Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Giáo viên là một người đàn ông trung niên đầu trọc, ông ấy thoăn thoắt viết một bài toán đường conic khó nhất lên bảng đen.
"Ai lên làm nào?"
Cả lớp im lặng suốt ba giây.
Có người thì thầm: "Bài này chẳng phải bài khó nhất trong kỳ thi tháng trước sao? Cả lớp chỉ có Tần Dữ làm được thôi..."
"Để em."
Tôi đứng dậy.
Ba mươi tám cặp mắt lại đồng loạt đổ dồn về phía tôi.
Tôi bước lên bảng, cầm phấn lên.
Đề bài là hệ phương trình đường hyperbol và đường thẳng, yêu cầu tìm giá trị lớn nhất của diện tích.
Tôi lướt mắt qua đề trong hai giây.
Rồi bắt đầu viết.
Không phải cách giải tiêu chuẩn.
Tôi dùng phương trình tham số kết hợp với phép biến đổi tọa độ cực, bỏ qua các bước tính toán phức tạp của định lý Vi-ét, trực tiếp dùng phép thế lượng giác để tìm cực trị.
Tiếng phấn viết trên bảng đen giòn giã, liên hồi, không hề ngập ngừng.
Ba phút.
Lời giải hoàn tất.
Tôi đặt phấn xuống, xoay người lại.
Cặp kính của thầy giáo đầu trọc đã trượt xuống tận chóp mũi.
"Cách giải này..." Thầy nhìn chằm chằm lên bảng, hồi lâu mới thốt ra một câu, "Em học từ ai vậy?"
"Em tự suy ngẫm ạ." Tôi phủi bụi phấn trên tay, "Cách giải tiêu chuẩn khối lượng tính toán quá lớn, trong phòng thi rất dễ tính sai. Cách này tuy cần thêm một bước biến đổi, nhưng khối lượng tính toán phía sau lại giảm được hai phần ba."
Cả lớp im phăng phắc.
Một nam sinh ở hàng ghế cuối đóng cuốn nháp đang làm dở lại – trên đó chằng chịt hai trang giấy mà vẫn chưa giải ra.
"Về chỗ đi." Thầy giáo đầu trọc xua tay, biểu cảm không rõ là tán thưởng hay là đang nuốt gi/ận.
Tôi về chỗ.
Lộc Minh bên cạnh nháy mắt, giơ ngón cái lên.
Tôi cúi đầu, lật sang bài tập của chương tiếp theo.
Chuông hết tiết vang lên.
Ngoài hành lang lớp học đột nhiên ồn ào.
"Đằng kia kìa! Ôn Tri Vi đến kìa!"
"Tìm ai thế?"
"Hình như là tìm... người chị mới đến của cô ta?"
Ôn Tri Vi xuất hiện ở cửa sau lớp học.
Hôm nay cô ta mặc một chiếc váy liền thân phiên bản giới hạn, cổ tay đeo vòng Cartier, cả người ăn mặc rạng rỡ, xinh đẹp.
Phía sau theo sau hai cô gái cũng mặc đồ đắt tiền không kém.
"Đào Tri Hành." Cô ta đứng ở cửa, giọng không lớn nhưng cả lớp đều nghe thấy, "Ra ngoài một chút."
Ánh mắt cả lớp quét qua quét lại giữa tôi và Ôn Tri Vi.
Tôi đóng sổ ghi chép lại, đứng dậy, bước ra ngoài.
Trên hành lang.
Ôn Tri Vi đá/nh giá tôi từ trên xuống dưới – tôi mặc đồng phục thống nhất của trường, dưới chân là đôi giày thể thao Khương Nhu m/ua hôm qua, sạch sẽ nhưng bình thường.
"Hôm nay không phải cậu ở lớp thực nghiệm sao?" Cô ta khoanh tay.
"Ừ."
"Trưa nay đi ăn cùng nhau đi."
Tôi khẽ nhướn mày: "Tại sao?"
"Mẹ bảo tôi đưa cậu đến căng tin, sợ cậu không tìm thấy đường." Cô ta đảo mắt, "Đừng nghĩ nhiều, tôi chỉ là đang hoàn thành nhiệm vụ thôi."
Tôi nhìn cô ta một giây: "Không cần, tôi tự tìm được."
"Cậu--"
"Hai người bạn kia của cậu." Tôi liếc nhìn hai cô gái đang giơ điện thoại phía sau cô ta, "Bảo họ xóa ảnh đi."
Sắc mặt Ôn Tri Vi hơi đổi, quay đầu lườm một cái: "Cất đi!"
Hai cô gái ngượng ngùng cất điện thoại.
"Được rồi, không ăn thì thôi." Ôn Tri Vi hừ một tiếng, xoay người bỏ đi, tiếng giày cao gót gõ xuống gạch hành lang tạo thành những âm thanh dồn dập.
Tôi xoay người trở lại lớp.
Lộc Minh ghé sát lại: "Đó là em gái cậu à?"
"Không phải."
"Ơ? Thế thì--"
"Người không liên quan."
Tôi ngồi xuống, mở sách Vật lý ra.
Buổi trưa.
Tầng hai căng tin.
Tôi bưng khay cơm tìm một góc ngồi xuống. Một món mặn, hai món rau, một món canh, tám tệ.
Vừa ăn được hai miếng, đối diện đột nhiên có người ngồi xuống.
Là một nam sinh. Cao g/ầy, tóc ngắn gọn gàng, cúc áo đồng phục cài kín mít đến tận cổ. Ngoại hình thanh lãnh, xươ/ng mày cao, hốc mắt sâu, màu đồng tử nhạt đến mức sáng rực.
Cậu ta đặt khay cơm đối diện tôi, không chào hỏi, cứ thế ăn.
Tôi liếc nhìn cậu ta một cái, rồi tiếp tục ăn cơm.
Sự im lặng kéo dài ba mươi giây.
Cậu ta là người lên tiếng trước: "Bài toán trên bảng tiết sáng nay, phép biến đổi tọa độ cực của cậu ở bước thứ ba còn có cách xử lý tối ưu hơn."
Đũa trên tay tôi khựng lại.
Ngẩng đầu nhìn cậu ta.
"Cậu là ai?"
"Tần Dữ." Cậu ta cắn một miếng đùi gà, "Hạng hai toàn khối."
Tôi nhìn vào đôi đồng tử màu nhạt kia, nhớ lại câu nói của mọi người lúc tôi mới vào lớp – "Chẳng phải Tần Dữ vẫn luôn đứng đầu sao".
"Trước đây là hạng nhất?"
"Ừ." Giọng cậu ta bình thản, như thể đang nói cơm căng tin hôm nay cứng hơn hôm qua một chút, "Bây giờ không phải nữa rồi."
"...Cậu không gi/ận à?"
"Gi/ận cũng vô ích." Cậu ta đặt đũa xuống, lấy trong túi ra một tờ giấy gấp làm bốn trải ra – trên đó là quá trình giải bài toán tôi viết trên bảng sáng nay, cậu ta đã chép lại một bản. Bên cạnh bước thứ ba, cậu ta dùng bút đỏ viết một dòng chữ nhỏ.
Tôi ghé sát lại xem.
Cậu ta dùng công thức góc nhân đôi để sắp xếp lại phần biến đổi lượng giác, khối lượng tính toán lại giảm thêm hai bước nữa.
"Cách này của cậu nhanh hơn của tôi." Tôi nói thẳng.
"Tư duy của cậu tinh tế hơn của tôi." Cậu ta đẩy tờ giấy về phía tôi, "Trao đổi nhé."
Tôi nhìn tờ giấy đó.
Khóe miệng khẽ động.
"Được."
Kể từ ngày đó, chiếc bàn ở góc tầng hai căng tin trở thành địa điểm cố định.
Tôi và Tần Dữ mỗi ngày vào giờ trưa đều trao đổi vở lỗi sai cho nhau.
Chương 12
Chương 10
Chương 11
Chương 13
Chương 11
Chương 9
Chương 12
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook