Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Không ngờ câu nói tùy ý của tôi lại như giẫm phải đuôi của Giang Độ Dã, hắn nghiến răng nghiến lợi ở đầu dây bên kia:
“Phải rồi, cô - Lâm Tri Phi - là người hào phóng nhất trên đời này.”
“Đến cả chồng cô thích tư thế gì, thích dùng loại bao nào, cô cũng đi kể cho người khác!”
Tôi mím môi, nhắc nhở hắn:
“Độ Dã, bây giờ cô ấy là vợ của anh.”
“Hơn nữa, chẳng phải chính anh bảo cô ấy đến thỉnh giáo tôi sao?”
“Mẹ tôi từng hứa với mẹ anh là sẽ chăm sóc anh thật tốt, tất nhiên tôi phải làm tròn trách nhiệm, biết gì nói nấy.”
Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu.
Tôi vừa định cúp máy thì nghe Giang Độ Dã ngập ngừng lên tiếng:
“Lâm Tri Phi, nếu như, tôi nói là nếu như, tôi ly hôn với cô ấy, cô còn nguyện ý gả cho tôi không?”
Chưa đợi tôi trả lời, đầu dây bên kia như thể hối h/ận nên vội vàng cúp máy cái rụp.
Tôi cười khẩy.
Hắn luôn là vậy, làm việc bốc đồng, sau đó lại hối h/ận.
Ngày trước cưới tôi cũng vậy.
Bây giờ, chắc cũng lại như thế.
Điện thoại lại rung lên, tôi mở ra, là tin nhắn hẹn ăn tối của đối tượng xem mắt - Lục Dữ Xuyên.
Lục Dữ Xuyên là giáo sư khoa Khoa học Thông tin cùng trường, qua sự mai mối của người quen, chúng tôi quen nhau nửa tháng trước, hiện tại cả hai đều có ý định tiến xa hơn.
Sau khi đồng ý đi hẹn hò, tôi thu dọn đồ đạc rồi xuống lầu chờ anh đến đón.
Nơi tôi ở khá hẻo lánh, nhà họ Giang có gia tài bạc triệu, nhưng khi ly hôn, tôi chỉ lấy căn hộ gần ngoại ô này.
Bởi vì ở đủ xa họ, tôi sẽ không phải nghe những lời nhạo báng mình nữa.
Chưa đầy một tháng sau khi ly hôn với tôi, Giang Độ Dã đã tái hôn.
Mọi thứ nhanh chóng như một vở kịch được dàn dựng công phu, còn tôi là vai chính hết thời bị đuổi xuống sân khấu một cách nh/ục nh/ã.
Khán giả đều đang xem trò cười của tôi, tôi chỉ còn cách lủi thủi bỏ chạy.
Vậy mà quay đầu lại, Giang Độ Dã lại đưa Chu Vãn Mộng dọn đến tòa nhà đối diện, nhìn tôi từ xa.
Đôi khi, tôi thực sự không hiểu.
Việc từng cưới tôi lại khiến Giang Độ Dã nh/ục nh/ã đến thế sao?
Nh/ục nh/ã đến mức phải dùng hết những th/ủ đo/ạn gây tổn thương này để trả th/ù tôi.
“Lâm Tri Phi.”
Tôi hoàn h/ồn, là Lục Dữ Xuyên đã lái xe tới.
Anh ấy uyên bác, hoạt ngôn, gia phong nghiêm cẩn, là người chính trực, ngoại hình đoan chính, là một đối tượng kết hôn rất tốt.
Vì vậy, tôi đã đồng ý lời đề nghị tìm hiểu của anh.
Anh có chút ngẩn người: “Anh cứ tưởng em chưa muốn bước vào một mối qu/an h/ệ thân mật nhanh như vậy.”
“Trước đây có một lời hứa của người lớn cần thực hiện, giờ lời hứa đã kết thúc, em cũng phải bắt đầu cuộc sống mới rồi.”
Lục Dữ Xuyên đỏ tai, nhưng trên mặt vẫn bình thản gật đầu: “Được, ngày mai anh sẽ đi đặt lịch khám sức khỏe.”
Sau khi đưa tôi về nhà, anh nắm lấy tay tôi khi tôi định lên lầu, hỏi ngày đầu tiên hẹn hò có thể xin một cái ôm không.
Tôi hào phóng ôm lấy anh.
Tiễn anh rời đi, tôi mới xoay người chuẩn bị lên lầu.
Nhưng trong bóng tối, một bóng người đột nhiên lao ra ôm chầm lấy tôi, làm tôi sợ đến suýt hét lên.
Giọng Giang Độ Dã vang lên từ phía sau, trầm đục: “Đừng sợ, là anh.”
Tôi mạnh mẽ đẩy hắn ra.
Hắn đỏ hoe mắt, còn gi/ận dữ hơn cả tôi: “Gã đàn ông đó là ai? Tại sao cô lại ôm hắn?”
Tôi lạnh mặt: “Không liên quan đến anh!”
Hắn nắm ch/ặt cổ tay tôi: “Sao lại không liên quan đến tôi? Cô từng nói sẽ luôn ở bên cạnh tôi mà!”
Phải, khi Giang Độ Dã mất đi ông nội và mẹ, tôi từng nói còn có tôi, tôi sẽ luôn ở bên hắn.
Nhưng, chẳng phải hắn không cần sao?
Tôi bẻ từng ngón tay hắn ra: “Giang Độ Dã, chúng ta ly hôn rồi.”
Tôi định lên lầu, Giang Độ Dã đỏ mắt đuổi theo sau lưng tôi gọi:
“Chị ơi, chị đừng đối xử với em như vậy, em sai rồi.”
Tôi sững người, đã lâu lắm rồi hắn không gọi tôi là chị.
Tôi lớn hơn hắn năm tuổi, từ năm 16 tuổi hắn đã không còn gọi tôi là chị nữa.
Thấy tôi dừng bước, hắn vội vàng đuổi theo, ôm lấy tôi từ phía sau:
“Em thực sự sai rồi, Lâm Tri Phi.”
“Lúc đó em không nên vì vài câu nhạo báng của người khác mà ly hôn với chị, em hối h/ận rồi.”
“Chị đừng bỏ rơi em, có được không?”
Khi Giang Độ Dã đề nghị ly hôn, tôi lờ mờ biết được lý do, nhưng không dám hỏi.
Tôi sợ hắn sẽ lặp lại những lời khó nghe và gây tổn thương đó lần nữa.
Thực ra trước khi mẹ qu/a đ/ời, bà từng bảo tôi rằng, Giang Độ Dã còn quá trẻ, cuộc hôn nhân không môn đăng hộ đối sẽ không hạnh phúc đâu.
Lúc đó tôi đỏ mắt phản bác, cứ ngỡ chỉ cần chúng tôi yêu nhau là đủ.
Kết quả là cuộc hôn nhân của chúng tôi thậm chí còn không kéo dài nổi nửa năm.
Tôi xem như lớn lên cùng Giang Độ Dã, nên tôi cũng hiểu hắn.
Mẹ hắn là một ngôi sao hạng xoàng, nếu không phải cả gia đình người thừa kế nhà họ Giang gặp t/ai n/ạn xe qu/a đ/ời, thì đứa con của tình nhân như hắn cũng không được ông nội Giang đón về nhà.
Ông nội Giang trước khi mất đã để lại tập đoàn Giang thị cho hắn, đối thủ đào bới ra những bê bối và ảnh nóng của mẹ hắn, mẹ hắn nhảy lầu, những lời đàm tiếu xung quanh Giang Độ Dã chưa bao giờ dứt.
Vì vậy, chia tay cũng tốt.
Mỗi người bình lặng sống cuộc đời của mình là đủ rồi.
Tôi quay mặt đi, thở dài:
“Độ Dã, chúng ta ly hôn rồi.”
“Anh đã tái hôn, tôi cũng có đối tượng kết hôn mới rồi.”
“Đừng nói những lời trẻ con như vậy nữa.”
Giang Độ Dã nhìn theo bóng lưng tôi rời đi, giọng rất lớn:
“Lâm Tri Phi, em nghiêm túc đấy, em sẽ ly hôn, chị đợi em đến rước chị!”
Chương 9
Chương 7
Chương 7
Chương 9
Chương 10
Chương 7
Chương 16
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook