Làm thế nào để cứu vãn tình cảm sau khi khiến bạn trai mất mặt

Cố Thần cũng gửi thiệp mời cho Yến Chiêu, lấy lý do là để mở rộng nghiệp vụ cho văn phòng luật. Anh ấy khẳng định chắc nịch rằng Yến Chiêu nhất định sẽ đi. Tôi cũng nghĩ vậy. Thế nên khi anh ấy mang đến một chiếc váy dạ hội cúp ngựk đính đầy kim cương vụn, tôi đã không từ chối. Và rồi tôi thực sự kinh ngạc trước vẻ đẹp của nó. Mặc vào chẳng phải sẽ đẹp lấn át cả hội trường sao?

Nhưng mà...

“Khụ khụ, Cố tổng, anh Cố, tiền cái váy này...” Tôi xoa xoa hai bàn tay, chớp chớp mắt với anh. Đùa à! Cái váy này nhìn là biết đắt c/ắt cổ rồi, tôi làm gì có nhiều tiền thế!

Cố Thần cười vô tư: “Tặng người đẹp một cái váy thôi mà, tôi vẫn chịu được.”

“Hú h/ồn~” Có câu này của anh là yên tâm rồi.

Bảy giờ tối, tôi và Cố Thần có mặt đúng giờ. Tất cả mọi người trong buổi tiệc đều đồng loạt nhìn về phía chúng tôi. Lúc này tôi mới thực sự thấy được tầm ảnh hưởng của cái gọi là tập đoàn Cố thị lớn đến mức nào. Những người xếp hàng chờ được chúc rư/ợu Cố Thần gần như kéo dài từ cửa ra tận ngoài đường cái. Những lời nịnh nọt không dứt bên tai, và người bị bàn tán nhiều nhất đương nhiên là tôi. Dù sao thì trước giờ Cố Thần chưa từng dẫn theo bạn gái.

Trong bầu không khí toàn những lời tung hô lẫn nhau này, tôi bỗng cảm nhận được một tia không thân thiện. Quay đầu nhìn lại, ha~ Yến Chiêu. Anh mặc một bộ vest đen chỉn chu, dáng người cao ráo. Mái tóc chải ngược ra sau để lộ đôi chân mày sắc sảo, kết hợp với sống mũi cao thẳng và đôi môi mỏng mím ch/ặt. Quả đúng là phong thái của một vị công tử quý tộc. Chậc~ không hổ là bạn trai tôi, đẹp trai thật.

Điều duy nhất làm mất hứng là An Ninh cũng tới. Cô ta dán sát vào người Yến Chiêu, làm ra vẻ hoa sen trắng đáng thương. Tôi bĩu môi, không thèm nhìn họ nữa. Nhưng ánh mắt vẫn không nhịn được mà liếc tr/ộm. Có lẽ vì thấy sự chú ý của Yến Chiêu hoàn toàn đặt trên người tôi, biểu cảm của An Ninh có chút vặn vẹo. Chẳng bao lâu sau, cô ta nhân cơ hội mời rư/ợu mà sấn tới.

“Anh Cố, chị Dương Dương, lại gặp nhau rồi.”

Cố Thần không thèm để ý đến cô ta, tôi đương nhiên càng không. An Ninh cũng thật nhẫn nhịn, không những không đi mà còn cầm ly rư/ợu cố tình áp sát vào người tôi.

Biến cố xảy ra trong chớp mắt. Khi cô ta giơ ly rư/ợu lên trước mặt tôi, đột nhiên cả người loạng choạng ngã nhào. Ly rư/ợu vang đỏ trên tay đổ thẳng, không lệch một giọt nào lên váy tôi. Vệt rư/ợu đỏ thẫm thấm đẫm một mảng lớn trên đuôi váy màu xám nhạt.

An Ninh kêu “Ái chà” một tiếng: “Xin lỗi, xin lỗi! Em không cố ý!” Tôi nghe cô ta xin lỗi đầy miệng nhưng ánh mắt lại toàn là khiêu khích. Tôi cười. Đang kích bác tôi đấy à? Được thôi~ Tôi lấy một ly sâm panh từ tay người phục vụ, mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của những người xung quanh, tôi dội thẳng lên mặt An Ninh. Chất lỏng màu hổ phách chảy dọc theo tóc và má cô ta xuống.

“Ái chà~ cô An không sao chứ~ xin lỗi nhé, tôi cũng không cố ý đâu. Cô đừng vội, để tôi lau sạch cho cô.” Tôi túm lấy cằm cô ta, dùng khăn giấy chà mạnh lên đầu và mặt cô ta. Đừng nói đến chuyện lớp trang điểm bị nhòe, mà tóc tai cũng bị tôi kéo rối tung cả lên. An Ninh không ngừng giãy giụa gào thét, nhưng không một ai bước tới giúp cô ta. Hànhz hạz đủ rồi, tôi mới buông tay.

An Ninh với khuôn mặt lem luốc, cũng chẳng buồn giả vờ nữa, nhìn tôi đầy oán đ/ộc: “Ngụy Dương Dương, cô quá đáng lắm! Đúng là đồ đàn bà chanh chua!”

“Cái loại như cô, trách sao luật sư Yến không cần! Cô đáng đời bị chia tay!”

Này, cái tính nóng nảy của tôi. Tôi vừa định xông lên xử lý cô ta thêm vài cái nữa thì cổ tay đã bị tóm lấy. Cảm giác ấm nóng thấm qua da th!t. Tôi quay đầu lại thì bắt gặp ánh mắt của Yến Chiêu. Cái gì thế này? Anh ta còn muốn ra mặt cho con trà xanh này sao?

Tôi nhíu mày giãy giụa một chút nhưng không thoát được, ngược lại còn bị anh kéo mạnh vào lòng. Chiếc áo khoác vest mang theo hơi ấm của anh khoác lên người tôi. Còn có cả mùi hương lạnh nhạt đặc trưng của anh. Tôi hơi chưa kịp phản ứng. An Ninh cũng vậy. Cô ta vốn đã chuẩn bị xong biểu cảm tủi thân để đi tố cáo. Kết quả là Yến Chiêu thậm chí còn chẳng buồn nhìn cô ta, trực tiếp bế bổng tôi lên theo kiểu ngang hông. Dưới ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, anh rời khỏi hội trường.

Tôi nằm trong lòng anh mà miên man suy nghĩ, đây là cuối cùng cũng vỡ trận rồi sao? Định bế đi để cưỡng ép yêu đương luôn à? Tôi thầm mong đợi. Nhưng ai mà ngờ được, anh bế tôi đến tầng hầm để xe rồi thả tôi xuống định bỏ đi. Đây là tính sao?

Tôi kéo anh lại, đẩy anh vào sát tường: “Này Yến Chiêu, anh bế tôi ra đây như thế này là có ý gì?” Anh không nhìn tôi, cũng không nói gì, vẫn giữ khuôn mặt cau có đó. Chậc, anh cứ giả vờ đi, cứ tiếp tục giả vờ đi.

“Mấy bó hoa mấy ngày trước là anh gửi đúng không? Những điều bất ngờ từ trên trời rơi xuống đó cũng là anh sắp xếp đúng không?”

“Yến Chiêu, thừa nhận là thích tôi, không nỡ rời xa tôi khó đến thế sao?”

“Thừa nhận là anh đang gh/en, khó đến thế sao?”

Đáp lại tôi vẫn là sự im lặng. Nhưng đôi mắt Yến Chiêu lại dần đỏ lên. Đã đến mức này rồi mà vẫn không chịu nói sao? Được, để xem cái miệng anh cứng đến bao giờ. Tôi choàng hai tay lên lồng ngựk anh, rồi hôn lên môi anh. Nhưng chỉ một giây sau, tôi đã bị anh đẩy ra. Tôi định sấn tới lần nữa. Anh lại né tránh.

“Em làm thế này, không sợ Cố Thần biết sao?”

“Đã đi dự tiệc với người ta rồi mà còn lôi kéo với người yêu cũ là anh, thế có ra thể thống gì không?”

À~ nghe cái giọng điệu nhỏ mọn này xem. Tôi giả vờ gật đầu: “Anh nói đúng, quả thật không ra thể thống gì, tôi về đây.” Tôi xoay người định bỏ đi. Nhưng giây tiếp theo, trời đất quay cuồ/ng.

Danh sách chương

5 chương
25/06/2026 09:27
0
25/06/2026 10:10
0
03/07/2026 12:50
0
03/07/2026 12:50
0
03/07/2026 12:50
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu