Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
03/07/2026 14:20
Tôi tự hỏi, thuở ấy cha mẹ tôi, liệu có từng c/ầu x/in ả như thế này không?
Bốp~
Tiếng roj rồng x/é gió vang lên, quất mạnh vào người ả.
Xiêm y rá/ch nát, m/áu tươi tuôn trào, tiếng kêu thảm thiết vang vọng khắp thung lũng.
“Vương Bình, ngươi thật to gan!”
Người ngoài trận gào thét, tụ linh lực đá/nh mạnh vào màn chắn.
Nhưng đại trận mà vạn yêu không phá nổi, bọn họ, dựa vào đâu mà phá được?
Tiếng roj không ngừng.
Một tuần hương sau, những kẻ nằm trên quảng trường, hơi thở ra đã ít hơn hơi thở vào.
Có kẻ không đành lòng nhìn, đ/ấm mạnh vào màn chắn.
“Gi*t người thì thôi, sao lại phải tr/a t/ấn người ta tà/n nh/ẫn đến thế?”
“Tà/n nh/ẫn?”
Tôi bật cười.
“Vậy các người có biết, cha mẹ ta cũng bị quất từng roj từng roj đến ch*t như thế này không?”
Người ngoài trận im bặt.
Lông mày bọn họ nhíu ch/ặt,
Ánh mắt nghi hoặc quét về phía những đệ tử đang nằm trên mặt đất.
“Nghi ngờ ư?”
Không ai lên tiếng.
Tôi cười nhẹ, “Cửu Vĩ, cho bọn chúng xem đi!”
“Tuân lệnh!”
Cửu Vĩ có một bí thuật, có thể hồi tưởng lại quá khứ của người khác và trình hiện ra.
Long Uyên ngăn tôi lại: “Tôn thượng, thuật này quá hao tổn linh khí, hà tất phải giải thích với bọn chúng?”
Tôi liếc nhìn nó.
Thân hình nó run lên, lập tức cúi đầu lùi lại.
Một tuần hương sau, hơn hai mươi người trên đạo trường lơ lửng giữa không trung.
Trên đỉnh đầu bọn họ, hiện lên cùng một cảnh tượng.
Dưới chân núi Thanh Vân, cỗ xe ngựa xa hoa lăn bánh qua con đường lầy lội.
Phía trước, hai ông bà lão dìu dắt nhau bước tới.
Có lẽ vì chân cẳng không tiện, họ đi chậm hơn một chút.
Nghe tiếng xe ngựa phía sau, cả hai hoảng hốt nép vào lề đường.
“Thật chướng mắt.”
Câu nói này là của Linh Nguyệt Như, kẻ đang tựa bên cửa sổ ngắm cảnh.
Trong mắt ả, đầy sự kh/inh bỉ và chán gh/ét đối với phàm nhân.
“Tiểu sư muội đừng gi/ận nữa, ăn miếng bánh đào tô muội thích nhất đi.”
Trần Vũ Lam đưa miếng bánh, dỗ dành.
Linh Nguyệt Như nhận lấy, đúng lúc xe ngựa nghiến qua một hố sâu.
Bùn đất văng lên dính vào miếng bánh, khiến sự bực bội của Linh Nguyệt Như bị đẩy đến cực hạn.
“Fát đi/ên mất, dừng xe!”
Ả ném miếng bánh, gầm nhẹ một tiếng.
Xe ngựa dừng hẳn, ả nhảy xuống, vài bước chặn đường cặp vợ chồng già.
“Đứng lại! Ai cho phép hai tên dân đen các người chặn đường bổn tiểu thư?”
“Tiểu tiên tử, chúng tôi không...”
Bà lão vừa định giải thích một câu, đã nhận ngay một roj vào đầu.
Bà lão bị quất ngã xuống đất.
“Còn dám cãi cố? Chẳng lẽ bổn tiểu thư lại vu oan cho hai tên dân đen các người sao?”
Dáng vẻ vênh váo tự đắc của ả, so với bây giờ đúng là như hai người khác biệt.
Lão ông đ/au lòng chạy đến đỡ lấy vợ mình.
Dù bị đá/nh vô cớ, ông vẫn nghĩ “chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa không”.
“Tiên tử, xin lỗi cô, chúng tôi già cả, chân tay không tiện, mong tiên tử rộng lòng tha thứ, chúng tôi lui ra xa một chút là được.”
“Già rồi thì đi ch*t đi, ở đây làm gì cho chướng mắt?”
Ồ...
Đám đông đang im lặng ngoài trận bắt đầu xôn xao.
“Đường đường là đệ tử Linh Tông, lại đi ứ/c hi*p bách tính bình dân chúng ta như vậy sao?”
“Thế này thì quá ngang ngược, rõ ràng là cố tình trút gi/ận!”
Tuy nhiên, đây vẫn chưa phải là điều khiến người ta phẫn nộ nhất.
Trần Vũ Lam bước xuống từ xe ngựa,
Đứng sau lưng Linh Nguyệt Như.
Giọng hắn nhẹ nhàng, nhưng lời nói ra lại rất lạnh lùng.
“Hết gi/ận chưa? Nếu chưa, sư huynh giúp muội quất thêm vài roj.”
Linh Nguyệt Như hừ nhẹ, quay mặt đi.
Thế là, hắn nắm lấy tay ả, một lần nữa giơ cao linh roj.
Roj vút trong không trung tạo thành một tiếng n/ổ giòn, rồi quất thẳng lên người lão ông.
Lão ông lảo đảo một bước, suýt ngã nhào xuống bùn.
Bà lão bật khóc.
Bà đỡ lấy chồng, đầu ngón tay r/un r/ẩy muốn chạm vào vết roj trên lưng ông, nhưng lại không dám.
“Hai người, hai người sao có thể vô lý như vậy?”
“Vô lý? Phàm nhân cỏn con mà cũng dám chỉ trích chúng ta?”
Lại một roj nữa.
Roj này hướng về phía bà lão, nhưng lão ông đã đỡ thay.
Trên mu bàn tay lão ông lập tức xuất hiện một vết m/áu sâu hoắm.
Nhưng ông không màng kêu đ/au.
“Hai vị tiên nhân, con trai tôi cũng là người tu đạo, nhập môn dưới trướng Bạch Hoa trưởng lão của Thanh Vân Tông.”
“Nể tình cùng là đồng môn, hai vị tiên nhân có thể nể mặt chút ít, tha cho hai lão già chúng tôi rời đi không?”
“Bạch Hoa?”
“Vậy nói cách khác, Vương Bình đang thủ thành ở Bắc Cảnh, chính là con trai các người?”
“Chính là nó.”
Trần Vũ Lam hít sâu một hơi, rồi cười.
“Lôi cái tên Vương Bình ra để đe dọa chúng ta sao?”
“Không phải...”
Trần Vũ Lam ngay cả lời giải thích cũng không muốn nghe.
Hắn ghé sát tai Linh Nguyệt Như.
“Sư muội, cha mẹ của đại anh hùng Vương Bình đấy, muội có sợ không?”
“Hừ, hắn là cái thá gì chứ?”
Dưới sự khích bác của Trần Vũ Lam, Linh Nguyệt Như hất tay hắn ra, vung roj quất tiếp.
“Cha mẹ Vương Bình phải không? Hôm nay, bổn tiểu thư đá/nh đấy.”
“Có giỏi thì bảo nó bay về đây mà bảo vệ các người ngay đi!”
“Sư muội nói đúng.”
Trần Vũ Lam vỗ tay.
“Vương Bình hay Lưu Bình gì đó, đều không quan trọng bằng việc sư muội vui vẻ.”
“Sư muội yên tâm, có chuyện gì xảy ra, sư huynh gánh cho muội!”
Linh Nguyệt Như cuối cùng cũng cười.
Nhưng cây roj trong tay ả vẫn không dừng lại.
Một roj, hai roj...
Nửa canh giờ, trọn vẹn bảy mươi hai roj!
Mà trong quá trình này, ba mươi sáu đệ tử Linh Tông đi cùng đều đứng sau xe ngựa xem kịch.
Thậm chí có kẻ còn cười cợt thành một đám.
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 9
Chương 7
Chương 7
Chương 9
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook