn môn học tử từng tự tay viết tờ hôn ước.
Nay đã l/ột x/ác, trở thành môn sinh của quyền tướng đương triều.
Tiền đồ rộng mở, đường công danh thẳng tiến.
Đôi tay dệt thêu chai sần vì thức khuya.
Đương nhiên chẳng xứng với tiền đồ gấm vóc của hắn.
Mười lạng bạc.
Là khoản tiền đuổi ta đi cùng lời đáp của hắn.
Ta cúi mắt lặng thinh, khom lưng nhặt lại từng đồng.
Đôi giày cũ kỹ bước trên nền gạch bóng loáng.
Để lại những dấu chân lấm lem bùn đất.
Bọn nô tỳ cúi đầu cười thầm, ánh mắt kh/inh bỉ.
Nhưng thể diện thì đáng kể gì.
Nhà tan cửa nát, lặn lội ngàn dặm vào kinh.
Những điều ta cầu mong, thứ nào cũng đặt trên cả lòng tự tôn và thể diện.
Chúc A Cẩn khi ấy, trong đầu chỉ có một ý niệm.
Ở lại kinh thành, trước hết phải sống sót.
Thế nhưng mưu tính trong lòng, rốt cuộc chẳng thành.
Bùi Chiêu Niên chẳng dung ta.
Khi biết ta ở kinh thành ki/ếm sống bằng nghề dệt thêu.
Hắn chẳng tiếc động dụng quyền thế, sai người đến lật nhào sạp hàng của ta.
Vừa chê ta làm mất mặt, vừa sợ ta dây dưa.
Chỉ vì trong lòng hắn sớm đã có một tiểu thư thế gia.
Chỉ một ánh mắt thoáng qua, tình căn đã bén sâu, hắn tìm ki/ếm nàng nhiều năm.
Câu chuyện mới hay làm sao.
Oái oăm thay!
Hàn môn học tử, trên đường lên kinh gặp nạn.
Được một cô nhi không nơi nương tựa ra tay c/ứu giúp.
Nửa năm chăm sóc trong túp lều tranh sơ sài.
Mười lạng bạc vụn đổi bằng những đêm ngày dệt thêu.
Đã thành tựu con đường công danh của hắn.
Lại khiến ta mang tiếng tâm cơ thâm đ/ộc, cậy ơn đòi báo đáp.
Danh tiếng của ta tan nát.
Những món đồ thêu dùng để mưu sinh, ngay cả gã hàng rong ven đường cũng chẳng dám b/án hộ.
"Chúc A Cẩn, nếu ngươi thực có bản lĩnh, thì hãy tự mình tạo dựng thân phận và tiền đồ; nếu không có tài cán, cũng chẳng cần quay lại kinh thành, tự chuốc lấy nh/ục nh/ã."
Lời s/ỉ nh/ục nơi cửa thành, vẫn còn văng vẳng bên tai.
Bởi thế, lúc tái ngộ nơi cửa cung.
Hắn lại xem ta là âm h/ồn bất tán, cố ý dây dưa.
"Ân tình năm xưa ta đã báo đáp, ngươi hà tất cứ cố chấp không biết thời thế."
"Ngươi tưởng tham gia hội đấu cẩm cầu chút ân thưởng là có thể toại nguyện? Tú nữ hàn môn, tay nghề dẫu có giỏi đến đâu, cũng chẳng thể bước lên đài cao..."
"Nói xong chưa?"
Ta lặng lẽ nhìn hắn.
Hắn nhíu mày sững lại.
Có lẽ hắn không ngờ ta lại bình thản đến vậy.
Hắn sắp sửa nói gì đó, phía sau vang lên tiếng bước chân gấp gáp.
Một cung nhân vận trang phục cung đình màu xanh xám vội vã chạy tới.
"Dục Hòa cô cô?"
Bùi Chiêu Niên sắc mặt nghiêm nghị, thi lễ thật sâu:
"Chẳng hay thái hậu có chỉ thị gì?"
Cung nhân gật đầu:
"Chính là việc đại điển tế xuân."
Bùi Chiêu Niên cung kính đáp:
"Xin thái hậu yên tâm, người dệt gấm tế điển, Tạ tướng đã có nhân tuyển."
Cung nhân chẳng nhìn hắn.
Mà quay người, hướng ta thi lễ:
"Một bức 《Vạn Quốc Lai Triều Đồ》 làm kinh động triều dã.
Chương 9
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook