Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Đi từng bước tính từng bước." Tôi cất thẻ đi, "Trước hết thi xong kỳ thi cuối kỳ đã."
"Cậu đã thủ khoa toàn tỉnh rồi còn lo thi cuối kỳ làm gì?" Ôn Tri Vi xen vào từ đầu bàn bên kia, giọng điệu hoàn toàn khác trước -- không còn vị chua chát, ngược lại mang theo một niềm tự hào tinh tế kiểu "chị gái tôi đúng là đỉnh".
"Thi đấu và thi đại học là hai chuyện khác nhau." Tôi gắp một miếng sườn xào chua ngọt, "Kiến thức cơ bản không được bỏ."
Ôn Tri Vi bĩu môi, cúi đầu ăn cơm.
Sau đó nhỏ giọng nói một câu: "Lần thi thử này tớ được 96 điểm Toán."
Bàn ăn im lặng một giây.
"Tiến bộ hơn 18 điểm so với lần trước." Tôi nói.
Ôn Tri Vi ngẩng phắt đầu lên.
Tôi vô cảm nhai miếng sườn: "Tiếp tục giữ vững. Mục tiêu lần sau là 110."
Ôn Tri Vi gật đầu mạnh, hốc mắt hơi đỏ, nhưng cô cố nhịn xuống, cúi đầu ăn cơm.
Khương Nhu bên cạnh lặng lẽ lau nước mắt.
Ôn Dịch Xuyên nâng ly rư/ợu vang, khóe miệng cong lên nhiều hơn bình thường.
Bữa cơm này ăn yên tĩnh hơn bất kỳ bữa nào trước đây.
Nhưng cũng ấm áp hơn bất kỳ bữa nào trước đây.
Sau bữa cơm, tôi về phòng.
Tôi ngồi trước bàn học, cất thẻ ngân hàng vào ngăn kéo.
Sau đó lấy điện thoại ra, gọi cho cha nuôi ở Dương Liễu Câu.
"Cha."
"Ơ! Hành Hành à!" Giọng Đào Khánh Sơn ở đầu dây bên kia sáng bừng lên, "Sao thế? Học hành có bận không?"
"Không bận ạ. Con vừa tham gia một cuộc thi cách đây hai hôm, giành giải nhất toàn tỉnh."
Đầu dây bên kia im lặng ba giây.
Sau đó vang lên một tiếng cười trầm thấp, r/un r/ẩy.
"Tốt... tốt! Con gái cha giỏi quá!" Giọng ông khàn đi, "Cha biết ngay mà... biết ngay con làm được..."
"Cha, ca phẫu thuật chân của cha đã hẹn chưa ạ?"
"Hẹn rồi, hẹn rồi, đầu tháng sau -- ông Ôn sắp xếp cho, b/ệnh viện tốt nhất thành phố tỉnh."
"Vâng. Sau phẫu thuật nhớ hồi phục cho tốt, đừng cố chấp xuống giường đi lại."
"Biết rồi, biết rồi."
"Tiểu Viễn đâu ạ?"
"Em con đang làm bài tập đấy -- Tiểu Viễn! Điện thoại của chị con này! Ra đây nhanh!"
Đầu dây bên kia vang lên tiếng chạy huỳnh huỵch, rồi là giọng hổn hển của cậu bé mười hai tuổi: "Chị!! Chị thi nhất rồi hả!!! Cha vừa khoe với cả làng đấy!! Thím hai cũng sang hỏi thăm rồi!!"
Khóe miệng tôi khẽ động: "Em thi cử thế nào?"
"Em... em lần này vào top 10 của lớp rồi!"
"Ừ, không tệ. Tiếp tục đi."
"Chị, cái cặp sách mới chị hứa với em..."
"Đợi em thi vào top 5 rồi tính sau."
"Á --!!"
Tôi cúp máy.
Ánh trăng lại lọt qua khe rèm.
Tròn y như mặt trăng ở Dương Liễu Câu.
Tôi vặn đèn bàn tối xuống một chút, lật cuốn sách thi đấu ra xem cho ngày mai.
Lật được hai trang, điện thoại sáng lên.
Tần Dữ: Thủ khoa toàn tỉnh. Chúc mừng.
Tôi trả lời: Hạng ba toàn tỉnh. Cũng chúc mừng.
Tần Dữ: Hẹn gặp ở CMO lần tới.
Tôi: Ừ.
Tần Dữ: Chuyện tiệc Giáng sinh... cậu nghĩ kỹ chưa?
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình.
Sau chữ "nghĩ" đó, con trỏ nhấp nháy suốt mười mấy giây.
Sau đó tin nhắn bị thu hồi.
Ngay lập tức, một tin nhắn mới hiện lên --
Tần Dữ: Không có gì. Ngủ ngon.
Tôi nắm điện thoại, ngón cái lơ lửng phía trên bàn phím.
Dừng lại ba giây.
Trả lời: Ngủ ngon.
Đặt điện thoại xuống, tắt đèn.
Trong bóng tối, tôi nhìn chằm chằm lên trần nhà.
Cậu ấy muốn hỏi gì, tôi biết.
Tại sao tôi không trả lời trực tiếp, tôi cũng biết.
Vì tôi vẫn chưa nghĩ thông suốt.
Chuyện tình cảm này -- không có đáp án chuẩn, không có các bước giải bài, không có công thức để kiểm chứng.
Tôi không giỏi xử lý những thứ không có đáp án chuẩn.
Trở mình.
Thôi vậy.
Thi xong cuối kỳ rồi tính tiếp.
【Chương 9】
Ngày 24 tháng 12.
Đêm Giáng sinh. Cũng là ngày diễn ra tiệc Giáng sinh của trường.
Thi cuối kỳ còn một tuần nữa.
Theo lý mà nói thì lúc này nên toàn lực chạy nước rút.
Nhưng truyền thống của trường là tiệc Giáng sinh là hoạt động duy nhất trong năm được phép "thư giãn" -- không tham gia ngược lại trông rất kỳ quặc.
Tiết cuối buổi chiều kết thúc, lớp học bắt đầu xôn xao.
Có người lấy từ trong cặp ra bộ quần áo đã giấu sẵn, có người soi gương dặm lại lớp trang điểm, có người đang chuyền tay nhau danh sách chương trình.
"Đào Tri Hành! Cậu có đi không đấy?" Lộc Minh nằm bò ra bàn tôi, "Nếu cậu không đi, tớ đi một mình chán ch*t --"
"Đi."
Lộc Minh sững sờ.
"Cậu... cậu đi?" Cậu ta trợn mắt, "Cậu mà cũng đi ư?? Cậu chẳng phải là kiểu người từ chối mọi hoạt động, chỉ có đề thi mới làm cậu rung động sao??"
"Thư giãn một chút không ảnh hưởng đến việc ôn tập." Tôi đóng sách lại, "Hơn nữa Ôn Tri Vi nói nó có tiết mục biểu diễn, bảo tớ đến xem."
"Ồ --" Lộc Minh kéo dài giọng, vẻ mặt như "hóa ra là vậy".
Nhưng ánh mắt cậu ta lại liếc về phía hàng ghế trước -- chỗ ngồi của Tần Dữ.
Tần Dữ đang thu dọn đồ đạc. Động tác không nhanh không chậm.
"Tần Dữ cũng đi đúng không?" Lộc Minh gọi với theo cậu ta.
"Ừ."
Một chữ ngắn gọn không thể ngắn hơn.
Nhưng động tác thu dọn cặp sách của cậu ta nhanh hơn bình thường ba giây.
Sáu giờ rưỡi tối.
Hội trường trường học.
Khi đèn tắt, một nghìn hai trăm học sinh toàn khối chen chúc lại với nhau, tiếng xì xào bàn tán như một nồi cháo đang sôi.
Tôi ngồi ở giữa hàng ghế thứ tám. Bên trái là Lộc Minh, bên phải -- trống không.
Chương trình bắt đầu.
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Chương 10
Chương 15
Chương 17
Chương 21
Bình luận
Bình luận Facebook