Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tất cả nô bộc trong sân lập tức quỳ rạp xuống đất.
Trên gương mặt vốn đang đắc ý của Chu Liên nhi tức thì hiện lên vẻ hoảng lo/ạn.
Ngay cả sắc mặt mẫu thân cũng trắng bệch đi:
“Phu quân? Chẳng phải chàng đang ở Lương Thành sao? Sao… bây giờ lại về đây?”
Ánh mắt phụ thân nhìn chằm chằm vào mẫu thân, gân xanh trên cổ nổi lên cuồn cuộn:
“Không về, thì để mặc cho nàng đá/nh ch*t đích nữ của ta sao?”
Nghe thấy hai chữ “đích nữ”, mẫu thân đột nhiên phát tác:
“Là con nghiệt chướng này không biết liêm sỉ, hạ dược Liên nhi! Nếu không phải tại nó thì Liên nhi sao có thể mất đi tri/nh ti/ết!”
“Nguời nhà họ Chu các người vốn quen dùng mấy th/ủ đo/ạn bỉ ổi này! Chu Uyển Phong quả nhiên là giống hệt loại người như ngươi!”
Nghe mẫu thân nói vậy, sắc mặt phụ thân càng thêm tái mét.
“Uyển Phong là con gái ruột của nàng! Cho dù nó có làm sai chuyện gì thì sao chứ! Nó là đích nữ Tể tướng phủ, ta còn chưa đưa ra quyết định, nàng dựa vào cái gì mà dùng hình với nó!”
Đám hạ nhân vừa mới đá/nh ta, ngay khoảnh khắc nghe thấy phụ thân truy c/ứu, chiếc gậy trong tay “bộp” một tiếng rơi xuống đất.
Lập tức quỳ rạp trước mặt phụ thân, dập đầu c/ầu x/in:
“Tha mạng! Gia chủ tha mạng! Nô tài cũng chỉ là tuân theo lệnh của phu nhân thôi ạ!”
Phụ thân đầy vẻ gi/ận dữ, cởi chiếc áo khoác lông chồn mình đang mặc khoác lên người ta.
Khi ánh mắt chạm vào vết m/áu đầy mặt ta, người cẩn thận lấy khăn tay ra lau cho ta.
Ta chìa bàn tay đầy m/áu đang nắm ch/ặt miếng ngọc bội ra, giọng yếu ớt:
“Phụ thân, người cuối cùng cũng về rồi…”
“Đừng nói nữa, cha biết rồi, cha sẽ đòi lại công bằng cho con.”
Phụ thân đảo mắt nhìn quanh một vòng, đám nô bộc quỳ dưới đất không ai không r/un r/ẩy.
Nhìn thấy phụ thân, bàn tay Trình Dục vốn đang ôm Chu Liên nhi cũng lập tức buông ra, “bộp” một tiếng quỳ xuống đất.
“Nhạc phu đại nhân…”
Giọng Trình Dục r/un r/ẩy, cả người run lên như cầy sấy.
Mẫu thân nhìn vẻ sát khí trên mặt phụ thân, lại cười lạnh:
“Đủ rồi Chu Bạch Đình, là Chu Uyển Phong hại người trước, ta chỉ là dạy dỗ nó, nếu không đợi đến khi nó gây ra đại họa ngập trời thì đã muộn.”
Chu Liên nhi lại đột nhiên lao ra, quỳ xuống bên chân phụ thân.
“Phụ thân, người đừng trách mẫu thân, đều là lỗi của con, là con đã làm nh/ục tỷ phu, người yên tâm con sẽ lấy cái ch*t để tạ…”
Lời còn chưa dứt, muội ta đã bị phụ thân một cước đ/á văng:
“Đừng gọi ta là phụ thân, ta chỉ có một mình Uyển Phong là con gái, một đứa trẻ mồ côi gửi nuôi trong Tể tướng phủ như ngươi không có tư cách gọi ta là phụ thân!”
Chu Liên nhi bị đ/á văng, chật vật nằm rạp dưới đất, trong cổ họng phun ra một ngụm m/áu tươi.
Nhìn thấy Chu Liên nhi chật vật nằm dưới đất, mẫu thân kêu lên một tiếng, vội vàng lao tới bên cạnh muội ta:
“Liên nhi! Liên nhi con không sao chứ!”
Bà cẩn thận đỡ người vào lòng, quay đầu gầm lên với phụ thân:
“Chu Bạch Đình! Là con gái tốt của ông hạ dược người ta, sao ông dám đối xử với Liên nhi như vậy!”
Nhìn dáng vẻ mẫu thân hết lòng bảo vệ Chu Liên nhi, lòng ta nhói đ/au.
Ta nhìn phụ thân với vẻ đ/au khổ tột cùng:
“Phụ thân, con thật sự là con gái ruột của mẹ sao?”
“Tại sao mẫu thân thà bảo vệ một người ngoài chứ không chịu quan tâm đến con thêm một chút?”
【Chương 6】
Lời vừa dứt, thần sắc mẫu thân đang ôm Chu Liên nhi có chút hoảng lo/ạn, nhưng vẫn cứng miệng:
“Ngươi là con gái ruột của ta thì đã sao, ta không có đứa con gái đ/ộc á/c như ngươi!”
“Liên nhi với ngươi tình như chị em, ngươi lại hạ đẳng như vậy! Năm đó ta sinh ra ngươi, lẽ ra nên dìm ch*t đứa nghiệt chủng này!”
Nghe những lời nguyền rủa tà/n nh/ẫn của mẫu thân, sắc mặt phụ thân tái mét, giọng điệu lạnh lùng:
“Quỳnh Hoa, trước kia ta chỉ nghĩ nàng thương xót Chu Liên nhi là đứa trẻ mồ côi không nơi nương tựa nên chăm sóc nó nhiều hơn một chút, thậm chí nàng ngầm cho phép nó âm thầm tranh giành đồ của Uyển Phong, ta cũng vì nể mặt nàng mà nhắm mắt làm ngơ.”
“Ta cứ ngỡ, nàng sẽ vì Uyển Phong là con gái của mình mà che chở cho nó đôi chút.”
“Giờ xem ra, là ta sai rồi, để Uyển Phong phải chịu đựng oan ức bao nhiêu năm nay.”
Phụ thân nói xong, không đợi mẫu thân giải thích, liền đưa ta rời đi.
Nhìn gương mặt cương nghị của phụ thân, ta bất giác nhớ lại chuyện kiếp trước.
Kiếp trước trước khi bị tịch thu gia sản, viện của mẫu thân bất ngờ bốc ch/áy.
Ngọn lửa dữ dội, nuốt chửng toàn bộ viện chỉ trong chớp mắt.
Cuối cùng chỉ tìm thấy một cái x/ác ch/áy đen không còn hình th/ù.
Cái x/ác đã biến dạng, nhưng kiểu dáng trên quần áo vẫn có thể nhận ra.
Theo lời kể của tỳ nữ bên cạnh mẫu thân, ngày đông giá rét, mẫu thân đ/ốt rất nhiều than trong phòng để giữ ấm.
Hạ nhân làm đổ than, dẫn đến hỏa hoạn lan rộng.
Hôm đó mẫu thân cố tình đuổi hết nô bộc ra ngoài sân, trong phòng chỉ còn một mình mẫu thân.
Nhưng điều kỳ lạ là, bao nhiêu nô bộc đều chạy thoát ra ngoài, duy chỉ có mẫu thân bị kẹt lại.
Giải thích của tỳ nữ về việc này là, ngọn lửa đã chặn đứng con đường duy nhất để chạy thoát, mẫu thân không còn đường lui.
Thế nhưng, đám nô bộc này lại không có một ai đi tìm quản gia ngay khi hỏa hoạn mới xảy ra.
Cho đến khi lửa lan rộng không thể giấu giếm được nữa, họ mới bắt đầu dập lửa.
Ngày hôm sau, tỳ nữ đó bị phát hiện gieo mình xuống giếng t/ự v*n, mọi người đều nói là do nàng ta tắc trách dẫn đến việc chủ mẫu ch*t thảm.
Từ đó, nhân chứng duy nhất tại hiện trường đã ch*t, chuyện của mẫu thân cũng cứ thế mà trôi vào quên lãng.
Chương 7
Chương 9
Chương 7
Chương 17
Chương 17
Chương 18
Chương 7
Chương 19
Bình luận
Bình luận Facebook