Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
04/07/2026 06:55
Nghĩ đến những gì bố đã làm với tôi sau này, lần này, tôi không định can thiệp nữa.
Thấy tôi mở cửa bước vào, mẹ tôi luống cuống tay chân nhét xấp tài liệu trên tay xuống dưới gầm bàn.
Tôi giả vờ như không thấy, thay giày rồi bước vào phòng.
Vừa ngồi xuống giường, đã thấy bà cũng đi theo vào.
"Hôm nay xem mắt thế nào?"
Bà không thể chờ đợi được nữa mà muốn biết kết quả.
Tôi nghĩ, theo tiến độ của kiếp trước, bên phía người đàn ông đó chắc đã gọi điện thoại rồi.
Vậy thì chắc là đang đợi thái độ từ phía tôi.
Đương nhiên, thái độ của tôi cũng chẳng quan trọng.
Dù sao thì nếu tối nay tôi không đồng ý, vài ngày nữa họ cũng sẽ trực tiếp tống tôi đi.
Việc gì phải phiền phức như vậy.
"Rất tốt, rất hài lòng."
Nghe thấy câu trả lời khẳng định của tôi, mẹ tôi lập tức hớn hở ra mặt.
"Đúng lúc quá, bên nhà trai vừa gọi điện tới, anh ta cũng rất hài lòng về con."
"Đã đôi bên cùng hài lòng, vậy vài ngày tới chúng ta có thể chuẩn bị đính hôn rồi."
Tôi cười lạnh một tiếng: "Được thôi!"
Rõ ràng, mẹ tôi không nhận ra sự bất thường trong giọng điệu của tôi.
Bà vui vẻ bước ra khỏi phòng, đi trả lời phía người mai mối.
Thật mong chờ làm sao, đến ngày cưới, nếu mẹ tôi nhìn thấy người được đưa vào động phòng là cô cháu gái cưng của bà, thì sẽ có biểu cảm gì.
Năm mới này, mẹ tôi đặc biệt bận rộn.
Không bận đi thăm hỏi họ hàng để tuyên truyền tin tức tôi sắp kết hôn, thì cũng là tiếp khách nhà trai, hoặc đi thăm nhà người ta.
Để tránh bị lộ tẩy, tôi đều lấy cớ đi tụ tập bạn bè hoặc liên hoan cùng lớp để xin nghỉ.
Mẹ tôi tuy thấy lạ, nhưng may là có Giang Duyệt Duyệt làm bình phong cho tôi.
Vì thế cuối cùng bà cũng chỉ buông một câu: "Đến đám cưới của chính mình mà cũng không tâm huyết."
Tôi có gì mà phải tâm huyết?
Theo quy trình kiếp trước, cũng chẳng qua là ba bàn tiệc cưới, làm cho có lệ mà thôi.
Cách gả con gái qua loa như vậy, chắc chỉ có người mẹ thân yêu của tôi mới làm ra được.
Sau này bà còn mỹ miều gọi đó là sợ đám cưới của tôi quá phô trương, khiến người ta đố kỵ.
Nghĩ lại thấy thật nực cười.
Tôi không đi, Giang Duyệt Duyệt lại thấy vui.
Mỗi ngày nó đều bám theo mẹ tôi, nhảy nhót tưng bừng.
Chỉ sợ mình bỏ lỡ mối nhân duyên tốt đẹp này.
Ban đầu, mẹ tôi xem ngày, bảo ngày lễ Thanh Minh là ngày tốt, thích hợp cưới hỏi.
Tôi tuy không hiểu tại sao Thanh Minh lại thích hợp cưới hỏi, nhưng dù sao cũng không phải tôi cưới, liên quan quái gì đến tôi.
Giang Duyệt Duyệt vừa nghe tin ngày cưới định vào Thanh Minh, sống ch*t không đồng ý.
Dưới vẻ mặt không hiểu chuyện của mẹ tôi, cuối cùng nó nài nỉ ỉ ôi để dời ngày cưới sang ngày hôm sau Thanh Minh.
Về việc này, mẹ tôi thực ra rất không tình nguyện.
Dù sao bà cũng thấy mình có lòng tốt, theo ý bà thì ngày lễ chính là ngày tốt.
Việc cưới xin sắp xếp xong xuôi đã là đầu tháng 3.
Sau khi định xong, mẹ tôi còn không quên khen Giang Duyệt Duyệt một câu: "Vẫn là Duyệt Duyệt nhà mình hiểu chuyện, không như ai kia."
Bố gần đây vấn đề "đường ruột" ngày càng nghiêm trọng.
Mỗi khi ông nói với mẹ tôi là muốn đi b/ệnh viện khám.
Mẹ tôi đều từ chối khéo bằng các lý do như ăn nhầm đồ, uống th/uốc giảm đ/au đi, b/ệnh viện môi trường không tốt, bác sĩ hay vòi vĩnh tiền bạc...
Bố thấy mẹ nói không thông, em trai gần đây đang tìm việc lại rất bận, nên bảo tôi đưa ông đi b/ệnh viện.
Cũng phải thôi, ông không có tiền.
Thẻ lương của ông nằm trong tay mẹ tôi, mẹ không cho tiền thì đến b/ệnh viện cũng không có tiền chữa b/ệnh.
Ông đặt hy vọng vào tôi, chỉ tiếc là ông nghĩ nhiều rồi.
Tôi không những không đưa ông đi b/ệnh viện, mà còn dẫn ông đến trước mặt mẹ tôi.
Dùng giọng điệu quan tâm giống hệt mẹ, tôi bảo ông: "Bố, sức khỏe bố tốt thế kia, sao mà sinh b/ệnh được. Bố đừng có suy nghĩ lung tung, b/ệnh tâm lý mới là nguồn gốc của mọi loại b/ệnh."
Bố muốn nói gì đó, liếc nhìn mẹ tôi một cái rồi lại không dám.
Thật vô dụng.
Có chút mong chờ, đến ngày ông biết b/ệnh tình của mình bị chính người vợ thân yêu nhất trì hoãn, ông sẽ có biểu cảm gì.
Giải quyết xong bố, người tiếp theo là em trai Lâm Đông Hành.
Tính thời gian, đã hơn nửa tháng kể từ khi thư mời làm việc của tập đoàn lớn bị xóa.
Nếu nó vẫn chưa phát hiện ra điều gì bất thường, thì đúng là ng/u hết chỗ nói rồi.
Tôi vừa nghĩ đến đó, nó đã từ phòng ngủ gi/ận dữ xông ra.
"Các người là ai, ai đã lẻn vào phòng tôi động vào máy tính của tôi?"
Nó chỉ vào ba người chúng tôi mà hỏi.
"Tôi không nói với các người nữa, không được vào phòng tôi, không được vào phòng tôi!"
Lời vừa dứt, chiếc máy tính đã bị ném mạnh xuống đất.
Có thể thấy nó gi/ận đến mức nào.
Cũng đúng, đừng nói là nó, kiếp trước khi tôi phát hiện ra cũng rất tức gi/ận.
Kiếp trước, khoảng nửa tháng trước, có một ngày tôi thấy mẹ tôi lén lút đi ra từ phòng của Lâm Đông Hành.
Tôi hỏi bà vào đó làm gì, bà ấp úng mãi không nói được lý do.
Lúc đó tôi thấy lạ.
Vì vậy, nhân lúc bà ra ngoài đá/nh bài, tôi lẻn vào phòng Lâm Đông Hành.
Thấy Lâm Đông Hành nằm xoài trên giường, ngủ say như ch*t.
Màn hình máy tính của nó lúc đó đang mở.
Tôi không biết mẹ tôi vừa làm gì trong phòng.
Chỉ đành gọi Lâm Đông Hành dậy, bảo nó tự kiểm tra.
Lâm Đông Hành tỉnh dậy, còn chưa đợi tôi nói câu nào, nó đã tung một cú đ/á vào người tôi.
Chương 12
Chương 11
Chương 10
Chương 13
Chương 14
Chương 11
Chương 9
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook