Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Đồng hành
- Chương 6
Chàng rũ mắt: "Không bằng nàng."
Ta ngẩn người, câu này vừa dứt, chính chàng đã đỏ hết cả tai, khiến ta cười không dứt.
"Văn Chấp, chàng bây giờ thật biết nói chuyện."
Chàng giúp ta chỉnh lại cuộn tranh, Văn Chấp giúp ta chỉnh lại cuộn tranh: "Học đấy."
Ta liếc nhìn chàng: "Học của ai?"
Chàng nhìn ta, vành tai càng đỏ hơn: "Phu nhân."
Lòng ta ngọt đến mức chua xót.
Sau khi treo tranh xong, ta đứng trước bức tranh hồi lâu.
Thiếu nữ trong tranh ôm đứa trẻ, đứng giữa ánh đèn.
Nàng không biết rằng ở phía bên kia đường có một thiếu niên đã đỡ giúp nàng con ngựa đang kinh hãi, càng không biết sau này chàng sẽ dùng nửa đời kiềm chế, vụng về yêu nàng.
Ta đưa tay chạm nhẹ vào góc tranh.
Văn Chấp đứng bên cạnh ta, thấp giọng nói: "Ngày đó ta từng nghĩ, nếu được gặp lại nàng một lần nữa thì tốt biết bao."
Ta nhìn chàng, vành tai chàng đỏ ửng, ánh mắt lại đặt trên bức tranh: "Về sau, thật sự gặp được, còn cưới được nữa."
"Ta thường cảm thấy đã là quá nhiều rồi."
Vì thế chàng không dám đòi hỏi thêm, không dám chạm vào ta trong đêm tân hôn.
Ta đ/au lòng khôn xiết, đưa tay ôm lấy eo chàng.
Ta gọi chàng: "Văn Chấp."
Chàng gật đầu: "Ừm."
"Sau này có thể đòi hỏi nhiều hơn một chút."
Chàng cúi đầu nhìn ta, ánh mắt trầm xuống: "Ví dụ như?"
Ta nhón chân hôn chàng một cái: "Ví dụ như thế này."
Hơi thở của Văn Chấp rối lo/ạn trong giây lát.
Ta vừa định lùi ra, chàng đã cúi đầu đuổi theo.
Lần này, đến lượt ta ngẩn người.
Nụ hôn của chàng đặt xuống đầy cẩn trọng, nhưng lại táo bạo hơn trước rất nhiều.
Khi lùi ra, vành tai chàng đỏ rực, nhưng ánh mắt không hề né tránh: "Phu nhân nói, có thể đòi hỏi nhiều hơn một chút."
Mặt ta nóng bừng: "Văn Thiếu khanh học nhanh thật đấy."
Giọng chàng trầm xuống: "Học trò dụng tâm."
Sau đó, Văn Chấp lại xử một vụ án vợ chồng tại Đại lý tự.
Một người chồng luôn nghi ngờ vợ mình có người khác bên ngoài, nên sai người theo dõi.
Người vợ không thể nhịn được nữa, đòi hòa ly.
Người chồng kia khóc lóc nói mình chỉ vì quá yêu nàng, rời xa nàng thì không sống nổi.
Đám người trong sảnh nghe đến đây, đều lén nhìn Văn Chấp.
Ta đứng sau bình phong, cũng đổ mồ hôi hột.
Câu này nghe thật quen tai, Văn Chấp ngồi sau án thư, im lặng một lát.
Sau đó đặt hồ sơ xuống: "Yêu nàng, thì hãy sống cho tốt."
Người đàn ông kia sững lại.
Văn Chấp nhìn hắn: "Lấy tính mạng ra ép buộc người khác ở lại, là hèn hạ."
Trong sảnh lặng ngắt, Văn Chấp nói tiếp: "Ngươi không nỡ rời xa nàng, có thể c/ầu x/in nàng."
Ta đứng sau bình phong, đầu ngón tay khựng lại.
Giọng Văn Chấp không chút gợn sóng: "Thực sự thích một người, không nên để nàng ấy sợ hãi sự yêu thích của ngươi."
Câu nói này rơi xuống, trong sảnh hồi lâu không có tiếng động.
Ta nhìn chàng qua tấm bình phong.
Chàng vẫn là dáng vẻ thanh lãnh đoan chính đó.
Nhưng ta biết, chàng cũng đã tự phán xét chính mình một lượt.
Tỷ tỷ sau này lại giữ ta ở lại uống rư/ợu, Văn Chấp vẫn sẽ đến đón.
Chàng ngồi trong xe ngựa ở đầu ngõ, trên đầu gối để bánh quế hoa, trà giải rư/ợu và một chiếc lò sưởi tay nhỏ.
Ta uống rư/ợu quế hoa, lúc ra khỏi phủ bước chân có chút lâng lâng.
Vừa vén rèm xe, Văn Chấp ngước mắt nhìn ta.
Trong ánh đèn, mày mắt chàng dịu dàng: "Uống mấy chén rồi?"
Ta giơ hai ngón tay.
Chàng nhìn thoáng qua: "Ba chén?"
Ta chớp chớp mắt: "Sao chàng biết?"
Chàng đỡ ta lên xe, giúp ta thắt lại áo choàng: "Lúc nàng uống hai chén mắt không sáng thế này đâu."
Tỷ tỷ đứng ở cửa, nghe thấy liền cười: "Văn Thiếu khanh, quản lý kỹ thật đấy."
Văn Chấp ngay ngắn chắp tay: "Để tỷ tỷ chê cười rồi."
Tỷ tỷ xua tay, "Không chê, không chê, đệ mau đưa nó về đi, vừa nãy nó còn bảo muốn ngủ chung giường với ta đấy."
Tay Văn Chấp khựng lại.
Ta lập tức ngẩng đầu, mặt chàng vẫn bình tĩnh, chỉ là vành tai đỏ ửng.
Tỷ tỷ cười càng lớn hơn.
Sau khi xe ngựa chuyển bánh, ta dựa vào lòng chàng: "Văn Chấp, vừa nãy có phải chàng gh/en không?"
Chàng cúi đầu nhìn ta: "Một chút."
Ta cười: "Nhưng tỷ tỷ là nữ tử mà."
Văn Chấp im lặng, ta không thể tin nổi ngồi thẳng dậy: "Tỷ tỷ mà chàng cũng gh/en sao?"
Chàng quay mặt đi: "Nàng nói muốn ngủ chung giường với tỷ ấy."
"Hai người sao có thể ngủ chung giường được."
Ta cười đến mức suýt trượt xuống, Văn Chấp đỡ lấy ta, chân mày hơi nhíu lại: "Cẩn thận."
Ta dựa lại vào lòng chàng, cười đến mức vai run lên: "Văn Chấp, sao chàng lại đáng yêu thế này?"
Vành tai chàng càng đỏ hơn: "Đừng dùng những lời này dỗ dành ta nữa."
"Vậy dỗ thế nào?"
Chàng cúi đầu nhìn ta, ánh đèn trong xe khẽ lay động, giọng chàng trầm xuống: "Ôm ta."
Ta chớp chớp mắt: "Chỉ ôm thôi sao?"
Chàng im lặng một lúc, vành tai đã đỏ đến tận cổ: "Nếu phu nhân nguyện ý, cũng có thể dỗ dành nhiều hơn một chút."
Mặt ta nóng bừng, vùi mặt vào lòng chàng: "Văn Chấp, chàng càng lúc càng không đoan chính rồi."
Chàng cúi đầu áp vào đỉnh đầu ta, gật đầu: "Ừm."
Ta ngẩng đầu nhìn chàng: "Ai dạy chàng vậy?"
Vành tai chàng đỏ hơn: "Phu nhân."
Ta cười đ/ấm chàng.
Xe ngựa lộc cộc đi về phía Văn phủ, gió đêm bên ngoài thổi lay góc rèm.
Ta dựa vào lòng chàng, cảm thấy con đường này ngắn đến mức khiến người ta chẳng nỡ rời đi.
Ngắn đến mức ta còn chưa kịp nghe thêm vài nhịp tim của chàng, đã đến trước cửa nhà.
Khi đến trước cửa phủ, Văn Chấp đỡ ta xuống xe.
Chân ta vừa chạm đất, chàng đã nắm lấy tay ta.
Ta nhìn chàng: "Vẫn sợ ta chạy mất sao?"
Văn Chấp cúi đầu nhìn ta.
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 8
Chương 10
Chương 8
Chương 10
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook