Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
04/07/2026 06:55
Tôi không chút do dự từ chối: "Thế thì không được, mẹ tôi nói rồi, nếu tôi dám cho người ta leo cây, bà sẽ không nhận đứa con gái này nữa."
Giang Duyệt Duyệt: "Không cho người ta leo cây, em đi thay chị. Em đảm bảo, chị không nói, em không nói, dì chắc chắn sẽ không biết chị không đi. Chị là tốt nhất mà, chị ơi~."
Cá đã cắn câu.
Tôi nén cười, ra vẻ do dự nói: "Nhưng..."
Lời tôi chưa kịp nói hết đã bị nó ngắt lời.
"Chẳng phải lần trước chị muốn cái túi đó sao? Em vừa tiết kiệm được 5000, đưa hết cho chị."
Tôi vẫn tiếp tục do dự: "Nhưng mất mấy tiếng đồng hồ, chị cũng chẳng có chỗ nào để đi."
"Thêm cho chị 500 nữa, chị đi tìm chỗ nào ăn lẩu đi."
5500, đó là hai tháng lương của nó. Có thể thấy nó đã dốc hết vốn liếng để được đi xem mắt với Tần Kiến Lâm.
"Thế cũng được."
Tôi miễn cưỡng đồng ý.
Vừa dứt lời, tôi đã nhận được khoản chuyển khoản 5500 tệ. Tôi vui vẻ nhận lấy, không quên tốt bụng nhắc nhở Giang Duyệt Duyệt:
"Nghe nói kiểu người ăn cơm nhà nước như họ, thường không kết hôn với người ngoài đâu."
Giang Duyệt Duyệt nghe vậy thì hoảng hốt, vội vàng hỏi tôi phải làm sao.
Tôi: "Mày không biết tự đóng gói bản thân cho kỹ à? Tốt nhất là m/ua thêm mấy món đồ hiệu, loại nhìn là thấy đắt tiền ấy."
"Tiền em chuyển hết cho chị rồi, còn đâu tiền nữa?" Giang Duyệt Duyệt có chút nản lòng, trông có vẻ thật sự đang khó xử.
Tôi giả vờ như không nghe thấy lời nó.
"Phải rồi, chị còn có một tin tốt nữa. Mẹ chị sắp m/ua nhà cho em trai chị."
Không lâu sau, mẹ tôi đã đến hỏi tôi tiền thưởng cuối năm đã phát chưa. Tôi biết, chắc chắn là Giang Duyệt Duyệt đã tìm bà đòi tiền rồi. Bà xót tiền của mình nên lại đến tìm tôi.
"Năm nay công ty làm ăn không tốt, không có thưởng cuối năm."
"Thật sao?" Mẹ tôi rõ ràng không tin.
Bà lấy điện thoại ra, quơ quơ trước mặt tôi, đe dọa: "Con đừng hòng lừa mẹ, mẹ có số điện thoại của sếp con đây này."
Bà có số điện thoại của mọi đời sếp tôi. Bất kể lương phát chậm hay thiếu, bà đều tự ý gọi cho sếp tôi để đòi tiền. Bà khóc lóc kể khổ rằng nhà chúng tôi nghèo, cả gia đình trông chờ vào lương của tôi, bắt sếp phải thương cảm cho tôi. Bà còn c/ầu x/in sếp đừng làm kẻ vô lương tâm. Tôi đã bị đuổi việc vài lần vì bà. Đây cũng là lý do tại sao một năm tôi đổi việc ba lần.
Tôi bảo bà sau này đừng tìm sếp tôi nữa. Bà lại tỏ vẻ như chịu ấm ức lắm, ở nhà khóc lóc giải thích trước mặt mọi người: "Mẹ nói như vậy thật sự là có lòng tốt. Mẹ nghĩ để sếp con thương cảm cho con, biết con khó khăn, như vậy sẽ không giao việc khổ, việc mệt cho con, biết đâu còn tăng lương cho con nữa."
Cuối cùng còn kết tội tôi là kẻ không có lương tâm.
Mỗi khi như vậy, không thể thiếu bố tôi ở bên cạnh an ủi bà: "Đồ vô dụng, mẹ con còn không phải vì tốt cho con sao? Theo tao thấy, rõ ràng là do năng lực làm việc của mày kém, mày còn muốn trách mẹ mày à."
Tôi nhìn vào mắt bà, dửng dưng nói: "Mẹ gọi đi!"
Gọi cũng vô ích thôi, sếp tôi là bố của bạn học tôi. Trước khi bà gõ cửa, tôi đã thỏa thuận xong với bạn tôi rồi.
Bà nhìn tôi một cái, cuối cùng đành hạ điện thoại xuống.
Thấy bà định đi, tôi lên tiếng gọi lại: "Mẹ, mẹ giới thiệu cho con nhà tốt như vậy, ít nhất cũng phải cho con chút tiền để con đi m/ua bộ quần áo mới chứ. Mẹ đưa con 5000 tệ, con đi m/ua một bộ."
Vì không lấy được tiền từ chỗ tôi, sắc mặt mẹ tôi vốn đã khó coi, giờ lại nghe tôi đòi tiền, mặt bà lập tức sầm xuống.
Bà quát: "Trong tủ quần áo có bao nhiêu là đồ, con cứ tùy tiện lấy một bộ mà mặc."
Tôi nhìn bà, "ồ" một tiếng, rồi dửng dưng nói: "Vậy con không đi nữa đâu, mặc mấy thứ giẻ rá/ch này, con không thấy ngại ra ngoài gặp người ta, chứ đừng nói là đi xem mắt."
Nói xong, tôi định cởi đồ đi ngủ. Mẹ tôi tất nhiên không đồng ý, muốn cưỡng ép lôi tôi dậy. Nhưng mặc cho bà kéo thế nào, tôi vẫn đứng im như tượng. Cuối cùng bà đành tức tối lấy ra một xấp tiền mặt: "Đây, 5000 tệ, cầm lấy."
5000 tệ, một tháng lương của tôi, nhưng lại là số tiền lớn nhất mà cả đời này tôi nhận được từ tay mẹ mình.
Cầm tiền, tôi ra khỏi cửa. Tôi hẹn bạn thân đi ăn lẩu, tận hưởng một bữa no nê. X/ác nhận Giang Duyệt Duyệt đã tách khỏi Tần Kiến Lâm, tôi mới thong thả về nhà.
Khi về đến nơi, bố và em trai đã ngủ. Chỉ có mẹ tôi đang ngồi trên ghế sofa, ôm một xấp tài liệu. Nếu tôi không nhớ nhầm, kiếp trước vào thời điểm này, kết quả khám sức khỏe của bố tôi đã có rồi.
Kiếp trước, bố tôi bị u/ng t/hư, mẹ tôi sợ ông suy sụp sau khi biết tin nên đã dùng một lời nói dối thiện chí để giấu ông. Bà bảo ông chỉ bị khó chịu đường ruột, vấn đề táo bón thôi.
Lúc đó tôi thấy bụng bố đ/au dai dẳng suốt mấy tháng không khỏi. Tôi thấy không ổn, hỏi mẹ đòi báo cáo khám b/ệnh của ông. Mẹ tôi lại bảo làm mất rồi, còn nói không có chuyện gì lớn.
Không còn cách nào khác, tôi đành nhân lúc mẹ không có nhà, đưa bố đi kiểm tra lại đường ruột, kết quả mới biết là u/ng t/hư. May mà phát hiện sớm, ngay cả bác sĩ cũng nói nếu chậm trễ hơn nữa để phát triển đến giai đoạn giữa, thậm chí là giai đoạn cuối thì rất khó chữa. Sau đó, bố tôi đã giữ được mạng sống.
Chương 09
Chương 17
Chương 7
Chương 12
Chương 12
Chương 12
Chương 16
Chương 18
Bình luận
Bình luận Facebook