Chồng yêu vợ hết mực nhưng lại hay chấp nhất chuyện đã qua

Sau khi xuất viện, sức khỏe của cha tôi không mấy khả quan, ông vẫn phải nằm viện để điều trị. Biết tin tôi và Chu Hành ly hôn, ông chỉ im lặng chứ không nói gì thêm.

Tôi dùng số tiền Chu Hành đưa để làm thủ tục chuyển viện cho cha, rồi cùng ông rời khỏi thành phố đó.

Nếu nói có điều gì cảm thấy có lỗi trước khi rời đi, thì có lẽ là đối với Từ Thi. Phòng tranh chúng tôi cùng mở lại nhuốm m/áu ngay ngày khai trương, dù không có án mạng nhưng chung quy vẫn là điềm không lành. May thay, số tiền Chu Hành đưa cho tôi đủ nhiều, tôi đã m/ua cho Từ Thi một phòng tranh khác, xem như là sự bù đắp của mình.

Tôi đưa cha đến một thị trấn nhỏ ở phương Nam. Nơi đó bốn mùa như xuân, không khí lúc nào cũng phảng phất hương hoa ẩm ướt. Tôi m/ua một căn nhà nhỏ có sân vườn. Sức khỏe của cha nhờ được chăm sóc kỹ lưỡng mà dần hồi phục, dù đi lại vẫn chưa thuận tiện lắm nhưng tinh thần đã tốt hơn nhiều, trên mặt cũng đã xuất hiện nụ cười đã lâu không thấy.

Tôi dùng số tiền còn lại để đầu tư và cầm lại cọ vẽ. Tôi mở một phòng tranh nhỏ ở địa phương. Những ngày tháng trôi qua thật bình yên và ổn định.

Năm thứ ba sau khi rời khỏi thành phố đó, tôi gặp một người đàn ông. Anh là bác sĩ tại một b/ệnh viện địa phương, tính cách ôn hòa, đối đãi với người khác chân thành. Lần đầu tiên anh đến phòng tranh là vì đi ngang qua và bị thu hút bởi bức tranh tôi treo trước cửa. Sau đó, anh trở thành khách quen của phòng tranh.

Có đôi khi, anh cùng tôi trồng hoa trong sân. Có đôi khi, anh kể cho tôi nghe những chuyện thú vị xảy ra ở b/ệnh viện. Có đôi khi, chúng tôi chẳng nói gì cả, chỉ lặng lẽ ngồi trong sân tắm nắng.

Tôi biết, anh có cảm tình với tôi. Còn tôi, cũng trong lúc vô thức, bị sự dịu dàng và kiên nhẫn của anh làm cho tan chảy từng chút một. Chúng tôi thuận lý thành chương mà đến với nhau.

Một năm sau, chúng tôi kết hôn. Lại một năm nữa trôi qua, tôi sinh một cô con gái. Con bé rất đáng yêu, đôi mắt giống tôi, cái mũi giống anh. Tôi đặt tên con là "Niệm An", hy vọng con cả đời bình an thuận lợi.

Chỉ là mỗi năm vào ngày sinh nhật của con gái, tôi đều nhận được một món quà. Tuy không có tên người gửi, nhưng tôi biết là ai gửi.

Không cần truy hỏi, không cần hồi đáp. Chồng tôi chưa bao giờ hỏi về nguồn gốc của những món quà này, chỉ là khi nhìn thấy, anh sẽ nhẹ nhàng ôm lấy vai tôi, trao cho tôi một cái ôm bình yên.

Sau này, thỉnh thoảng tôi nghe được vài tin tức về Chu Hành từ bạn bè. Nghe nói anh đã giao lại công ty cho quản lý chuyên nghiệp, còn bản thân thì một mình ra nước ngoài. Anh không bao giờ yêu thêm ai nữa, bên cạnh cũng không xuất hiện bất kỳ người phụ nữ nào.

Cho đến tận nhiều năm sau, con gái tôi đã lớn khôn, anh vẫn sống đ/ộc thân. Còn câu chuyện của tôi, đã có những chương mới.

Nắng đẹp, hoa tươi, tôi và con gái sẽ mãi mãi sống hạnh phúc như thế này.

【Hết.】

Danh sách chương

3 chương
03/07/2026 15:02
0
03/07/2026 15:02
0
03/07/2026 15:02
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị
Bình luận
Báo chương xấu