Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
04/07/2026 05:12
Tôi đã xuất bản sách, ký hợp đồng đại diện cho ba thương hiệu, tổng lượt xem video ngắn trên toàn mạng vượt mốc chục tỷ. Sự hợp tác với Bùi Trưng dần chuyển từ đối tác thương mại sang... một thứ gì đó khác.
Không có lời tỏ tình oanh liệt. Cũng chẳng có màn quỳ gối cầu hôn nào. Chỉ là một tối nọ, khi tôi đang đá/nh giá món tráng miệng tại cửa hàng mới của anh, tôi đã cho điểm 9 đầu tiên.
Anh đứng bên cạnh, nghe thấy số điểm này thì khựng lại.
"9 điểm?"
"Ừm. Món Tiramisu này đạt đến trạng thái lý tưởng của tôi. Độ đậm đà của Mascarpone, tỷ lệ đắng ngọt của bột cacao, dư vị của rư/ợu Rum-- tất cả đều chuẩn."
Anh nhìn tôi, biểu cảm rất nghiêm túc.
"Vậy còn anh thì sao?"
"Gì cơ?"
"Nếu chấm điểm cho anh. Bây giờ là mấy điểm?"
Tôi đặt thìa xuống. Nhìn vào đôi mắt chân thành ấy. Suy nghĩ một chút.
"7.5."
"Còn thiếu chỗ nào?"
"Lúc tỏ tình không nên chọn đúng lúc tôi đang ăn tráng miệng. Anh làm gián đoạn nhịp độ thưởng thức của tôi. Trừ 0.5 điểm."
Biểu cảm của anh trống rỗng trong thoáng chốc. Rồi anh khẽ cười. Đưa tay lấy đĩa Tiramisu trước mặt tôi đi.
"Vậy đợi cô ăn xong rồi nói tiếp."
"Này-- trả lại 9 điểm cho tôi--"
"Muốn lấy lại thì đồng ý với tôi một chuyện."
"Chuyện gì?"
"Ngày mai ăn sáng cùng tôi. Ngày kia cũng vậy. Ngày kia nữa cũng vậy."
Tôi nhìn chằm chằm vào anh. Nhìn chằm chằm vào đĩa Tiramisu đang bị b/ắt c/óc.
"...Hành vi cư/ớp đồ của anh, trừ 1 điểm. Bây giờ là 6.5."
"Không sao." Anh đặt đĩa Tiramisu trở lại trước mặt tôi.
"Từ từ cộng lại."
Tôi cúi đầu, múc một thìa cho vào miệng. Ngọt. Trong miệng ngọt lịm. Những nơi khác cũng thấy ngọt.
"8 điểm."
"Ừm?"
"Anh bây giờ là 8 điểm rồi. Trả lại Tiramisu được cộng thêm 1.5 điểm."
Anh ngồi xuống đối diện, chống cằm nhìn tôi ăn. Trong ánh mắt ấy có nét cười rất tĩnh lặng.
"Tôi sẽ tiếp tục cố gắng."
"Ừm. Điểm tối đa khó lấy lắm đấy."
"Không sao." Anh nói, "Còn nhiều thời gian mà."
——
Còn về Hạ Viễn Chi và Khương Điềm. Sau này tôi không bao giờ chủ động quan tâm đến họ nữa. Chỉ thỉnh thoảng nghe vài tin vụn vặt từ Chu Niệm.
Công ty của Hạ Viễn Chi phá sản. Anh ta về nhà ăn bám. Mẹ Hạ tức đến mức nhập viện. Khương Điềm chia tay Hạ Viễn Chi-- sau khi phát hiện anh ta thực sự trắng tay. Cô ta cố gắng tái xuất làm hot girl mạng. Kết quả dưới video đầu tiên toàn là "Khương Điềm ăn cắp công thức đây sao?". Phát được ba video thì bỏ cuộc.
Khi nghe những chuyện này, tôi đang ăn sáng cùng Bùi Trưng. Đúng vậy, tôi đã đồng ý. Ngày nào cũng ăn sáng cùng anh.
"Em đang nghĩ gì thế?" Anh hỏi.
Tôi cắn một miếng bánh sừng bò.
"Không có gì. Đang nghĩ xem hôm nay đá/nh giá món gì."
"Tiệm món Tương mới mở thế nào?"
"Được, chiều đi."
"Anh đi cùng em."
"Anh lại muốn bị m/ắng à?"
"Quen rồi."
Tôi nhịn cười, nhét miếng bánh vào miệng. Nắng ngoài cửa sổ rất đẹp. Cà phê bốc khói nghi ngút. Bánh mì giòn rụm. Người đối diện rất ưa nhìn.
Nếu chấm điểm--
Buổi sáng hôm nay, 9 điểm.
Còn 1 điểm thiếu kia á.
Bánh mì nướng quá lửa năm giây. Không phải lỗi của Bùi Trưng. Nhưng tôi cứ muốn trừ. Ai bảo anh ấy ngồi đó nhìn tôi ăn rồi còn cười cơ chứ. Làm tôi mất tập trung. Trừ điểm, hợp lý.
—
Sau này có người hỏi trong phần bình luận: "Chị ơi chị có bao giờ hối h/ận không? Chuyện bị trốn cưới ấy."
Tôi suy nghĩ rất lâu. Gõ một dòng chữ:
"Không hối h/ận. Tôm hùm hôm đó quả thực rất ngon. 7 điểm."
Tôi ghim bình luận đó lên. Rồi tắt điện thoại. Đi ăn cơm thôi.
Chương 7
Chương 6
Chương 7
Chương 22
Chương 9
Chương 10
Chương 16
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook