Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Uyển Uyển, nàng cũng nghe thấy rồi đó. Chúng ta đều là người vô tội, nàng theo ta trở về đi… Ta vẫn làm hoàng đế, nàng vẫn làm hoàng hậu…”
Giang Uyển lại chẳng còn chút lòng tin nào vào hắn nữa.
Ta nhìn động tĩnh của kiếp lôi đen kịt trên bầu trời, lạnh lùng nói:
“Ân Vọng, ngươi sai lầm một cách thảm hại.”
“Ngươi tự cao tự đại, tưởng rằng mình có mệnh cách Tử Vi, là bậc đế vương trời sinh.”
“Ngươi tưởng rằng hưu ta, cưới Giang Uyển thì ngươi sẽ trở thành minh quân hiền chúa sao?”
“Ngay từ đầu ngươi đã sai rồi. Ngươi chưa từng nghĩ xem đế vương chân chính là gì, cũng chưa từng nghĩ xem làm sao để c/ứu vớt hàng triệu bách tính kia.”
“Ngươi mau đi đi, ngươi đã mất đi long khí, cũng chẳng còn khí vận, tiền tài của ngươi còn chống đỡ được trước mặt ta bao lâu nữa?”
Ân Vọng ch*t lặng tại chỗ.
Cuối cùng hắn quát lên với vài tên thân vệ ở góc tường:
“Còn không mau đưa bản vương đi! Các ngươi thực sự muốn ch*t dưới thiên lôi này sao?”
Đám người kia vốn đã bị q/uỷ thần và thiên kiếp dọa cho mất vía, chẳng dám nhúc nhích.
Phải đến khi Ân Vọng lảo đảo bước tới, túm lấy một tên rồi đổ ập lên lưng hắn, bọn họ mới như h/ồn về x/ác.
Ta lặng lẽ chờ Ân Vọng rời đi, rồi lập tức khuyên phụ mẫu cùng Giang Uyển mau chóng lánh nạn.
“Phụ thân, mẫu thân, tuy rằng Ân Vọng không sống nổi qua hôm nay, nhưng ngày hôm nay quá mức quái đản, con sợ sau này Ân Hoàng biết chuyện sẽ liên lụy đến người…”
Phụ mẫu nhìn nhau, vừa định nói gì đó, ta lại tiếp lời:
“Con có một chuyện chưa từng nói với người — thực ra con là sao chổi chuyển thế, sinh ra đã mang theo vận xui, khắc gần khắc thân. Những năm qua sống xa cách ở chốn đào nguyên, con chưa từng oán trách người, chỉ thấy áy náy trong lòng. Kiếp này được người yêu thương che chở, giúp con vượt qua kiếp nạn nhân gian này, đã là phúc phận của con rồi.”
Nói xong, ta chờ đợi nhìn thấy sự kinh hãi trong mắt họ.
Mẫu thân chỉ mỉm cười:
“Chẳng phải chúng ta sớm đã phát hiện ra sự kỳ lạ của con rồi sao?”
“Nếu không, sao chúng ta dám để con sống một mình.”
Phụ thân nói: “Lệnh D/ao, con yên tâm, chúng ta hiểu mà.”
Ta lùi lại một bước, quỳ xuống trước mặt họ:
“Phụ thân, mẫu thân, con e là phải sớm về vị… con xin cáo biệt tại đây.”
Ta lại nhìn Giang Uyển một cái:
“Ta sẽ mang theo nhục thân h/ài c/ốt của mình đi.”
“Từ nay về sau, vận xui tự tan, khổ tận cam lai. Chỉ cần qua nửa năm, quãng đời còn lại của người sẽ thuận buồm xuôi gió.”
Ngay khi ta phi thăng, ta dường như nhìn thấy tàn ảnh của hàng triệu oan h/ồn kia.
Họ không phải là linh h/ồn thực sự, mà chỉ là một hình chiếu.
“Chúng ta chỉ muốn cho hắn hy vọng, rồi lại ban cho hắn tuyệt vọng.”
“Chỉ để h/ồn đọa Vo/ng Xuyên thôi thì quá nhẹ nhàng cho hắn.”
“Hắn sắp ch*t rồi.”
Ta cúi đầu nhìn xuống.
Chỉ thấy trước mặt Ân Vọng quỳ một đám người.
“Tứ hoàng tử! đ/ộc mà Triệu thiên sư hạ cho các hoàng tử khác đều đã mất hiệu lực…”
“đ/ộc mà hắn bỏ vào đan dược của Ân Hoàng lại vô tình triệt tiêu với đ/ộc của chu sa!”
“Hiện giờ hoàng thượng đã điều tra rõ ràng, Tứ hoàng tử, ngài không thể quay về kinh nữa rồi!”
Một nỗi h/oảng s/ợ chưa từng có bao trùm lấy Ân Vọng.
Hắn nghiến răng: “Đi, đến Tây Bắc!”
“Phái người đi bắt Giang Uyển về đây! Ta muốn để nàng tận mắt chứng kiến ta đoạt được đế vị, cam tâm tình nguyện gả cho ta làm hoàng hậu!”
Một giọng nói già nua vang lên từ sau lưng hắn, như thể thấm ra từ cõi âm phủ:
“Ân Vọng, ngươi cuối cùng cũng rời xa được con sao chổi kia rồi.”
Ân Vọng gi/ật mình quay đầu lại.
Trong xe ngựa rõ ràng không có ai khác.
“Khi ngươi ở cùng sao chổi, chúng ta không thể lại gần ngươi. Vận xui trên người nàng quá nặng, ngay cả lũ q/uỷ chúng ta cũng phải sợ.”
Con q/uỷ đó cười một tiếng, nụ cười đầy sát khí.
“Giờ ngươi rời xa nàng rồi, chúng ta cũng có thể đưa ngươi đi rồi.”
“Ngươi muốn làm gì! Ngươi định đưa ta đi đâu?”
“Ngươi lại thất bại rồi, đương nhiên là đưa ngươi trở về kiếp trước!”
“Ta không thất bại! Ta sẽ đoạt lại đế vị…”
“Ngươi quên là ngươi từng thề với sao chổi, nếu không cưới được nàng làm hoàng hậu, ngươi sẽ bị thiên lôi đá/nh không được ch*t tử tế sao?”
“Đám huynh đệ của ngươi đã phái mười vạn đại quân đến truy sát ngươi rồi!”
Nói xong, hắn không màng Ân Vọng muốn nói gì nữa, cứng rắn rút linh h/ồn Ân Vọng ra.
Kèm theo nỗi đ/au như x/é rá/ch linh h/ồn.
Ân Vọng phát ra tiếng thét thảm thiết, nhưng không ai khác nghe thấy.
Đợi đến khi hắn tỉnh lại lần nữa.
Hắn dường như lại trở về bên cầu Nại Hà.
Hàng triệu oan h/ồn đen nghịt nhìn chằm chằm vào hắn.
Hắn muốn chạy trốn, nhưng chẳng còn nơi nào để đi.
Hắn cố gượng, giọng run bần bật, nhưng vẫn muốn ngụy biện:
“Trẫm có tội gì! Là do mệnh các ngươi rẻ rúng, gặp phải lũ lụt hạn hán, đó là thiên ý! Liên quan gì đến trẫm!”
“Trẫm chỉ cần cưới được người có phượng mệnh, thiên hạ sẽ thái bình! Là Giang Uyển không chịu gả cho trẫm, là nàng phá hủy cơ hội trọng sinh của trẫm, h/ủy ho/ại giang sơn của trẫm, h/ủy ho/ại đường sống của các ngươi!”
Hắn vậy mà vẫn còn đổ lỗi cho người khác.
Lũ oan h/ồn không nói lời nào.
Chúng chỉ bước lên phía trước một bước.
Ân Vọng gào thét: “Tại sao, tại sao chỉ có mình ta!”
“Là con sao chổi kia làm khí vận vương triều suy yếu! Làm các ngươi ch*t thảm! Các ngươi tìm nó đi, tìm ta làm gì!”
Hắn vẫn mê muội không tỉnh.
Lũ oan h/ồn không còn muốn giảng đạo lý với hắn nữa.
Chúng ùa lên.
…
Nhục thân của Ân Vọng đổ gục trong xe ngựa.
Mười vạn đại quân cuối cùng x/é x/ác hắn thành từng mảnh.
Phụ mẫu ta lén trốn đến phương Nam.
Quãng đời còn lại không b/ệnh không tật, sống đến già rồi qu/a đ/ời trong yên bình.
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 9
Chương 7
Chương 7
Chương 9
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook