Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Mỗi khi nhắm mắt lại, trong đầu tôi toàn là cảnh Cố Thần đạp xe lao về phía tôi, miệng không ngừng gọi mẹ.
Năm năm sau, phần hai của bộ phim “Bà mẹ kế buông thả” bắt đầu quá trình thử vai.
Tôi nằm dài trên ghế đạo diễn ngáp ngắn ngáp dài, nhìn những nữ diễn viên diễn xuất gượng gạo trên sân khấu mà thấy chán ngán vô cùng.
Họ căn bản chẳng nắm bắt được tinh túy.
đi/ên rồ không phải là giả ngốc, buông thả cũng không phải là phế vật.
Những người này diễn cứ như thể bị thiểu năng vậy.
“Đạo diễn Lâm, hết người thử vai của buổi sáng rồi ạ...”
Phó đạo diễn tiến lại gần, cẩn trọng nói.
Tôi xua xua tay:
“Tiếp tục tuyển đi, tôi cần phái thực lực, không cần bình hoa di động.”
Đúng lúc đó, cửa phòng thử vai bị đẩy ra.
Cho dù có bảo vệ ngăn cản, hai người một lớn một nhỏ vẫn lao vào trong.
“Tôi là chồng của đạo diễn các người! Tôi là con trai của đạo diễn các người!”
Bảo vệ cầm gậy kh/ống ch/ế ngang hông họ:
“Nói bậy, đạo diễn Lâm của chúng tôi vẫn còn đ/ộc thân!”
Tôi hơi bực bội quay đầu lại, những người này đến canh cửa cũng không xong sao?
Thế nhưng, khi nhìn thấy bóng dáng hai người họ ngược chiều ánh sáng ngoài cửa, tôi sững sờ.
Người đàn ông mặc đồ rá/ch rưới nhưng không giấu nổi vẻ sang trọng, cậu bé nhỏ nhắn lấm lem nhưng ánh mắt vô cùng linh hoạt.
Quan trọng nhất là, quan trọng nhất là...
Họ giống hệt những người trong giấc mơ của tôi.
Cố Đình Dạ, Cố Thần.
“Dừng tay, đừng ngăn họ lại!”
Tôi quát bảo vệ.
Cố Đình Dạ chỉnh lại cổ áo, đứng thẳng lưng, dắt tay cậu bé từng bước tiến về phía tôi, đứng lại ở khoảng cách một mét.
Họ đẫm lệ, còn tôi không biết từ lúc nào, mắt cũng đã nhòe đi.
“Đạo diễn Lâm, nghe nói cô đang tuyển diễn viên? Không biết hai cha con chúng tôi có được không?”
“Xin hãy thương xót cho chúng tôi, mẹ của đứa trẻ quá nhẫn tâm, chẳng nói một lời đã vứt bỏ chúng tôi.”
Tôi há miệng, nhưng không thốt nên lời.
Lúc này Cố Thần bước lên trước, lấy trong lòng ngựk ra tấm ảnh chụp chung năm xưa, mở ra trước mặt tôi.
“Cô ấy đã khiến thế giới chấp nhận con, nhưng chính mình lại bị thế giới bỏ rơi.”
“Cô có biết cô ấy ở đâu không? Con nhớ cô ấy lắm... nhớ lắm...”
Tôi không kìm được nữa, lao đến ôm ch/ặt lấy họ.
“Ở đây này, mẹ ở đây này.”
Cố Đình Dạ vòng đôi tay dài ôm lấy eo tôi, lực mạnh đến mức như muốn khảm tôi vào cơ thể anh, đi/ên cuồ/ng đáp lại.
“Hạ Hạ, anh đã dồn hết tiền bạc để chế tạo máy thời gian, giờ thành kẻ trắng tay rồi, em phải nuôi chúng anh đấy.”
Cố Thần cũng thò đầu ra từ lòng tôi:
“Con cũng muốn mẹ đi m/ua rau, đi bắt chạch, đi tìm kho báu...”
Nghe thấy những lời này, tôi càng ôm ch/ặt họ hơn.
Họ thật ngốc, vì một ý niệm hư ảo mà đá/nh đổi tất cả để đá/nh cược.
Dùng từ “thích” để mô tả thì còn quá xa vời.
Có lẽ chỉ có từ “yêu” vô hạn mới có thể diễn tả được hành động ngốc nghếch này.
“Không thành vấn đề, mẹ có tiền, có nhiều tiền lắm!”
“Kiếp này, kiếp sau, kiếp sau nữa, mẹ đều sẽ nuôi các con...”
(Hết truyện)
Chương 28
Chương 19
Chương 10
Chương 8
Chương 10
Chương 8
Chương 14
Chương 34
Bình luận
Bình luận Facebook