Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Mẹ tôi không biết nghe được chuyện này từ đâu, bà m/ắng tôi không biết x/ấu hổ ngay trước mặt cả lớp, rằng còn nhỏ tuổi đã biết dụ dỗ người đã có vợ, lớn lên thì còn ra thể thống gì nữa.
Sau đó, cậu nam sinh kia đứng ra giải thích giúp tôi, nói rằng đó là tình cảm đơn phương từ phía cậu ta, tôi chưa bao giờ đáp lại.
Mẹ tôi vung tay t/át thẳng vào mặt tôi.
“Ruồi không bâu vào trứng không vỡ, nếu mày đoan chính, tại sao nó không tìm người khác mà chỉ tìm mày? Chắc chắn là mày đã dụ dỗ người ta trước.”
Không những vậy, bà còn đích thân áp giải tôi đến trước mặt cô gái kia, bắt tôi phải xin lỗi.
Tôi không phục.
Bà thẳng chân đ/á vào khoeo chân tôi, ép tôi phải quỳ xuống, rồi thay tôi cất lời xin lỗi.
“Là tôi không dạy dỗ được nó, gây tổn thương cho cô, tôi thay mặt nó xin lỗi cô. Các người yên tâm, sau này tôi nhất định sẽ quản giáo nó nghiêm khắc, tuyệt đối không để nó phá hoại tình cảm của hai người nữa.”
Xung quanh toàn là những ánh mắt soi mói và tiếng cười nhạo.
Đêm đó về đến nhà, tôi khóa trái cửa phòng, nằm trên giường khóc không ngừng.
Nửa đêm, tôi mơ màng tỉnh giấc vì cảm thấy có vật gì đó lạnh lẽo.
Mở mắt ra, tôi thấy mẹ đang cầm kéo, dí sát vào mặt tôi.
“Chỉ cần h/ủy ho/ại khuôn mặt này của mày, sau này sẽ không còn ai tơ tưởng đến mày nữa. Mẹ làm tất cả đều vì tốt cho mày, mày đừng trách mẹ.”
Tôi hét lên, đẩy bà ra rồi chạy thoát thân.
Tôi ngồi trên sân thượng suốt cả đêm.
Ngày hôm sau quay về, mẹ tôi mắt đỏ hoe ôm ch/ặt lấy tôi, khóc lóc xin lỗi, nói rằng bà nhất thời hồ đồ, sợ tôi đi sai đường, nói rằng năm xưa bà từng bị người ta phá hoại hạnh phúc, suýt chút nữa lấy mạng kẻ thứ ba kia, tất cả những gì bà làm đều là vì tốt cho tôi.
Tôi biết, tất cả những gì bà nói đều là sự thật.
Vì vậy, tôi không thể yêu bà, nhưng cũng không thể h/ận bà.
Tôi khao khát một tình yêu nồng ch/áy, trọn vẹn và chỉ thuộc về riêng mình.
Đã từng có lúc, tôi tưởng rằng Phó Tư Niên chính là người sẽ trao cho tôi tình yêu đó.
Chỉ tiếc rằng thực tế đã chứng minh, tôi đã sai lầm một cách thảm hại.
Sự xuất hiện của Ôn Dĩ Mạn, thực ra tôi đã sớm dự đoán được.
Bởi vì trong một lần đi xem mắt, tôi đã vô tình gặp lại Phó Tư Niên.
Anh ta nhìn tôi,
Sau cơn kinh ngạc, anh ta cười gằn vì tức gi/ận.
“Thằng đó là ai? Thẩm Thanh Hoan, mẹ kiếp cô nói cho tôi biết nó là ai?”
“Tôi mấy ngày nay bay khắp thế giới, chỉ để tìm người thuyết phục bố mẹ tôi cưới cô, kết quả cô đang làm gì? Cô đang bận cắm sừng lên đầu tôi đấy à?”
“Cô có giỏi thì đừng bao giờ vác mặt về c/ầu x/in tôi!”
M/ắng xong, anh ta còn gọi điện cho trợ lý ngay trước mặt tôi.
“Alo, trợ lý Lưu, váy cưới và nhẫn kim cương đã chọn trước đó, không cần dùng size của Thẩm Thanh Hoan nữa, dùng size của Ôn Dĩ Mạn đi.”
“Cô ta không đồng ý? Làm sao cô ta có thể không đồng ý được? Cứ làm theo lời tôi.”
Nói xong, anh ta thậm chí không buồn liếc nhìn tôi lấy một cái.
Đến cũng vội vàng.
Đi lại càng vội vàng hơn.
Đêm đó, Ôn Dĩ Mạn cố tình nhắn tin cho tôi để khoe khoang.
“Sếp Thẩm, em nằm mơ cũng không ngờ có ngày mình lại trở thành cô dâu của anh Tư Niên, thực sự cảm ơn chị rất nhiều.”
“Chân thành mời chị đến tham dự đám cưới của em và anh Tư Niên. Đến lúc đó, quà cảm ơn, em chắc chắn sẽ chuẩn bị cho chị một phần đ/ộc nhất vô nhị.”
Kèm theo đó là một bức ảnh cưới.
Phó Tư Niên ngồi trên ghế cúi đầu nghịch điện thoại, còn Ôn Dĩ Mạn mặc váy cưới đứng sau lưng anh ta, cười vô cùng ngọt ngào.
Tôi từng nghĩ,
Đây chính là kết cục của ba chúng tôi.
Nhưng không ngờ rằng, chỉ mới sang đêm thứ hai, Ôn Dĩ Mạn đã gọi điện tới tấp, hỏi tôi Phó Tư Niên đang ở đâu, tại sao không nghe máy của cô ta, có phải tôi đã nói gì với anh ta không, còn hỏi tôi có phải đã quay về Bắc Kinh rồi hay không.
Tôi ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
Sau khi nhận ra tôi thực sự không làm gì cả, Ôn Dĩ Mạn gi/ận dữ cúp máy.
Nhưng trực giác mách bảo tôi mọi chuyện không đơn giản như vậy.
Quả nhiên, Ôn Dĩ Mạn đã tìm đến tận nơi.
Vừa ra khỏi cửa chung cư, tôi đã thấy Ôn Dĩ Mạn đang cầm loa phóng thanh, phát biểu oang oang trước mặt mọi người.
“Mọi người mau lại đây xem này, đây chính là con đàn bà đê tiện đã dụ dỗ chồng chưa cưới của tôi!”
“Con đàn bà này thấy chồng chưa cưới của tôi có tiền, cố tình bò lên giường anh ấy, giờ còn xúi giục anh ấy thay lòng đổi dạ, vứt bỏ tôi để cưới nó!”
Trợ lý của cô ta ôm một xấp ảnh, phát cho bất cứ ai đi ngang qua.
Ảnh ăn cơm, ảnh xem phim, ảnh ở nhà, thậm chí có cả ảnh trên giường.
Trong mỗi bức ảnh, khuôn mặt của Phó Tư Niên đều đã được làm mờ.
Còn khuôn mặt tôi thì rõ nét, thậm chí cả nốt ruồi nhỏ trên cánh mũi cũng nhìn thấy rõ mồn một.
Ánh mắt của những người hàng xóm thay đổi.
Có tò mò, có kh/inh bỉ, và cả sự thương hại muốn nói lại thôi.
Mẹ tôi mặt mày xanh mét xông ra từ trong nhà.
“Bao nhiêu năm nay mẹ giới thiệu cho mày biết bao nhiêu chàng trai, mày không chịu gặp ai, mẹ cứ tưởng mày đã biết điều. Kết quả mày lại đi học thói làm kẻ thứ ba? Mày không biết mẹ mày đây cả đời này gh/ét nhất là kẻ thứ ba sao?”
“Năm xưa lẽ ra tao nên rạ/ch nát cái mặt mày đi, xem mày còn dụ dỗ đàn ông, còn làm kẻ thứ ba kiểu gì nữa!”
Một cái t/át giáng xuống.
Tôi không né tránh.
Cảm giác nóng rát trên mặt đ/au nhói.
“Mẹ, năm xưa khi mẹ vu oan cho con, con còn nhỏ, không biết tự biện minh cho mình. Mẹ không tin con, con không trách mẹ.”
“Nhưng giờ đây, con đã là một người trưởng thành rồi, mẹ vẫn không muốn tin con sao?”
Mẹ tôi sững sờ.
Ôn Dĩ Mạn nhân cơ hội đó càng la hét lớn hơn.
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook