Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Thẩm Nghiễn Từ kiên nhẫn thổi bát canh đang bốc hơi nóng: "Cô ấy không phải bạn gái tôi, chỉ là một thành viên trong đội, tôi và cô ấy không có qu/an h/ệ gì cả."
"Còn nữa, cảm ơn cô đã thả cô ấy đi."
Tôi lại rụt sâu vào trong chăn: "Anh muốn đi, tôi có thể thả anh đi mà."
"Tôi nói lúc nào là muốn đi?"
"Ở đây chắc chán lắm nhỉ, mỗi ngày chỉ có thể nhìn một khung cảnh, đối phó hết đội người chơi này đến đội người chơi khác, nói đi nói lại mấy câu thoại cũ rích. Thế giới của các anh chắc là phong phú và đầy màu sắc lắm nhỉ?"
Thẩm Nghiễn Từ không nói gì, trong phòng chỉ còn tiếng thìa sứ chạm vào bát sứ.
"Vậy anh có muốn ra ngoài xem thử không?"
Nghe vậy, tôi ngạc nhiên xoay người: "Được sao?"
Nói xong tôi lại tự phủ nhận: "Không được đâu, tôi là chương trình do hệ thống tạo ra, tôi không ra ngoài được."
Thẩm Nghiễn Từ bình tĩnh đáp: "Ngoan, dậy uống canh đi, tôi hứa với cô, nhất định sẽ tìm được cách để cô có được tự do."
"Thật không?"
"Tôi lừa cô bao giờ chưa?"
Tôi vui vẻ sáp lại gần hôn anh một cái: "Hi hi, anh là tốt nhất."
Thực ra từ khi có Thẩm Nghiễn Từ bên cạnh, tôi bỗng thấy ở đây cả đời cũng chẳng sao.
Để lâu đài thêm náo nhiệt, chúng tôi còn nuôi mười hai con mèo. Tôi nói đùa đó là mười hai bảo bối của mình, còn Thẩm Nghiễn Từ là chú mèo thứ mười ba.
Mỗi lần Thẩm Nghiễn Từ đều sa sầm mặt mày dọn phân cho chúng: "Mấy con mèo này rốt cuộc là cô nuôi hay tôi nuôi? Tôi còn phải xếp thứ mười ba sao?"
Tôi đã quá quen với việc dỗ dành anh, hai tay choàng lên cổ anh rồi làm nũng: "Anh mãi mãi là số một! Anh là chính cung!"
Ngày tháng trôi qua, tôi chưa đợi được tự do thì đã đợi được sự trừng ph/ạt của hệ thống.
Khi hệ thống thực hiện đá/nh giá phó bản và kiểm tra chương trình, nó đã lôi tôi ra ngay lập tức.
【Mã số 307, trên người cô có quá nhiều cảm xúc thuộc về con người.】
Âm thanh máy móc lạnh lẽo vang vọng trong phòng. Tôi đội vương miện biểu tượng cho quyền lực, mặc váy áo sang trọng, kh/inh khỉnh nhìn quả cầu đang lơ lửng trên không: "Thì đã sao? Tôi đâu có làm giảm hiệu suất công việc."
【Cô chắc chứ?】
【Hiệu suất của cô đã giảm 60% so với năm ngoái, rất nhiều người chơi bị cô cố tình thả đi. Đây là phó bản cấp S, bây giờ đến cấp B cũng không đạt tới.】
"Vậy thì ông đổi cho tôi thành cấp B đi."
【Cấp độ phó bản không thể thay đổi, mỗi BOSS đều được tạo ra dựa trên phó bản này. Trên người cô có quá nhiều cảm xúc của con người, tôi phải tiến hành tái thiết lại cô.】
Tôi h/oảng s/ợ, giơ vương trượng về phía nó: "Ông định làm gì tôi?"
【Ồ? Thật sự là quá lâu rồi tôi không để ý đến cô, đến mức cô dám chĩa lưỡi d/ao về phía tôi rồi sao.】
【Đứa trẻ không ngoan thì phải dạy dỗ lại.】
Trong khoảnh khắc, cảm giác tê dại từ sâu trong linh h/ồn lan tỏa khắp cơ thể, khiến tôi đ/au đớn quằn quại dưới đất.
"Tiểu Thúy!" Mặc dù đã cố tình đá/nh lạc hướng Thẩm Nghiễn Từ, anh vẫn tìm đến nơi.
【Ồ, 307, cô còn giấu một tên nữa à.】
"Ông thử động vào anh ấy xem." Tôi nắm ch/ặt vương trượng trong tay, trong lòng tính toán xem nếu liều mạng thì có bao nhiêu phần thắng.
【Cô không có cơ hội thắng đâu.】
"Á á á——!"
Cảm giác điện gi/ật mạnh hơn, tôi cảm giác như toàn thân mình sắp vỡ vụn thành từng mảnh.
"Nó muốn tái thiết tôi, tôi không biết mình sẽ biến thành cái gì, anh mau nhân lúc này chạy đi, để tôi chặn nó lại." Tôi nắm ch/ặt lấy cánh tay Thẩm Nghiễn Từ mới không đổ gục xuống.
【Không biết tự lượng sức mình.】
Tôi cảm giác n/ội tạ/ng của mình sắp bị bóp nát, trực tiếp phun ra một ngụm m/áu lớn.
Tầm nhìn của tôi dần trở nên mờ mịt, Thẩm Nghiễn Từ hình như đang khóc. Nhìn biểu cảm này của anh, tim tôi còn đ/au hơn cả khi bị bóp nát.
"Anh khóc cái gì..."
"Tiểu Thúy, tôi sẽ không để cô xảy ra chuyện gì đâu."
Thẩm Nghiễn Từ trừng mắt nhìn hệ thống: "Chẳng phải mày luôn muốn thí nghiệm khả năng điều khiển người chơi sao? Tao thay thế cô ấy làm BOSS phó bản này, thả cô ấy ra."
Tôi đã bị hànhz hạz đến mất ý thức, thoi thóp dựa vào lòng Thẩm Nghiễn Từ.
【Ồ?】
Hệ thống quét qua Thẩm Nghiễn Từ vài lần.
【Mày đúng là một mầm non không tồi, tao nhớ mày, mày đã phá hỏng không ít phó bản cấp cao của tao.】
【Chỉ vì 307 mà kẻ có thể làm đảo lộn trời đất ở các phó bản khác như mày lại sẵn sàng chịu sự điều khiển của tao sao? Con người các người thật kỳ lạ.】
"Bớt nói nhảm đi, nếu mày biết th/ủ đo/ạn của tao, thì nếu cô ấy xảy ra chuyện, cả thế giới phó bản này đừng hòng được yên ổn."
【Ha ha, đe dọa tao à?】
"Mày có thể thử."
Không gian yên lặng trong vài giây, mỗi giây đều khiến người ta thót tim.
Cuối cùng hệ thống cũng nhượng bộ.
【Được, mày tìm vật trung gian để tiến hành nghi thức thay đổi BOSS đi.】
【Tuy nhiên, 307 là do chính tay tao tạo ra, trong đó 20% mãi mãi thuộc về tao, mày chỉ có thể chuyển giao 80% kia thôi.】
Ý nói là, đừng hòng giở trò trước mặt đấng tạo hóa.
"Được."
Thẩm Nghiễn Từ nhẹ nhàng tháo vương miện của cô gái xuống, làm theo các bước hệ thống đưa ra, dùng m/áu của chính mình từng chút một vẽ ký hiệu, thực hiện nghi thức. Chiếc vương miện làm vật trung gian trở nên rực rỡ lạ thường.
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 10
Chương 8
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook