Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Thế nhưng, trước cửa nhà tôi thường xuyên xuất hiện những món ăn đã được nấu sẵn.
Lại toàn là những món tôi thích.
Tôi đều ăn hết.
Dù sao thì lãng phí là điều đáng x/ấu hổ.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, ba năm nữa lại trôi qua.
Khi tin báo tử của chị gái truyền đến, tôi đang trong một cuộc họp.
Kết luận của cảnh sát là trầm cảm, nhảy sông t/ự s*t.
Trong nhà chị, tôi cũng tìm thấy một lượng lớn th/uốc chống trầm cảm và th/uốc ngủ.
Còn có cả một bức thư.
【Nguyệt Nguyệt, chị n/ợ em, kiếp sau sẽ trả, em phải sống thật tốt, chị cùng bố mẹ sẽ phù hộ cho em.】
Tôi không khóc.
Nhưng lòng trống rỗng đến lạ thường.
Trên thế gian này, người thân cuối cùng của tôi cũng đã rời xa tôi.
Tôi ch/ôn cất chị bên cạnh m/ộ bố mẹ.
Bức ảnh trên bia m/ộ là năm chị hai mươi tuổi, do chính tay tôi chụp cho chị.
Trong ảnh, chị cười rạng rỡ như đóa hoa hồng trắng.
Trong trẻo và dịu dàng.
Trời bắt đầu đổ mưa.
Những giọt mưa rơi vào mắt, theo khóe mi trượt xuống.
Tôi khẽ lên tiếng:
Nếu có kiếp sau.
Để em làm chị của chị.
Chương 9
Chương 9
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Chương 11
Chương 27
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook