Duyên nợ nhà vệ sinh

Duyên nợ nhà vệ sinh

Chương 2

04/07/2026 08:11

Đang chúc mừng qua lại, tôi không nhịn được mà đá/nh một cái rắm cực kỳ vang dội, lại còn kèm theo cả chút "nước nôi" nữa chứ.

Ôi trời ơi, tôi chỉ muốn độn thổ cho xong.

Đột nhiên, từ buồng bên cạnh vang lên tiếng nức nở đ/ứt quãng.

Tôi kinh ngạc thốt lên: [Bác bị rắm của cháu làm cho phát khóc à?]

Tiếng nức nở bên cạnh khựng lại một chút: [Không phải, chỉ là nghĩ đến việc con gái ruột của bác phải chịu nhiều khổ cực ở đây như vậy, bác không thể kìm lòng được.]

Tôi vốn vụng về, không biết an ủi người khác, chỉ đành nói: [Bác nghĩ thoáng chút đi, nó có khổ thế nào thì cũng không đến nỗi bị kẹt trong nhà vệ sinh không ra được như hai chúng ta đâu.]

Bên cạnh không đáp, lặng lẽ khóc to hơn.

Bà ấy vừa khóc là khóc như đi/ên, quên cả đất trời, quên cả sống ch*t.

Cái ch*t ở đây là cái ch*t của tôi.

Cả đời này tôi sợ nhất là nhìn thấy phụ nữ khóc.

Hồi cấp hai, có thằng con trai táy máy tay chân định búng dây áo Iót của em gái tôi.

Lúc đó con bé không để ý, nhưng sau đó lại lén trốn trong chăn khóc.

Sau khi phát hiện, thứ Hai tuần đó tôi đã l/ột quần thằng đó ngay dưới cột cờ trước mặt toàn thể giáo viên và học sinh toàn trường.

Để cho cái quần l/ót của nó tung bay dưới lá cờ đỏ.

Thế là tôi vắt óc suy nghĩ cách dỗ dành bà ấy: [Bác đừng khóc nữa, để cháu nghĩ xem nào. Xì, chẳng phải bác vừa nói đến tìm người thân sao? Cháu lớn lên ở đây từ nhỏ, người bác cần tìm có khi cháu lại quen đấy.]

Chiêu này hiệu quả, tiếng khóc bên cạnh dừng lại, sụt sịt hỏi: [Thật sao?]

[Chắc chắn là thật, không được nữa thì cháu sẵn sàng cởi trần đi ngoắc tay với bác luôn.]

Bên cạnh bật cười trong nước mắt: [Cô bé này, cháu nói chuyện thú vị thật đấy. Con gái bác tên là Lâm Nhân, cháu có quen không?]

[Ôi ôi ôi, thế thì trùng hợp quá, cháu cũng tên là Lâm Nhân. Nhắc mới nhớ, cháu cũng đang đi tìm mẹ ruột đây, ha ha ha thật là trùng hợp quá, ha ha...]

Tôi không cười nổi nữa.

Đáng lẽ tôi phải nhận ra sớm hơn, trên đời này làm gì có sự trùng hợp nào mà không có lý do.

Chỉ là tôi chưa bao giờ nghĩ tới, lần đầu tiên gặp mẹ ruột lại là ở trong nhà vệ sinh.

Chúng tôi còn chưa kịp nhìn thấy mặt nhau, thì cái mông đã "chân thành" đối đãi với nhau trước rồi.

Tôi từng mơ mộng về lần đầu gặp mặt mẹ.

Có lẽ chúng tôi sẽ lướt qua nhau trên phố đông người;

Hoặc là khi đang làm đồng ngoài cửa nhà, họ sẽ xót xa nắm lấy bàn tay tôi;

Hoặc là khi bị chèn ép ở nơi làm việc, họ sẽ từ trên trời rơi xuống, c/ứu tôi khỏi dầu sôi lửa bỏng.

Nhưng tôi chưa từng nghĩ, đó lại là một mối lương duyên "bèo nước" trong nhà vệ sinh.

Đáng lẽ tôi phải ở trong một nhà hàng sang chảnh, bên tai là tiếng cười nói rộn ràng của giới thượng lưu, mắt rơm rớm kể về những năm tháng gian nan này.

Chứ không phải ở trong cái nhà vệ sinh nồng nặc mùi hôi, nhìn đống "sản phẩm" của cả hai mà rơi vào bế tắc.

Có lẽ đống "sản phẩm" đó còn thân thiết hơn chúng tôi, dù sao thì mùi vị của chúng cũng đã hòa quyện vào nhau rồi.

Mà tôi thì vẫn còn đang sầu n/ão.

Tôi phải giải thích với thế hệ sau thế nào đây.

Chẳng lẽ tôi lại bảo với con rằng, năm xưa mẹ con và bà ngoại nhận ra nhau khi đang ngồi xổm trong nhà vệ sinh à?

Không!

Thế này thì tục tĩu quá!

Nó sẽ làm vấy bẩn cuộc đời tôi, sẽ h/ủy ho/ại tuổi thơ của con tôi.

Nhưng mà...

Bà ấy là mẹ của tôi mà.

Thế là nước mắt tôi trào ra:

[Mẹ ơi

Bà Giang ở buồng bên cũng cảm động rơi nước mắt: [Con gái của mẹ.]

Chúng tôi cứ thế, với cái mông trần, có một cuộc đoàn tụ cảm động trong nhà vệ sinh.

Chúng tôi cách nhau một tấm ván gỗ, kể cho nhau nghe những gian nan suốt bao năm qua.

Đến lúc cao trào, bà Giang mắt đẫm lệ: [Bây giờ mẹ thực sự muốn ôm con một cái.]

Nói xong, tôi nhìn xuống dưới thấy chân bà ấy cử động.

Tôi hiểu.

Chắc là bị tê chân rồi.

[Không sao đâu mẹ, kiếp này có thể ngồi cạnh nhau trong nhà vệ sinh cũng coi như duyên mẹ con mình vẫn chưa dứt.]

Bà Giang nghe vậy càng cảm động hơn.

Sau khi nhận người thân xong, chúng tôi lấy lại lý trí.

Việc quan trọng nhất bây giờ là phải ra khỏi nhà vệ sinh.

Điện thoại tôi hết pin, không thể kêu c/ứu.

Bà Giang thì xuống xe giữa đường, hoàn toàn không mang theo điện thoại.

Chúng tôi định bụng đợi người đến, nhưng cái nhà vệ sinh vốn đông đúc lúc nãy, giờ đây lại vắng lặng như tờ.

Chỉ còn lại hai chúng tôi bị bỏ rơi ở đây.

Phật tổ ơi, Thượng đế ơi, Đại Thánh ơi, Chúa Jesus ơi, Bloody Mary ơi, Zeus... không, vị này thôi bỏ đi.

Ông ấy mà đến nhà vệ sinh thì lại thành tiệc thác lo/ạn mất.

Hỡi hàng tỷ vị thần linh, con xin dâng lên đức tin chân thành nhất của mình.

Xin hãy ban cho con chút giấy!

Thần linh vẫn mãi im lặng như thế, tựa như số phận bi tráng của chúng tôi vậy.

[Mẹ ơi.] Tôi đột nhiên lên tiếng.

[Hả?]

[Cả đời này con chưa từng c/ầu x/in mẹ điều gì, cũng chưa từng được gặp mẹ. Người ta vẫn nói tình mẫu tử có thể làm được tất cả, mẹ ơi, xin mẹ c/ứu con.]

[Không, không được đâu!] Bà Giang đ/au khổ ôm đầu.

Đứa con gái ruột chưa từng gặp mặt đang khẩn khoản c/ầu x/in bà tha thiết.

Tuy không nhìn thấy mặt, nhưng bà có thể cảm nhận được sự cấp bách của con gái.

Bà Giang tự nhận mình là một người mẹ mẫu mực, nhưng bà phải làm sao đây.

Chẳng lẽ, chẳng lẽ bảo bà không lau...

Không được! Không được!

Đạo đức sẽ sụp đổ! Quan niệm sẽ tan tành mất!

Hình tượng quý bà thanh lịch, đoan trang của bà chẳng lẽ sẽ kết thúc ở đây sao?

Nhưng mà con gái... nhưng mà hình tượng...

Tình mẫu tử và đạo đức bấy lâu nay đang đá/nh nhau trong tâm trí, bà Giang đ/au khổ ôm lấy đầu.

[Mẹ không biết, mẹ không biết. Trong túi mẹ ngoài mấy tấm ảnh ra thì chẳng có gì cả, mẹ không biết phải làm sao.]

[Ảnh ạ?] Trong lòng tôi mừng rỡ: [Ảnh cũng dùng được, không ảnh hưởng gì đâu.]

Bà Giang nghẹn ngào lên tiếng: [Đó là ảnh chụp toàn gia đình, mọi người đều đang cười rất vui vẻ. Mẹ không thể dùng nó để lau được...]

Danh sách chương

4 chương
25/06/2026 10:11
0
25/06/2026 10:11
0
04/07/2026 08:11
0
04/07/2026 08:11
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu