Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ngay khoảnh khắc nghi thức hoàn tất, Thẩm Nghiễn Từ cảm thấy trên người mình như bị đ/è nặng ngàn cân, toàn thân tỏa ra khí đen, ý thức cũng dần không nghe lời.
【Rất tốt, chúc ngươi may mắn.】
Hệ thống biến mất, Thẩm Nghiễn Từ dùng nhục thân gánh lấy 80% sức mạnh chưa biết kia, suýt chút nữa thì ngũ tạng lục phủ bị ngh/iền n/át.
...Hóa ra những thứ cô ấy phải gánh chịu bấy lâu nay đều là những thứ này sao?
Thẩm Nghiễn Từ xót xa muốn chạm vào cô gái, nhưng giọng nói trong đầu lại luôn muốn kiểm soát anh.
Giọng nói đó không ngừng lặp đi lặp lại rằng anh là một cỗ máy duy trì trật tự, không được phép có tình cảm, tất cả những kẻ cản trở trật tự đều phải ch*t.
Luồng khí tức mạnh mẽ gần như nuốt chửng lấy người đàn ông, phía sau anh mọc ra những xúc tu đ/áng s/ợ, khí thế thay đổi hoàn toàn, trong mắt là màu đỏ thẫm như nhuốm m/áu.
Ngay giây phút này, chính anh cũng không biết mình còn là Thẩm Nghiễn Từ nữa hay không.
Bản năng thôi thúc anh đi về phía ngai vàng xươ/ng cốt kia, th* th/ể và m/áu th!t tích tụ dưới ngai vàng có thể giúp anh làm dịu cảm giác khó chịu, chỉ là hai năm gần đây Tiểu Thúy rất ít khi gi*t người chơi, khả năng phục hồi của ngai vàng không còn được như trước.
Hóa ra, cô ấy vẫn luôn gánh vác một trọng trách nặng nề như vậy.
Thẩm Nghiễn Từ nhắm mắt lại, thề rằng nhất định phải tìm ra cách đưa Tiểu Thúy rời khỏi đây.
Bảy năm sau, Thẩm Nghiễn Từ đã tìm ra.
Sau nhiều năm thích nghi và nâng cao sức mạnh, anh không chỉ có thể kiểm soát luồng sức mạnh này một cách tự do mà còn có thể qua mặt hệ thống.
Anh không ngừng nghiên c/ứu và cải tiến trận pháp nghi thức thay thế, từng chút một giảm bớt 20% sức mạnh trong cơ thể Tiểu Thúy xuống.
Để hệ thống không nghi ngờ, mỗi lần giảm bớt, anh đều mượn cớ gần gũi thân mật với Tiểu Thúy, dùng khí tức của chính mình để che đậy.
Khi chỉ còn lại 5%, độ khó tăng lên, bất kỳ sơ suất nhỏ nào cũng có thể kinh động đến hệ thống, nên anh quyết định đá/nh cược một phen, chuyển hết toàn bộ trong một lần.
Không phải chuyển sang người anh, mà là cùng với 95% trên người anh, chuyển hết sang người khác.
20% thì khó xử lý, chứ 5% thì có tỷ lệ thành công rất cao.
Như vậy ngay cả khi hệ thống phát hiện ra, sự việc đã rồi, nó cũng chỉ có thể chấp nhận.
Nhưng còn một vấn đề nữa, Tiểu Thúy đã mất trí nhớ.
Tuy không biết tại sao Tiểu Thúy vẫn sẵn lòng ngoan ngoãn ở bên cạnh anh, nhưng anh biết rõ Tiểu Thúy không còn nhận ra anh nữa.
Cũng không trách cô được, những năm qua để nắm giữ sức mạnh này, trên người Thẩm Nghiễn Từ đã xảy ra không ít thay đổi, dung mạo cũng vì thế mà khác đi đôi chút.
Anh dĩ nhiên không thể nói thẳng với Tiểu Thúy, anh phải tìm cách để cô đi theo kế hoạch của mình.
Thế là anh quyết định giả ch*t.
Anh cư/ớp lấy kỹ năng của một người chơi có khả năng phân thân, quyết định tự gi*t chính mình.
Xếp hạng của người chơi Thẩm Nghiễn Từ rất cao, để anh đi gi*t BOSS phó bản cấp S, hệ thống ng/u ngốc kia tạm thời sẽ không nghi ngờ. Đến lúc đó anh sẽ canh thời gian, quay về vị trí cũ trước khi phó bản sụp đổ, khiến hệ thống tưởng rằng đó chỉ là báo cáo sai lệch. Thế giới phó bản ngày nào chẳng có đầy báo cáo sai, chưa đủ để thu hút sự chú ý của hệ thống.
Anh còn nhắm sẵn những kẻ tham tiền hám lợi làm con tốt thí mạng, từng bước dẫn dụ chúng vào phó bản, ra tay với Thẩm Nghiễn Từ và Tiểu Thúy, dùng m/áu của hai BOSS là anh và Tiểu Thúy để làm nghi thức thay thế.
Đợi đối phương trở thành BOSS mới, rồi đường hoàng gi*t ch*t chúng, khiến phó bản này hoàn toàn sụp đổ và biến mất.
Tuy nhiên hệ thống rõ ràng không dễ bị lừa như vậy, nó dường như cảm thấy có điều gì đó không ổn, nhưng vì mọi chuyện xảy ra quá nhanh nên không phản ứng kịp là không ổn ở chỗ nào, đành phải kích hoạt chương trình phòng vệ tầng đáy, để Tiểu Thúy nhìn thấy những "dòng bình luận" nhằm ly gián hai người họ.
Lần đầu tiên Thẩm Nghiễn Từ bảo Tiểu Thúy đi theo anh, thực ra trong lòng anh rất mâu thuẫn.
Anh muốn Tiểu Thúy đi theo mình, nhưng lại không muốn cô đi theo anh.
Dù sao trong mắt Tiểu Thúy, anh vừa mới ch*t đã có người đàn ông khác muốn đưa cô đi, nghĩ thế nào cũng thấy khó chịu.
Sau này chứng minh đúng là khó chịu thật.
Cái sự khó chịu này còn phải nén nhịn trong lòng.
Nhưng may mắn thay, kế hoạch diễn ra khá suôn sẻ.
Mười năm trôi qua, anh có thể đưa Tiểu Thúy về nhà rồi.
Họ được tự do.
Cho đến khi tận mắt đứng trên con phố tấp nập người qua lại, tôi vẫn chưa hoàn h/ồn.
"Đây là thế giới anh sống sao?" Tôi tò mò nhìn màn hình lớn đổi màu treo trên tòa nhà, "Người đàn ông đó là ai thế? Trông cũng đẹp trai đấy chứ."
Thẩm Nghiễn Từ bẻ đầu tôi quay lại: "Hóa ra cô đi cùng tôi là để ngắm trai à?"
Tôi vung vẩy hai tay: "Em muốn ăn cái đó! Cái mà anh từng nói với em ấy, cái gì mà... Họa quốc? Hoạt quá?"
"Lẩu."
"À đúng đúng đúng, em muốn ăn cái đó!"
Thẩm Nghiễn Từ nhếch môi, nắm lấy cổ tay đang vung vẩy của tôi: "Gọi một tiếng chồng đi rồi cho ăn."
"Anh ăn gian, em biết mà, con người các anh phải có giấy đăng ký kết hôn mới được gọi như thế."
"Chà, Tiểu Thúy nhà ta biết nhiều thế nhỉ?"
"Tất nhiên, hồi làm NPC người vợ pháo hôi em nghe người chơi bàn tán chuyện hôn nhân nhiều lắm đấy." Tôi đắc ý nói.
"Nhưng Tiểu Thúy không gọi, anh không vui, không muốn đưa cô đi ăn lẩu nữa." Thẩm Nghiễn Từ làm vẻ mặt đ/au khổ, "Chuyện Tiểu Thúy nhân lúc anh giả ch*t mà liếc mắt đưa tình với người đàn ông khác, anh vẫn còn nhớ kỹ đấy nhé."
"Chẳng phải đó đều là anh sao?" Tôi kinh ngạc trước độ vô lại của người này, nhưng Thẩm Nghiễn Từ rõ ràng định dùng sự vô lại này đến cùng.
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 10
Chương 8
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook