Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
04/07/2026 01:05
“Nhưng hôm nay……”
“Tôi tới đây để gặp người yêu chính thức mà tôi đã yêu qua mạng suốt ba năm.”
“Mấy lời bắt chuyện của người không liên quan, xin miễn cho.”
Vừa dứt lời, xung quanh vang lên vài tiếng cười cợt và huýt sáo đầy mờ ám.
Tại sao chứ?
Rõ ràng ánh mắt Hoắc Kinh Trạch nhìn tôi lúc nãy không hề đơn thuần.
Vậy mà tại sao anh ấy lại làm thế?
Đúng lúc này, An Nguyệt Khả đang vùi đầu trong lòng Hoắc Kinh Trạch khẽ ngẩng lên, khóe môi nhếch lên một nụ cười đắc ý và kh/inh miệt.
Sau đó, cô ta không phát ra tiếng mà chỉ khẩu hình với tôi vài chữ.
Trong khoảnh khắc ấy.
Một ý niệm hoang đường nhưng lại vô cùng hợp lý như sét đá/nh ngang tai n/ổ tung trong đầu tôi!
Tôi biết rồi!
Cuối cùng tôi cũng hiểu tại sao Hoắc Kinh Trạch lại như vậy rồi!!
Tiếng cười đùa và huýt sáo xung quanh vẫn chưa dứt.
Tôi nhìn chằm chằm Hoắc Kinh Trạch, mặc kệ biểu cảm hóng chuyện của những người khác:
“Hoắc Kinh Trạch, nói chuyện riêng với tôi năm phút.”
Lời vừa thốt ra, không khí tĩnh lặng trong giây lát.
An Nguyệt Khả lập tức như con mèo bị giẫm phải đuôi, vùng dậy khỏi lòng Hoắc Kinh Trạch:
“Lê Thanh Thanh, cô đủ rồi đấy!”
“Từ khi cô biết đối tượng yêu qua mạng của tôi là thái tử gia giới kinh thành, cô đã cố tình tính kế muốn cư/ớp người. Sau lưng lén lút liên lạc với anh ấy thì thôi đi, bây giờ còn dám công khai quyến rũ A Trạch trước mặt tôi!”
“Dựa vào việc mình là hoa khôi, nên cô có thể trơ trẽn như vậy sao?”
An Nguyệt Khả còn định nói tiếp.
Hoắc Kinh Trạch vỗ tay cô ta trấn an, giọng nói rất nhạt:
“Không cần thiết.”
Anh ngước mắt nhìn tôi, chút cảm xúc phức tạp vừa rồi đã biến mất không dấu vết.
“Bạn học Lê, tôi nghĩ lúc nãy tôi đã nói rất rõ ràng rồi.”
“Chuyện giữa tôi và bạn gái tôi, tôi không hy vọng người ngoài quá ‘quan tâm’.
“Cũng mong cô, tự trọng.”
Ánh mắt hóng chuyện xung quanh lập tức trở nên trần trụi hơn.
Tôi không để tâm.
Chỉ nhìn anh thật sâu một cái.
Sau đó, tôi không nói gì cả, xoay người bỏ đi.
Về đến ký túc xá.
Tôi rửa mặt.
Bình tĩnh lại một chút.
Tôi ngồi trước bàn học, mở sách chuyên ngành ra.
Cánh cửa bị đẩy ra cái “rầm”.
An Nguyệt Khả bước vào với đôi giày cao gót, trên mặt là vẻ mỉa mai và đắc ý không hề che giấu.
“Lê Thanh Thanh, tâm cơ của cô đúng là sâu thật đấy.”
Cô ta khoanh tay, dựa vào khung cửa, nhìn tôi từ trên xuống dưới.
“P ảnh suốt cả mùa hè cho tôi xem? P mình b/éo như vậy, x/ấu như vậy… chỉ để làm tôi tê liệt, khiến tôi mất cảnh giác sao?”
Cô ta cười khẩy một tiếng,
Bước đến trước mặt tôi, ngẩng đầu, dùng thái độ bề trên đó:
“Tiếc thật, cô có giỏi diễn, có giỏi giả vờ đến đâu thì cũng chỉ là một kẻ hề nhảy nhót thôi!”
“Hoa khôi thì sao? Xinh đẹp thì sao? Hoắc Kinh Trạch anh ấy thậm chí còn không thèm liếc nhìn cô lấy một cái!”
“Tôi nói cho cô biết, dù cô có làm gì đi nữa, Hoắc Kinh Trạch cũng chỉ chọn tôi thôi! Cô đừng bao giờ mơ cư/ớp được anh ấy!”
Bình luận lại ồ ạt kéo đến:
【Hoa khôi đúng là tiện nhân! Giả vờ giỏi thật, suýt nữa bị cô ta lừa!】
【Đúng thế! May mà nữ chính bảo bối của chúng ta biết hết cốt truyện, biết Lê Thanh Thanh đã quên mất chuyện hồi nhỏ từng c/ứu Hoắc Kinh Trạch, nên đã cư/ớp trước đoạn ân tình c/ứu mạng này!】
【Giờ dù hoa khôi có đẹp hay tiên nữ đến đâu, Hoắc Kinh Trạch cũng không thể chọn cô ta nữa! Ơn c/ứu mạng lớn hơn trời! Đã thật!】
【Sao tôi càng xem càng thấy… khí chất và nhan sắc của nữ phụ mới giống chính thất của nam chính hơn nhỉ! Nữ chính gì thế này! Vừa x/ấu vừa lùn! Còn cực kỳ vô đạo đức!】
【Lầu trên c/âm miệng đi! Cư/ớp được là bản lĩnh của Nguyệt Khả! Có giỏi thì cô cũng đi cư/ớp đi! Đồ chua ngoa!】
Thì ra là vậy.
Tôi nhìn gương mặt hơi vặn vẹo vì kích động và đắc ý của An Nguyệt Khả trước mắt.
Nút thắt cuối cùng trong lòng tôi cũng được tháo gỡ.
Hóa ra, tôi từng… c/ứu Hoắc Kinh Trạch.
An Nguyệt Khả vẫn lải nhải mỉa mai bên tai tôi.
Tôi không nghe lọt tai chữ nào.
Chỉ bình thản lật sang một trang sách.
Ánh mắt dừng lại trên những dòng chữ chì dày đặc.
An Nguyệt Khả thấy tôi không phản ứng gì, như đ/ấm vào bông, cảm thấy vô vị, hừ lạnh một tiếng rồi dậm chân bỏ đi.
Ký túc xá cuối cùng cũng yên tĩnh trở lại.
Tôi cứ ngỡ màn kịch này sẽ tạm thời kết thúc.
Không ngờ, sáng sớm hôm sau, diễn đàn trường đã bùng n/ổ.
Trang chủ treo mấy bài đăng nóng hổi, tiêu đề cái sau còn kinh khủng hơn cái trước:
【Bóc phốt một hoa khôi trường A, biết là tiểu tam mà vẫn làm, cư/ớp đối tượng yêu qua mạng của bạn cùng phòng!】
【Phốt chấn động! Hoa khôi Lê Thanh Thanh công khai quấn lấy thái tử gia giới kinh thành Hoắc Kinh Trạch, bị bạn gái chính thức vả mặt!】
Bài đăng mô tả sinh động cách tôi “bám lấy không buông” và bị Hoắc Kinh Trạch “s/ỉ nh/ục không thương tiếc”, còn An Nguyệt Khả được xây dựng thành đóa bạch liên hoa nhẫn nhịn, lương thiện.
Cô ta tưởng rằng toàn bộ sinh viên trong trường sẽ đứng về phía mình, chỉ trích tôi.
Tiếc là, cô ta tính sai hai điều.
Thứ nhất,
Nhân duyên của tôi ở trường A không tệ.
Thứ hai,
Sinh viên không phải là kẻ ngốc.
Bình luận bên dưới bài đăng nhanh chóng lệch hướng.
【Không phải chứ? Chủ thớt đăng ảnh An Nguyệt Khả lên xem nào? Tôi thật sự không tưởng tượng nổi lý do thái tử gia bỏ Lê Thanh Thanh mà đi chọn người khác.】
【Bằng chứng đâu? Chỉ dựa vào vài câu nói mà muốn vùi dập hoa khôi của chúng ta à?】
【Cười ch*t, tôi hôm qua có mặt tại hiện trường đây. Rõ ràng là Lê Thanh Thanh không nói một lời nào, còn An Nguyệt Khả thì như bà chằn đứng đó ch/ửi bới.】
Chương 9
Chương 9
Chương 8
Chương 11
Chương 10
Chương 10
Chương 12
Chương 28
Bình luận
Bình luận Facebook