Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Lột Da
- Chương 12
Trong thế giới Rửa mắt, dù tôi có bước ra khỏi phòng thi cũng vô ích, bắt buộc phải đợi đến khi kỳ thi đại học kết thúc.
Vậy nên mấu chốt không phải là ở đâu, mà là thân phận.
Có lẽ cũng giống như thế giới Rửa mắt, chỉ cần tôi mất đi thân phận "sinh viên Đại học Lâm Giang", tôi sẽ có thể rời đi.
Làm sao để mất đi thân phận đó?
Hoặc là học hết bốn năm rồi tốt nghiệp, hoặc là bỏ học giữa chừng.
Nhưng bốn năm là quá dài! Với tốc độ niêm phong mỗi tuần một phòng như hiện tại ở ký túc xá nữ, dù có được cô quản lý che chở, tôi cũng sợ mình không sống nổi đến lúc tốt nghiệp.
Vậy nếu bỏ học thì sao?
Bỏ học là chủ động từ bỏ thân phận sinh viên, về lý thuyết sẽ nhanh hơn là đợi đến khi tốt nghiệp.
Nhưng tôi không biết thủ tục bỏ học có cần kiểm tra da hay không, liệu có làm lộ ra sự thật là tôi không hề biết "giặt da" hay không. Nếu trong quá trình làm thủ tục bỏ học mà bị yêu cầu "l/ột da x/ác minh thân phận", thì tôi tiêu đời.
Phải rồi, còn cách thứ ba.
Tôi tra trên mạng thấy Đại học Lâm Giang luôn có chương trình trao đổi sinh viên, có thể sang các trường đối tác ở nước ngoài học tập.
Nếu có thể đăng ký thành công, liệu có phải đồng nghĩa với việc tôi không còn là "sinh viên Đại học Lâm Giang" nữa, từ đó thoát khỏi phạm vi quy tắc của thế giới L/ột da?
Nhưng trao đổi sinh viên cần điểm IELTS, điểm tích lũy, thư giới thiệu của khoa, hàng loạt thủ tục rất phức tạp.
Hơn nữa...
Lỡ như trường đối tác cũng nằm trong thế giới quái đàm thì sao, chẳng phải tôi phí công vô ích ư?
Vậy nên tổng kết lại, đáng tin nhất vẫn là bỏ học. Thời gian chủ động, thủ tục tương đối đơn giản.
Chỉ cần cầm được giấy chứng nhận bỏ học, có lẽ tôi sẽ giống như tiếng chuông kỳ thi đại học ở thế giới Rửa mắt, vào một khoảnh khắc nào đó sẽ được quy tắc công nhận là "không phải sinh viên", từ đó rời đi.
Nhưng lúc này vẫn chưa phải lúc.
Cả tòa ký túc xá nữ còn 6 phòng chưa bị niêm phong, tôi vẫn còn thời gian đệm.
Tôi có thể lén lút chuẩn bị tài liệu cần thiết cho việc bỏ học – thẻ sinh viên, căn cước công dân, đơn xin thôi học, đợi đến khi chỉ còn lại 3 phòng cuối cùng thì bắt đầu hành động.
Không hiểu sao tôi có linh cảm rằng, Lý Văn Văn, người đã ở trong thế giới quái đàm suốt 16 năm, không phải là người hoàn toàn đáng tin.
Nếu tôi hành động quá sớm, có lẽ sẽ bị cô ấy chú ý.
Như vậy thì không ổn...
Tôi bắt đầu chuẩn bị việc bỏ học.
Đơn xin thôi học tải từ website phòng đào tạo xuống, tổng cộng ba trang.
Trang đầu là thông tin cá nhân, trang thứ hai là lý do bỏ học, trang thứ ba là chữ ký phụ huynh và phê duyệt của khoa.
Tôi nằm bò trên bàn học, từng nét từng nét một điền vào.
Họ tên, mã sinh viên, số căn cước công dân...
Tiếng ngòi bút lướt trên mặt giấy nghe đặc biệt rõ ràng trong căn phòng trống rỗng.
Phía bố mẹ, tôi đã tìm sẵn lý do.
Tôi nói với họ rằng mình không hài lòng với Đại học Lâm Giang, muốn thi lại vào Thanh Hoa, Bắc Đại.
Tôi nói mình không thể ở lại ngôi trường này thêm một phút nào nữa. Để họ đồng ý, tôi đã làm ầm ĩ một trận.
Trong mắt bố mẹ, tôi vốn là đứa con ngoan ngoãn nghe lời, chưa bao giờ làm lo/ạn như vậy.
Mẹ tôi lo đến đỏ cả mắt, bố tôi đi đi lại lại trong phòng khách, cuối cùng thở dài: "Được, con muốn bỏ thì bỏ đi."
Chẳng mấy chốc tôi đã cầm được tờ đơn có đầy đủ chữ ký, cuối cùng chỉ còn thiếu phần phê duyệt của khoa.
Mà lúc này, số phòng còn lại ngày càng ít.
Tầng một và tầng ba đã không còn, giờ chỉ còn tầng hai, tầng bốn và tầng năm.
Nữ sinh đeo kính tết tóc ở phòng 202 kia, hôm kia còn đến phòng bảo vệ làm lo/ạn.
Tôi nghe thấy cô ấy khóc lóc trong hành lang: "Dựa vào đâu mà không cho tôi đổi phòng? Chẳng phải phòng 204 mới chỉ có một người ở sao! Tôi thực sự không thể ở lại phòng 202 thêm được nữa!"
Nhưng Lý Văn Văn chỉ đáp lại một câu.
"Ký túc xá không phải nơi em muốn đổi là đổi được."
Sau đó đến thứ Sáu tuần đó, 202 trở thành phòng không đạt tiêu chuẩn, hôm sau trên cửa dán tờ niêm phong lớn, nữ sinh kia cũng không bao giờ xuất hiện nữa.
Thứ Hai, tôi đi ngang qua phòng bảo vệ dưới tầng.
Lý Văn Văn ngồi bên cửa sổ, tay xoay xoay chùm chìa khóa.
Thấy tôi, cô ấy nói một câu không đầu không cuối: "Hạ Mỹ, em đang làm thủ tục bỏ học à?"
Bước chân tôi khựng lại. Sao cô ấy biết?
Nhưng nhanh chóng tôi nhận ra, Lý Văn Văn là nhân viên nhà trường, chồng cô ấy lại làm ở phòng đào tạo, tự nhiên biết được nhiều nguồn tin.
Tôi không cần phải giấu giếm, bèn đáp: "Vâng."
Nhưng giây tiếp theo, cô ấy lại cười lạnh.
"Bỏ học đúng là một cách."
Cô đặt chùm chìa khóa lên bàn, ngả người ra sau.
"Nhưng em có biết bỏ học mất bao lâu không?"
Tôi sững người.
"Phê duyệt của khoa ít nhất hai tuần, phòng đào tạo xét duyệt lại một tuần, hội nghị văn phòng hiệu trưởng mỗi tháng họp một lần, lỡ mất thì phải đợi tháng sau. Chạy xong hết các thủ tục, nhanh nhất cũng phải mất một tháng rưỡi."
Một tháng rưỡi. Tim tôi chùng xuống.
"Nhưng giờ ký túc xá nữ chỉ còn lại 3 phòng, em chỉ còn nhiều nhất là 21 ngày."
"Không kịp đâu."
Đúng lúc này, Lý Văn Văn lại thở dài với tôi.
"Hơn nữa cô vừa nhận được tin từ khoa, tuần sau sẽ niêm phong ba phòng, cô không bảo vệ được em nữa rồi."
"Chỉ còn một tuần thôi, em định tính thế nào?"
Tôi nhìn chằm chằm vào cô ấy, không nói nên lời.
"Không kịp đâu, Hạ Mỹ."
Cô đứng dậy, vòng qua bàn, tiến lại gần tôi hơn.
"Cô khuyên em đừng nộp đơn nữa, hãy cân nhắc đề nghị của cô đi."
Chương 15
Chương 16
Chương 15
Chương 12
Chương 9
Chương 13
Chương 16
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook