Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Chu Nghiên Trần, anh không xứng!”
“Anh không xứng với tình yêu năm năm của em ấy, cũng không xứng...”
Cô khựng lại, nuốt ngược câu nói đó vào trong.
“Từ giờ trở đi, anh và tôi, không còn bất kỳ qu/an h/ệ gì nữa.”
Sau khi Chu Nghiên Trần bị đuổi ra ngoài.
Anh trở về xe, châm một điếu th/uốc.
Khói th/uốc lan tỏa trong khoang xe đóng kín.
Làm mắt anh cay xè.
Anh không mở cửa sổ, cứ ngồi như vậy.
Một tay kẹp th/uốc, tay kia nắm ch/ặt điện thoại.
Trên màn hình là tin nhắn cuối cùng Thẩm Nguyệt gửi tới.
Bảy chữ, ngắn gọn, sạch sẽ.
Anh nhớ lại lần đầu tiên gặp Thẩm Nguyệt.
Đó là đêm hội Trung thu năm đại học năm ba.
Thẩm Nguyệt mặc váy trắng đứng trên sân khấu hát.
Khi cười, bên miệng có hai lúm đồng tiền.
Vô cùng đáng yêu.
Lúc đó anh đã nghĩ, nếu cô gái này có thể thích mình, cả đời này anh sẽ đối xử tốt với cô.
Sau đó, anh dùng đủ mọi cách để có được phương thức liên lạc của cô.
Anh hẹn cô đi ăn, hẹn đi xem phim.
Ngày nào cũng muốn gặp cô.
Anh theo đuổi cô một năm, cô mới đồng ý ở bên anh.
Cô là một cô gái không biết giấu giếm chuyện gì.
Vui thì cười, buồn thì khóc.
Bị uất ức sẽ chui vào lòng Thẩm Tinh, miệng nói: “Chị ơi, có người nói em.”
Rồi sau khi được Thẩm Tinh dỗ dành vài câu,
Lại phá lên cười.
Anh vẫn nhớ lần đầu Thẩm Nguyệt đưa anh về ra mắt Thẩm Tinh.
Anh đã thề thốt:
“Nếu có một ngày em phản bội Nguyệt Nguyệt, cứ để em mất đi tất cả.”
Nhưng cuối cùng, anh vẫn phản bội cô.
Điếu th/uốc ch/áy đến tận tay, anh gi/ật mình tỉnh lại, mở cửa sổ xe gạt tàn th/uốc ra ngoài.
Anh lại nhớ đến Thẩm Tinh.
Thực ra ban đầu anh chỉ coi Thẩm Tinh là chị gái.
Cho đến khi Thẩm Nguyệt đi công tác, trận mưa lớn đó.
Sau khi tiếp xúc riêng với Thẩm Tinh.
Anh mới phát hiện người phụ nữ này không kiên cường như vẻ bề ngoài.
Sau đó anh bắt đầu chú ý đến Thẩm Tinh.
Chú ý đến việc cô luôn một mình gánh vác mọi chuyện.
Ốm không nói, mệt không nói.
Chịu uất ức cũng không nói.
Càng tiếp xúc, anh càng có một khao khát bảo vệ khó tả dành cho cô.
Ban đầu anh tự nhủ, đây chỉ là sự quan tâm của em rể dành cho chị vợ.
Nhưng dần dần, anh bắt đầu tìm cớ để nói chuyện với cô nhiều hơn, muốn gặp cô nhiều hơn.
Anh không thể lừa dối bản thân.
Nhưng anh chưa bao giờ nghĩ đến việc làm tổn thương Thẩm Nguyệt.
Anh tưởng rằng chỉ cần đ/è nén những suy nghĩ này xuống trước khi Thẩm Nguyệt trở về.
Cuộc sống vẫn có thể tiếp diễn như bình thường.
Anh sẽ kết hôn với Thẩm Nguyệt, sẽ giữ khoảng cách cần có với Thẩm Tinh.
Nhưng đêm xem phim đó.
Anh đã không kìm lòng được.
Chu Nghiên Trần cúi đầu, vùi mặt vào lòng bàn tay.
Lồng ngựk bí bách đến mức không thở nổi.
Một lúc lâu sau, anh mới khởi động xe.
Trong đầu không tự chủ được lại hiện lên cảnh Thẩm Nguyệt hỏi anh ngày đó.
“Những ngày em không có ở đây, chị em thường xuyên ngồi ghế phụ của anh sao?”
Thẩm Tinh nói đúng.
Em ấy chắc chắn đã biết hết rồi.
Anh hít một hơi thật sâu.
Một chiếc xe đột nhiên không báo trước lao thẳng về phía anh.
Ba năm sau.
Dự án bí mật tôi tham gia đã hoàn thành mỹ mãn.
Tại buổi tiệc liên hoan, quản lý nâng ly chúc mừng tôi.
“Thẩm Nguyệt, dự án lần này em lập công lớn, công ty quyết định thăng chức em lên làm giám đốc, và cho em nghỉ phép một tháng.”
Tiếng ngưỡng m/ộ và chúc mừng vang lên xung quanh.
Tôi nâng ly đáp lễ:
“Cảm ơn quản lý, cảm ơn mọi người, ba năm qua đã giúp đỡ em rất nhiều.”
Khi buổi tiệc kết thúc.
Tôi cùng quản lý bước ra khỏi khách sạn.
Quản lý cười hỏi:
“Lần nghỉ phép này định đi đâu chơi?”
Tôi cười:
“Định nằm ườn ra thôi ạ.”
Quản lý cũng cười theo:
“Tôi nhớ em còn có một người chị gái, và một cậu bạn trai yêu nhau năm năm, à không, bây giờ chắc tám năm rồi nhỉ.”
“Định khi nào kết hôn?”
Nụ cười của tôi cứng lại, rồi lại giãn ra:
“Đúng là còn một người chị, còn bạn trai thì năm năm trước chia tay rồi ạ.”
Quản lý ngẩn người, đưa tay vỗ vai tôi.
“Em còn trẻ, còn cả quãng đường dài phía trước, đàn ông thì thiếu gì.”
Sau đó ông ấy lại nói:
“Tối về nghỉ ngơi cho tốt, mai còn phải bắt chuyến bay sớm.”
Tiễn quản lý xong, tôi trở về khách sạn.
Ba năm trước, tôi đã đổi hết tất cả thẻ, đổi hết mọi phương thức liên lạc.
Ném mình vào một thế giới hoàn toàn mới.
Ba năm nay, tôi chưa từng liên lạc với chị gái lấy một lần.
Tôi không thể h/ận chị.
Nhưng cũng không thể tha thứ cho chị.
Vì thế tôi chỉ có thể rời xa.
Còn Chu Nghiên Trần.
Tôi đã rất ít khi nhớ về anh ta.
Tôi từng tưởng rằng anh ta là người đối xử tốt với tôi nhất ngoài chị gái.
Anh ta có thể cùng tôi đi hết quãng đời còn lại.
Đến cuối cùng mới nhận ra.
Đàn ông nào cũng vậy thôi.
Chỉ trách bản thân, quá tin tưởng đàn ông.
Sáng sớm hôm sau, tôi cùng quản lý lên chuyến bay về nước.
Máy bay lao vút lên tầng mây.
Ánh nắng vàng rực xuyên qua những tầng mây.
Khung cảnh y hệt ba năm trước.
Chỉ là lần này, trong lòng tôi không còn cảm giác trống rỗng như bị ai khoét mất một mảng nữa.
Tôi kéo tấm chắn sáng xuống một nửa, nhắm mắt lại.
Trong đầu lại không tự chủ được hiện lên những hình ảnh.
Cảnh chị gái ngồi xổm trước cửa lau giày cho tôi.
Cảnh chị cầm d/ao đuổi những người thân thích ra ngoài.
Ngày tôi tốt nghiệp cấp ba, chị nhìn bảng điểm của tôi với gương mặt đầy hạnh phúc.
Ba năm nay, tôi ép bản thân không được nghĩ đến những chuyện này.
Nhưng giờ đây những hình ảnh đó tự chạy ra, đuổi cũng không đi.
Xuống máy bay, sau khi chào tạm biệt quản lý, tôi lên một chiếc taxi.
Người lái xe là một anh chàng hoạt ngôn, nhìn tôi qua gương chiếu hậu:
Chương 9
Chương 9
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Chương 11
Chương 27
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook